Đột nhiên một trong hai tên nam nhân vươn tay bóp c.h.ặ.t cổ Tiêu Linh, lạnh lùng nói: “Bắc Nguyệt quận chúa đang ở đây, há để cho ngươi làm càn sao”.
Tiêu Linh mở to mắt nhìn, cổ họng chỉ ư ư được vài tiếng, bị người bóp cổ kéo đi, tay chân đá loạn xạ, xanh cả măt. Đi theo sau Tuyết di nương cùng Tiêu Vận cũng nhìn thấy, trong lòng chấn động, Tiêu Vận trực tiếp lui về phía sau vài bước.
Người nam nhân đang bóp cổ Tiêu Linh là Tiêu Úy - một vị cao thủ rất lợi hại của Tiêu gia, là người của Tiêu gia sao lại ra tay với Tiêu Linh?
Tiêu Vận bình thường rất ngứa mắt Tiêu Linh, nhưng Tiêu Linh cũng là người của Tiêu gia. Hoàng Bắc Nguyệt làm người của Tiêu gia chịu khổ nên Tiêu Vận cũng không cảm thấy vui.
“Tiêu Úy đại ca, Đại tỷ tỷ cho dù phạm đại tội, nhưng cũng là người của Tiêu gia, mong huynh đ.á.n.h nương tay”.
Tiêu Úy nhìn Tiêu Vận, hắn cùng Tiêu Vận giao tình khôngtồi, nhưng lúc này hắn không thể nghe lời Tiêu Vận, hắn đang chờ HoàngBắc Nguyệt lên tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi uống nửa ly trà rồi mới ngẩng đầu lên, giống như là vừa mới nhìn thấy Tiêu Linh bị bóp cổ, giật mình nói: “Đại tỷ tỷ làm sai điều gì, sao lại khiến vị khách quý này tức giận như thế?”.
Tiêu Khải Nguyên lạnh mặt, tràn ngập uy nghiêm hướng về Tiêu Linh, Tiêu Vận nói: “Chúng ta là người của Tiêu gia, được gia giáo thâm nghiêm, các ngươi mặc dù không phải là chủ nhà, nhưng không thể không có quy củ. Trên đời này còn có đạo quân thần, tôn ti trật tự, đạo lý cương thường, phụ thân của các ngươi không dạy cho các ngươi sao?”.
Sau khi nói xong, xoay người hướng Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Tiêu gia gia giáo không nghiêm, khiến cho Quận chúa chê cười”.
“Lão gia t.ử là trưởng bối nên không nói, trước đây có mẫu thân ta thường xuyên dạy bảo. Nhưng hiện tại mấy vị ca ca cùng tỷ tỷ ở bên ngoài đã mất hết cấp bậc lễ nghĩa, nguyên nhân là do không có lão gia t.ử dạy đạo. Hay lão gia t.ử đến phủ Trưởng công chúa ở đi. Thứ nhất có thể để Bắc Nguyệt tận tâm hiếu đạo nhiều năm, thứ hai có thể giáo huấn tốt mấy vị huynh đệ tỷ muội, ý lão gia t.ử thế nào?”
Tiêu Khải Nguyên vừa nghe xong, lập trên lưng xuất hiện tầng mồ hôi lạnh, sống ở phủ Trưởngcông chúa khác gì sống dưới trướng của Hoàng Bắc Nguyệt?
“Ý tốt của Quận chúa lão hủ muôn phần cảm tạ, nhưng hiện tại lão hủ tuổi đã cao, không quản được những người trẻ tuổi. Nhưng lão hủ thấy Bắc Nguyệt quận chúa rất có phong phạm của Trưởng công chúa điện hạ, Trưởng công chúa dạy dỗ quận chúa không kém người khác, khí thế trầm ổn, lão hủ rất khâm phục. Chi bằng giao những đứa trẻ này cho quận chúa giáo d.ụ.c sẽ tốt hơn”.
Tiêu Vận nghe xonh, sắc mặt tái mét, vôi vàng nói: “Gia gia, sao có thể như thế được?”.
Tiêu Khải Nguyên quát: “Làm càn, Quận chúa còn chưa lên tiếng, ở đây có chỗ cho ngươi xen vào nói chuyện sao?”.
