Hôm nay hắn tới, một mặt là sợ nếu không nể mặt Bắc Nguyệt quận chúa thì sẽ làm vị cao nhân kia nổi giận, mặt khác là muốn tiếp cận lấy lòng Bắc Nguyệt, để nàng nói tốt vài câu trước mặt vị cao nhân kia, xin ngài ấy bỏ qua cho hắn.
Hắn muốn thông qua Hoàng Bắc Nguyệt là vì tính tình nàng rất giống với Trưởng công chúa Huệ Văn, từ nhỏ đôn hậu thiện lương, có điều Hoàng Bắc Nguyệt còn mềm yếu hơn một chút. Hắn nghĩ, dù sao cũng là m.á.u mủ tình thâm, Hoàng Bắc Nguyệt chắc sẽ không để tâm chuyện này.
Tiêu Khải Nguyên ngẩng đầu nhìn Đông Lăng, cười nói: “Đông Lăng cô nương, phiền ngươi vào nói với quận chúa một tiếng, lão hủ thân thể không tốt, đi vào sợ sẽ làm bẩn khuê phòng của quận chúa, ở trong sân trò chuyện sẽ thuận tiện hơn”.
“Lão gia t.ử mặt mũi lớn, nói sao làm vậy, để nô tỳ vào mời quận chúa ra”. Đông Lăng cười cười xoay người đi vào.
Lời này của Đông Lăng làm Tiêu Khải Nguyên đổ mồ hôi lạnh. Vốn ý của hắn là mời Hoàng Bắc Nguyệt ra, uống trà trò chuyện trong hoa viên, nhưng không hiểu sao trong lời nói của Đông Lăng lại ý như là hắn cậy già lên mặt, bản thân không muốn vào nên bảo Bắc Nguyệt quận chúa đi ra. Nha đầu này cũng không phải thứ dễ trêu.
Chỉ lát sau, Đông Lăng đỡ Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi ra ngoài, tay khẽ nâng tà váy thật dài, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, khí chất tao nhã, trời sinh quý tộc.
“Hiếm có dịp lão gia t.ử nể mặt đến đây, Bắc Nguyệt không đi ra đón tiếp thật thất lễ”. Hoàng Bắc Nguyệt hơi cong gối, hành lễ của tiểu thư khuê các khi nhìn thấy trưởng bối.
Tiêu KhảiNguyên không dám nhận cái lễ này của nàng, vội vàng tránh ra, ôm quyền khom lưng hành lễ: “Quận chúa nói sai rồi, phải là lão hủ hướng quận chúa hành lễ mới đúng”.
Hoàng Bắc Nguyệt nâng tay: “Lãogia t.ử là trưởng bối, mau mau đứng lên, nếu để người khác thấy thì sẽ chê cười Bắc Nguyệt”.
Tiêu Khải Nguyên lau mồ hôi đứng dậy, ba tên cao thủ đi phía sau thấy vậy vội vàng đưa lễ vật tới. Đó là ba hộp gấm, mỗi hộp đều đã được mở ra. Hộp thứ nhất để cuốnViêm Hỏa Trảm bản hoàn chỉnh. Hộp thứ hai là một viên đan d.ư.ợ.c toàn thân trong suốt. Hộp thứ ba là một thanh d.a.o đen c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn.
“Đây là chút lễ mọn của lão phu, mong quận chúa vui lòng nhận.” Tiêu Khải Nguyên cẩn thận quan sát thần sắc của Hoàng BắcNguyệt khi nhìn thấy những bảo vật này.
Mấy thứ này gọi là bảo vật còn chưa đủ, chúng đều thuộc dạng có tiền cũng không mua được, mà nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt mới trở nên mạnh mẽ cách đây không lâu, nếu không lúc trước sẽ không để người của Tiêu gia tùy ý bắt nạt mình như thế. Nếu đúng như vậy, khẳng định nha đầu này chưa từng thấy nhiều bảo vật như vậy. Bây giờ được người khác tặng chắc chắn sẽ cao hứng. Lão hồ ly Tiêu Khải Nguyên tặng lễ vật không chỉ đắt tiền mà còn vô cùng hiếm thấy, như vậy mới có thể đ.á.n.h động lòng người.
