Trong lòng bà mơ hồ có cảm giác xấu, lâp tức dặn dò Hạ Ny nói: “Mau vào đ.á.n.h thức lão gia nói lão gia t.ử tới!”.
Sau khi nói xong liền vội vã đi ra đuổi theo Tiêu Vận. Kinh nghiệm sống của bà khác so với Tiêu Vận là một tiểu cô nương mười sáu tuổi ngây thơ, có một số việc không thể nhìn bề ngoài.
Tiêu Khải Nguyên ngồi kiệu tới. Trên người khoác áo lông chồn dày, mái tóc hoa râm được mũ choàng che đi. Trừ bốn gã sai vặt ra, Tiêu Khải nguyên còn mang theo vài người vừa nhìn là biết thân thủ không tầm thường. Hai nam một nữ cực kỳ cảnh giác nhìn một lúc phủ Trưởng công chúa mới dám tiến vào.
Tiêu Vận đi ra ngoài đón hô một tiếng giòn tan: “Gia gia!, con tưởng gia gia không tới, không yêu thương Vận nhi nữa”.
Tiêu Khải Nguyên từ trong kiệu đi ra, nhìn lướt qua một vòng một vòng, ánh mắt lộ ra vẻ cẩn thận vô cùng. Tiêu Vận khó hiểu hỏi: “Gia gia, ngài nhìn cái gì?”.
“Bắc Nguyệt quận chúa đang ở nơi nào?” Tiêu Khải Nguyên không để ý đến ả, trực tiếp hỏi.
Tiêu Vận vui vẻ, gia gia quả nhiên là tìm Hoàng Bắc Nguyệt. Nhưng để bọn họ tự đến thì thật mất mặt, chi bằng để gia gia đến phòng khách uống trà, còn ả sẽ cho người gọi Hoàng BắcNguyệt đến.
“Gia gia, phòng khách đã chuẩn bị trà người thích,người đến đó trước đi”.
Thấy ả không nói, Tiêu Khải Nguyên không nhịn được nữa, tiện tay bắt một nha hoàn nói: “Dẫn đường!” Nha hoàn hoảng sợ, đối mặt với một triệu hoán sư bát tinh nàng nào dám cãi lời,vội vàng dẫn dường đi đến Lưu Vân Các. “Gia gia!?” Tiêu Vận vẻ mặt mờ mịt, gia gia cũng không cần phải vội vã như thế chứ?
Tuyết di nương đuổi đến nơi, nắm tay của Tiêu Vận vẻ mặt bất an nói: “Vận nhi!”
“Nương làm sao vậy? Thân thể không thoải mái thì về nghỉ ngơi, con muốn đi xem gia gia xử lý Hoàng Bắc Nguyệt như thế nào”.
Tuyết di nương trừng mắt liếc ả một cái, trong lòng thở dài. Dù sao vẫn là con nít, bình thường thông minh đến mấy thì lúc quan trọng vẫn hồ đồ: “Nha đầu ngốc, ngươi không nghe vừa rồi gia gia ngươi gọi nha đầu kia lag gì sao?”. Tuyết di nương vội vàng nói, sợ Tiêu Vận không nghe lời của bà mà chạy đi.
Tiêu Vận sửng sốt, cẩn thận hồi tưởng một chút: “Gọi… Bắc…” Đột nhiên, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch! “Sao lại thế? Không thể nào, vừa rồi, vừa rồi chắc là nghe lầm rồi!” Tiêu Vận thì thào nói, cả cơ thể từ mũi chân đến đỉnh đầu đều lạnh như băng.
“Vận nhi, chúng ta ngàn vạn lần không thể hành động thiếu suy nghĩ, ngay cả gia gia ngươi cũng…”. Tuyết di nương lúc này mới hoàn toàn hoảng sợ, nhớ lại cảnh t.h.i t.h.ể tên gia đinh nằm trên núi giả, cả người lông tơ dựng đứng cả lên.
Tiêu Vận nghẹn ngào một tiếng, đột nhiên nước mắt trào ra, kêu lên: “Con không tin! Con không tin! Nương! Có c.h.ế.t con cũng không tin! Nha đầu đó dựa vào cái gì chứ?”.
“Nói nhỏ thôi!” Tuyết di nương vội che miệng ả lại, quay đầu lại nhìn xung quanh một cái. May mà lúc này mọi người đều biết lão gia t.ử tới, hơn nữa còn đến Lưu Vân các tìm Hoàng Bắc Nguyệt, nên tất cả đều đến Lưu Vân các xem kịch hay.
Tiêu Vận ‘u u ô’ vài tiếng, vành mắt đỏ bừng không cam lòng nói “Con không hiểu tại sao ngay cả gia gia cũng vậy chứ?”.
Tuyết di nương cẩn thận suy nghĩ một chút, nói : “Hoàng Bắc Nguyệt trước đây là một phế vật bị ức h.i.ế.p, nhưng gần đây như biến thành người khác vậy. Lần trước nó g.i.ế.c Tiết Mộng trên lôi đài, ta đã nghi ngờ rồi, làm sao nha đầu kia lại có vận số may mắn thế chứ”.
“Ý của nương là…” Tiêu Vận lau khô nước mắt, kinh hãi quá mức khiến đầu óc của ả nhất thời đình trệ, không suy nghĩ được gì.