Tiêu Vận ấm ức ngậm miệng lại, ánh mắt rưng rưng, phẫn hận không cam lòng c.ắ.n môi dưới.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên liếc mắt nhìn bọn người Tiêu Vận, chậm rãi nói:“Lão gia t.ử nói vậy, Bắc Nguyệt có phần lo sợ, vài vị ca ca tỷ tỷ cá tính mạnh mẽ, trong người lại có thiên phú, Bắc Nguyệt tuổi còn nhỏ, làm sao quản được bọn họ?”.
Tiêu Khải Nguyên lập tức nói:“Quận chúa cứ buông tay quản chính, nếu bọn chúng không nghe lời, Quận chúa có thể sai người qua báo với ta!”.
Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt có chút giễu cợt, nhìn thoáng qua Tiêu Vận cười nói: “Lão gia t.ử nói như vậy, Bắc Nguyệt cung kính không bằng tuân mệnh”.
Tiêu Khải Nguyên cuối cùng cũng nhẹ nhõm thở dài một hơi, vẫy tay ý bảo bọn người Tiêu Vận rời đi, đem những nha hoàn tôi tớ đang vây xem ở sân bên ngoài cũng đuổi đi hết. Lúc này mới nói khẽ với Hoàng Bắc Nguyệt.
“Quận chúa, hôm nay lão hủ đắc tội, không biết vị tiền bối kia thế nào?”
“Ông ta tính tình cổ quái, ghét nhất là nghe người khác nói năng bậy bạ. Hôm nay lão gia t.ử phạm vào tối kị của hắn, nên mới bị trừng phạt. Sau này ngài cẩn thận một chút, ông ta sẽ không ra tay với ngài”.
“Đúng thật, đa tạ Quận chúa chỉ điểm”. Tiêu Khải Nguyên lau một tầng mồ hôi lạnh trên trán, có chút rụt rè hỏi: “Không biết tôn tính đại danh của vị tiền bối kia là gì?”
Hoàng Bắc Nguyệt ngước con ngươi trong trẻo, ánh mắt lạnh nhạt nói: “Ông ta không thích bị người khác tra kĩ hỏi tận!”.
Tiêu Khải Nguyên trong lòng căng thẳng, vội vàng nói: “Lão hủ đã hiểu, thỉnh cầu Bắc Nguyệt quận chúa nói tốt vài câu trước mặt vị tiền bối kia , lão hủ có mắt mà không thấy thái sơn, từ nay về sau không dám như vậy nữa”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Lão gia t.ử, ta và người dù không thân thiết, nhưng cũng có chung huyết thống, sao ta có thể thấy c.h.ế.t mà không cứu được?”.
“Đa tạ quận chúa, đa tạ quận chúa!”. Tiêu Khải Nguyên lập tức khom lưng thở ra, mặt mày có chút thư giãn, thoáng chút yên tâm.
Hoàng Bắc Nguyệt lấy tay đỡ lấy đầu, Đông Lăng lập tức nói, “Lão gia t.ử, quận chúa thân thể không khỏe, hôm nay rất mệt mỏi, xin lão gia t.ử thứ lỗi”.
“Quận chúa nên đi nghỉ sớm, lão hủ xin phép cáo từ”. Tiêu Khải Nguyên đã sớm muốn đi, có điều Hoàng Bắc Nguyệt chưa lên tiếng nên hắn vẫn do dự. Hiện tại nghe được lời này nên hắn lập tức liền rời đi.
Vừa từ Lưu Vân Các ra ngoài, liền gặp ngay Tiêu Viễn Trình đang vội vã chạy tới. Tiêu Khải Nguyên vừa nhìn thấy đứa con trai vô dụng, trong lòng liền bốc lửa giận. Năm đó, nếu không phải tên tiểu t.ử thúi này tham vọng không chịu thua kém, muốn bò lên cao. Hết lần này đến lần khác đòi kết hôn với Trưởng công chúa Huệ Văn, thì cũng sẽ không sinh ra nghiệp chướng Hoàng Bắc Nguyệt này, hại hắn không được sống yên ổn.
“Phụ thân”. Tiêu Viễn Trình vội vàng đi lên: “Nha đầu kia người đã...”
Chát……
Lời còn chưa dứt, Tiêu Khải Nguyên đã hung hăng giơ tay lên cho hắn một cái tát!
“Đồ mù, ngươi không biết nhìn lại mình xem đang ở nơi nào? Trên miệng còn không biết kiểm điểm!”
Tiêu Viễn Trình bị đ.á.n.h đến ngây ngốc trừng mắt nhìn, hoàn toàn không rõ ý tứ của cha hắn là gì, bất đắc dĩ nhìn về phía Tiêu Nguyệt, người luôn luôn hiểu rõ tâm tư của lão gia t.ử.