Nhưng nào ngờ Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nhìn lướt qua, thần sắc không mấy kinh ngạc và mừng rỡ. Khóe môi ưu nhã giương lên, nói:“Đa tạ lão gia t.ử, Đông Lăng, đem lễ vật thu lại đi”.
Đông Lăng tiến lên đóng nắp hộp lại rồi đem vào nhà cất, sau đó lại bưng trà bánh đi ra đặt trên bàn đá trong sân.
“Lão gia t.ử mời ngồi”. Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay mời, sau đó bản thân nhanh ch.óng ngồi xuống trước.
Tiêu Khải Nguyên đi tới ngồi xuống, có chút xấu hổ, trong lòng âm thầm tự hỏi: “Chẳng lẽ vị cao nhân kia còn có nhiều bảo vật quý hiếm hơn, nếu không Hoàng Bắc Nguyệt sao có thể giữ bình tĩnh như vậy?”
Hoàng Bắc Nguyệt một tay nâng tay áo, một tay cầm bình trà, chậm rãi rót một chén cho Tiêu Khải Nguyên, sau đó ngẩng đầu nhìn lướt qua ba tên cao thủ đứng sau lưng hắn.
Mấy người này mặc dù chỉ mặc trang phục tùy tùng, nhưng từ khí tức trên người thể cảm giác được thực lực của họ không chênh lệch mấy so với Tiêu Khải Nguyên.
Lão hồ ly này quả thật đã có chuẩn bị rồi mới đến, hắn sợ cái gì chứ? sợ nàng động thủ với hắn ngay tại Tiêu gia? Hắn cũng quá đề cao chính mình đi, g.i.ế.c hắn trong phủ Trưởng công chúa chỉ làm bẩn thanh danh thiện lương của Trưởng công chúa.
“Mấy vị này chi bằng cùng nhau ngồi xuống uống trà đi”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ, đem ly trà bày ra, lần lượt rót đầy nước trà.
Mấy người kia liếc nhìn nhau, một nữ cao thủ bộ dáng xinh đẹp đứng ra nói: “Quận chúa quá đề cao chúng ta rồi. Chúng ta thân phận thấp kém, làm sao dám ngồi uống trà với quận chúa?”.
Hoàng Bắc Nguyệt không để ý tới lời nói ấy, nhanh ch.óng bưng một ly trà lên, đưa cho nữ cao thủ vừa mới nói chuyện: “Một ly trà thôi mà”.
Nữ cao thủ bắt đầu do dự, nếu như nhận thì nhất định phải uống, nhưng lỡ trong trà có thứ cổ quái gì đó thì…
Đông Lăng ở bên cạnh mỉm cười nói: “Vị khách quý này chẳng lẽ không cho quận chúa của chúng ta chút mặt mũi sao?’.
“Tiêu Nguyệt, không được vô lễ trước mặt quận chúa?” Tiêu Khải Nguyên nhíu mày, nghiêm túc nói với nữ cao thủ kia.
Nữ cao thủ gọi là Tiêu Nguyệt hơi do dự một chút nhưng cũng đưa hai tay ra: “Đa tạ quận chúa”. Cô ta định tiếp nhận ly trà, nhưng không hiểu sao lại không thể nhấc lên được, giống như ly trà đã bị chôn sâu trong nham thạch vậy. Tiêu Nguyệt trong lòng khẽ động, Bắc Nguyệt quận chúa này khí lực cũng quá lớn đi, muốn từ cô ta dò xét thực lực của Tiêu gia bọn họ sao?
Theo lời Tiêu Khải Nguyên nói, thực lực của nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt này không tầm thường, e là sau lưng có cao nhân làm chỗ dựa. Nhưng dù vậy, Tiêu gia cũng không thể thua trước mặt nha đầu này. Nghĩ vậy, Tiêu Nguyệt âm thầm dùng sức. Cấp bậc của cô ta đã đạt đến Hoàng Kim chiến sĩ, nếu Hoàng Bắc Nguyệt cùng đẳng cấp thì hôm nay không đến nỗi mất mặt.
Nhưng cô ta vừa mới dùng sức, một luồng lực lượng nóng rực cực kỳ bá đạo bỗng nhiên từ tách trà chui vào kinh mạch, giống như cố ý xông tới nội tạng của ả.