Tuyết di nương nói tiếp: “Hôm nay nó lại tiếp tục thắng hai cao thủ của PhủThượng Thư là Lâm Uyển Nghi và Lâm T.ử Thành, bởi vậy theo nương suy đoán, thực lực của nó sợ là đã đạt đến cấp bậc Hoàng Kim chiến sĩ. Thời gian ngắn mà đạt cấp bậc ấy nhất định là gặp vận may, hoặc có cao nhân chỉ điểm”,
Nghe lời này Tiêu Vận lại ù tai. Nàng từ nhỏ đến lớn luôn cố gắng thế mà cũng không gặp được vận may, càng không có cao nhân chỉ điểm, dựa vào cái gì mà Hoàng Bắc Nguyệt lại gặp được? Chẳng lẽ cả đời này ả sẽ không bao giờ đuổi kịp Hoàng Bắc Nguyệt sao? Sẽ bị cô ta đạp ở dưới chân sao?
“Nương”. Tiêu Vận chợt nhỏ giọng, giọng nói tràn ngập oán độc: “Nó có lợi hại hơn thì cũng không sống được bao lâu nữa. Chi bằng nương gia tăng liều lượng t.h.u.ố.c lên đi! Một lần g.i.ế.c c.h.ế.t nó ngay, không để hậu hoạn gì nữa”.
Tuyết di nương ánh mắt sắc lạnh: “Việc này nương tự có tính toán, con không cần để ý tới”.
“Nương…” Tiêu Vận cảm động nói.
Tuyết di nương vuốt vuốt mặt ả, cười nói: “Vận nhi, cả đời nương đặt hi vọng vào con, con ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện”.
Tiêu Vận kiên định gật đầu: “Nương yên tâm, con nhất định sẽ khiến người vừa lòng”.
“Sao Tuyết di và Nhị muội vẫn còn ở đây? Nghe nói lão gia t.ử đến thu thập Hoàng Bắc Nguyệt mà?” Tiếng nói ầm ĩ của Tiêu Linh vang lên.
Tuyết di nương cùng Tiêu Vận nhìn nhau, nha đầu này thật ngu ngốc.
“Đại tỷ đi trước đi, muội sẽ đến ngay”. Tiêu Vận quay đầu liếc Tiêu Linh một cái, thấy cô ta nét mặt hả hê, ả cũng đồng tình.
“Vậy tỷ đi trước” Tiêu Linh kéo kéo tà váy, mang theo nha hoàn vội vã chạy tới Lưu Vân Các.
“Vận nhi, chúng ta cũng qua xem một chút”. Tuyết di nương kéo tay Tiêu Vận theo sát phía sau.
Lưu Vân Các.
Đông Lăng về trước Tiêu Khải Nguyên, vừa vặn trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt đã thay đổi y phục. Một bộ váy duyên dáng màu màu đỏ thêu hình hoa bách điệp, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo ngắn bằng lông chồn, tóc b.úi hình chữ thập, trên tóc cài trâm Kim Phượng bộ diêu, thân thể nhỏ nhắn, thần sắc lạnh nhạt nhưng xinh đẹp tuyệt trần, rất có phong thái của đại gia khuê tú.
Đông Lăng tiến lên phía trước, cười nói: “Tiểu thư thật thông minh, em chỉ mới b.úi tóc cho người vài lần mà người đã học được”.
“Búi tóc so với luyện d.ư.ợ.c còn khó hơn, hành hạ ta c.h.ế.t đi sống lại đấy”. Hoàng Bắc Nguyệt vừa sửa sang lại cái trâm Kim Phượng bộ diêu vừa cười nói: “Lão già kia đã tới chưa?”.
Đông Lăng che miệng cười khẽ: “Hắn dám không đến sao?”. Lúc Đông Lăng đến Tiêu gia, bộ dáng kinh hãi của Tiêu Khải Nguyên khi nghe thấy Bắc Nguyệt quận chúa phái người tới làm nàng buồn cười không thôi.
Hoàng Bắc Nguyệt nhướn đôi mi thanh tú, quả nhiên, lão già kia chỉ được có thế. Có lẽ cả đời này hắn không quên được món quà” mà Linh Tôn tặng.
Thực lực chênh lệch lớn như vậy, cho dù hắn trở thành rùa đen cũng không giấu được. Nếu hắn vẫn ẩn giấu thực lực mạnh mẽ thì may ra có thể kiên quyết kháng cự một chút, còn không chỉ có thể ngoan ngoãn để nàng bắt nạt thôi.
Nghĩ tới đây, Hoàng Bắc Nguyệt có chút khâm phục Linh Tôn. Nói như vậy, Linh Tôn đã tính toán hết thảy mọi việc, bắt đầu từ lúc ra tay với Tiêu Khải Nguyên cho đến khi để hắn đào tẩu.
Việc để Tiêu Khải Nguyên sống sót đào tẩu còn đả kích đám người Tiêu gia trầm trọng hơn so với việc g.i.ế.c hắn nữa.
“Bắc Nguyệt quận chúa, lão hủ mang lễ vật đến thăm” giọng nói già nua nhưng vẫn to rõ từ bên ngoài vang lên.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nhếch môi, hướng Đông Lăng nói: “Mời lão gia t.ử vào đi”.
“Vâng”. Đông Lăng bước ra cửa, giọng điệu trong trẻo nói: “Lão gia t.ử mời vào, quận chúa đang chuẩn bị trà chờ ngài”.
Tiêu Khải Nguyên ngẩng đầu liếc nhìn căn phòng che rèm kín mít, như vậy hắn làm sao dám vào? Nhỡ Hoàng Bắc Nguyệt gài bẫy rập gì đó, hắn sẽ c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng ở bên trong mất.
Mặc dù trên danh nghĩa có quan hệ huyết thống, nhưng nhiều năm qua hắn lại không đối đãi với Hoàng Bắc Nguyệt như cháu gái mình, Hoàng Bắc Nguyệt tự nhiên cũng sẽ không nhận hắn là gia gia. Lúc ở tòa tháp thứ bảy trong rừng cây, Hoàng Bắc Nguyệt đã muốn g.i.ế.c hắn.