Tiêu Nguyệt ôm cánh tay đang đau nhức, sắc mặt tái nhợt nói: “Biểu ca, Bắc Nguyệt quận chúa không dễ chọc vào, ngay cả chúng ta cũng phải nhìn sắc mặt của cô ta mà hành sự, đầu óc của người này thật sự là thâm sâu khó lường”.
Tiêu Viễn Trình ngây ngẩn cả người, cái gì? Lão gia t.ử cũng phải xem sắc mặt nha đầu kia mà hành sự? Điều này làm sao có thể? Nha đầu kia chỉ là một chiến sĩ thôi, không phải triệu hoán sư, lão gia t.ử lợi hại như thế mà sợ nó sao?
Tiêu Nguyệt nhìn sắc mặt của hắn, chẳng quan tâm trong đầu hắn nghĩ gì, lạnh lùng nói: “Sư phụ của Bắc Nguyệt quận chúa là người ở đâu ngươi biết không?”
“Ta không biết, nó lợi hại như vậy từ lúc nào cũng không rõ nữa”.
“Không biết, không biết, ngươi cái gì cũng không biết”. Tiêu Khải Nguyên gầm lên. Không dám nói quá lớn, sợ Hoàng Bắc Nguyệt nghe thấy.
Tiêu Nguyệt nói: “Biểu ca, sư phụ của Bắc Nguyệt quận chúa rất lợi hại, ta thấy trên toàn đại lục Tạp Nhĩ Tháp này, không có mấy người dám trêu vào đâu”.
Tiêu Viễn Trình thần sắc mơ hồ, nói chuyện quanh co: “Lợi hại lắm sao?”.
Tiêu Nguyệt nhìn bộ dáng của hắn, trong lòng khinh bỉ, từ nhỏ đã vô dụng nhưng lại không chịu an phận, đến hôm nay dù đã lớn tuổi mà đầu óc lại không hữu dụng gì. Hừ! Sau này sa cơ lỡ bước, đừng hòng van cầu bọn họ.
Tiêu Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy,trừ Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La ra, không mấy người dám trêu vào loại cao thủ có cấp bậc này đâu. Biểu ca ngươi nên cẩn thận, Tiêu gia chúng ta từ nay về sau tuyệt đối sẽ không đối nghịch với Bắc Nguyệtquận chúa. Ngươi với bọn ta không cùng một phía, chúng ta và ngươi từ nay phân rõ ranh giới”.
Tiêu ViễnTrình vừa nghe, trong lòng cảm thấy khó chịu: “Phụ thân, ý của người chính là, sau này con cũng phải nhìn sắc mặt nha đầu kia mà hành sự?”.
Tiêu Khải Nguyên lạnh lùng liếc hắn: “Nếu không thì ngươi định thế nào?”
Tiêu Viễn Trình trong khoảng thời gian ngắn cũng không nghĩ được biện pháp gì, trước mắt hắn đã âm thầm bố trí người hạ thủ Hoàng Bắc Nguyệt. Nhưng chưa kịp động thủ lại phát sinh việc của TiêuTrọng Kỳ, bị phủ An Quốc Công giám sát chặc chẽ. Mấy cao thủ dưới tay hắn không phái đi được, bởi vậy hiện tại vẫn chưa có hành động nào.
Tuy nhiên, khi thấy được tình huống hiện tại, hắn nhất định phải sớm đưa ra quyết định! Hắn cũng không muốn quay trở lại cuộc sống trước kia lúc còn Trưởng công chúa, ở trong phủ mà lúc nào cũng bị người khác áp chế.
“Con hiểu ý của phụ thân rồi”. Tiêu Viễn Trình cung kính nói, “Phụ thân nên sớm về nghỉ ngơi, chuyện tình ở trong phủ, người cũng không cần phải để tâm đến”.
“Hy vọng ta thật sự không cần phải quan tâm đến”. Tiêu Khải Nguyên không thèm nhìn hắn, mang theo người của mình rời đi.
Tiêu Viễn Trình nhìn thoáng qua Lưu Vân Các, nhớ tới những lời Tiêu Nguyệt vừa nói, hắn cũng không dám một mình bước vào, trong lòng tính toán cách đối phó với Hoàng Bắc Nguyệt, hoặc là không làm, nếu đã làm thì phải làm đến cùng.