Tiêu Nguyệt cực kỳ hoảng sợ, kêu t.h.ả.m một tiếng liền buông tay ra. Chén trà theo đó rơi xuống mặt đất vỡ nát, bên trong không có giọt nước nào, sớm đã bị bốc hơi hết rồi. Như vậy có thể tưởng tượng, luồng hơi nóng rực chui vào kinh mạch của Tiêu Nguyệt bá đạo cỡ nào.
Hai cao thủ phía sau vội vàng đỡ lấy Tiêu Nguyệt, ngẩng đầu lên, trừng mắt phẫn hận nhìn Hoàng Bắc Nguyệt. Nha đầu này muốn ra oai phủ đầu với Tiêu gia bọn họ sao?.
Tình huống này cũng làm Tiêu Khải Nguyên kinh hãi, nhưng hắn rất nhanh phản ứng lại. Tiêu Nguyệt là Hoàng Kim chiến sĩ, Hoàng BắcNguyệt dễ dàng đả thương Tiêu Nguyệt, như vậy chẳng phải là…
Trong lòng nhất thời cảm thấy rét run, Tiêu Khải Nguyên lập tức đứng lên, đối với Tiêu Nguyệt quát lớn: “Thật không có mắt! Quận chúa mời ngươi một ly trà mà lại bất cẩn vậy, còn không mau hướng Quận chúa thỉnh tội”.
Tiêu Nguyệt gắt gao ôm lấy cánh tay đang đau nhức, cô ta cũng biết trong đó có bao nhiêu lợi hại, Tiêu Khải Nguyên đang cho cô ta một đường thoát thân, để không làm lớn chuyện. Vì vậy, cô ta cố gắng kìm nén tức giận nói: “Là do ta không cẩn thận, cũng may không làm Quận chúa bị thương, mời Quận chúa trách phạt”.
“Chỉ là việc nhỏ thôi mà, ngươi là khách quý không nên để trong lòng”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, lại tiếp tục bưng lên một ly trà, đưa cho ả: “Xin mời dùng trà”.
Tay Tiêu Nguyệt vẫn còn run rẩy, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt lại đưa ly trà khác tới, trong lòng liền kinh hãi. Nhìn thoáng qua Tiêu Khải Nguyên, thấy Tiêu Khải Nguyên khẽ gật đầu, Tiêu Nguyệt mới đi tới đón lấy ly trà.
Lúc này không bị làm khó dễ nữa, tiếp nhận ly trà uống một ngụm, Tiêu Nguyệt cố cười nói: “Trà của Quận chúa đúng là trà tốt! Đa tạ Quận chúa!”,
Hai người bên cạnh Tiêu Nguyệt chứng kiến tình huống này, cũng không đợi Hoàng Bắc Nguyệt tự mình đưa qua, tự động đi tới cầm lấy ly trà uống một hơi cạn sạch, đồng thanh nói: “Đa tạ Quận chúa!”.
Người của Tiêu gia quả nhiên rất biết điều!
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười cười, lúc này, đột nhiên phía sân sau vang lên tiếng của Tiêu Linh: “Gia gia, nha đầu kia rất xấu xa! Ngài không nên hạ thủ lưu tình!”
Tính cách của ả ta thật ầm ĩ, ngốc nghếch.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn Tiêu Khải Nguyên nói, “Lần này Lão gia t.ử đến chẳng lẽ muốn thu thập người nào sao?”.
Tiêu Khải Nguyên vội vàng nói: “Không phải vậy? Nha đầu kia không hiểu chuyện, để cho Quận chúa chê cười rồi!”. Tiêu Linh là người của Tiêu gia, ả làm không có thực lực khiến Tiêu Khải Nguyên cũng cảm thấy mất mặt.
Tiêu gia có thế lực như vậy, nhưng lại có loại phế vật không có thiên phú này, căn bản là không có giá trị để tồn tại. Hắn hướng mắt ra hiệu hai người nam nhân kia, hai người kia lập tức đi ra ngoài, vội vã đi tới ngăn cản Tiêu Linh.
“Ngươi, các ngươi muốn làm gì?” Tiêu Linh không biết tốt xấu lớn tiếng nói. Ả vừa rồi đứng bên ngoài nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết cùng tiếng vỡ nát của ly trà, nghĩ là Hoàng Bắc Nguyệt bị giáo huấn rất thê t.h.ả.m. Vì vậy ả ta vội vàng đi vào nhìn thử.