Lưu Vân các!
“Tiểu thư, không nghĩ là cả lão gia t.ử đều sợ thành như vậy!” Đông Lăng che miệng cười nói.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi chớp mắt: “Không phải hắn sợ ta, mà là người phía sau ta.”
Vẻ tươi cười của Đông Lăng cũng chậm rãi thu hồi “Vị tiền bối kia thật sự lợi hại như vậy sao?”.
“Mặc kệ hắn có lợi hại hay không, nhưng có hắn làm hậu thuẫn và lá chắn thì làm việc không cần phải cố kỵ nhiều nữa”. Hoàng Bắc Nguyệt cầm ly trà, lạnh lùng nhếch môi: “Tiêu Khải Nguyên đã lên tiếng, ta không thu thập tốt người của Tiêu gia, chẳng phải sẽ khiến hắn thất vọng sao?”.
Đông Lăng lộ vẻ vui mừng: “Đông Lăng chờ đợi ngày này đã rất lâu rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đưa tay cho Đông Lăng dìu, chậm rãi nói: “Đi thôi, chúng ta đến phòng khách gặp mặt phụ thân và các vị di nương”.
Bọn họ từ Lưu Vân các đi ra ngoài, dọc đường, đám tôi tớ, nha hoàn từ trên xuống dưới nhìn thấy thì lộ ra vẻ mặt như thấy quỷ, tất cả đều lui sang đứng một bên, không ai dám thở mạnh. Vừa rồi có người thấy thái độ cung kính của lão gia t.ử đối với quận chúa, xuất ngôn đều tôn xưng ‘Bắc Nguyệt quận chúa’ nên bọn hạ nhân đâu dám làm càn?
Việc này một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh truyền khắp phủ trưởng công chúa, ai cũng biết lão gia t.ử lên tiếng để Bắc Nguyệt quận chúa quản giáo thật tốt người của Tiêu gia, có lão gia t.ử ngang nhiên ủng hộ nên phủ phủ Trưởng công chúa này từ nay về sau người làm chủ chính là Hoàng Bắc Nguyệt.
Đám nha hoàn, tôi tớ đều là nhìn sắc mặt người mà sống, hôm nay gặp chuyện như vậy liền không để mắt tới Tuyết di nương, Cầm di nương. Cho dù là lão gia cũng chỉ là Phò mã ở rể trong phủ, không phải người làm chủ chân chính của phủ trưởng công chúa này.
Những người từng ức h.i.ế.p Hoàng Bắc Nguyệt lúc này đều cảm thấy bất an, lông tơ dựng đứng, giống như tận thế tới. Từng cặp mắt chỉ dám lặng lẽ liếc vội một cái, sau đó lập tức cúi đầu.
Đi tới hoa viên, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên dừng lại, Đông Lăng gọi một nha hoàn đứng bên cạnh núi giả nói: “Bội Ngọc tỷ tỷ, phiền ngươi truyền lời mời Cầm di nương đến phòng khách uống trà, thuận tiện cũng đi mời Tuyết di nương cùng lão gia đến”.
Nha hoàn Bội Ngọc không dám ngước mắt lên nhìn Đông Lăng, chân tay lóng ngóng đứng đó, nghe xong lập tức gật đầu: “Vâng, vâng, nô tỳ lập tức đi ngay”.
Hôm nay, Hoàng Bắc Nguyệt dùng roi quất c.h.ế.t người ở chỗ núi giả này, những người khác đi qua đây đều sợ hãi, hiện tại Hoàng Bắc Nguyệt tự mình đứng ở chỗ này, nhìn núi giả vẫn lưu lại vết m.á.u mờ, đôi mi thanh tú nhíu lại, nói : “Chỗ m.á.u này sao không phái người rửa sạch sẽ, giữ lại làm cái gì? Muốn nhìn thấy m.á.u có phải không?”
Một gã sai vặt lập tức quỳ xuống, trong tay vẫn cầm bàn chải và thùng nước, vừa rồi hắn phụng mệnh ở chỗ này rửa sạch vết m.á.u: “Quận chúa tha mạng, tiểu nhân, tiểu nhân ngay lập tức đi rửa, sẽ rửa sạch hết ngay ạ”.
Đông Lăng cười nói: “Quận chúa không thích nhìn thấy m.á.u, làm phiền ngươi”.
“Dạ, vâng”. Gã sai vặt dập đầu liên tục như muốn tự sát, trên trán cũng sưng lên một khối to, đến khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đã đi xa mới đặt m.ô.n.g ngồi bệt trên mặt đất, tay chân run rẩy không thôi.
Quá đáng sợ, quá đáng sợ! Mặc dù thoạt nhìn bộ dáng chỉ là thiếu nữ mười hai tuổi, phong thái đoan trang, thanh lệ thoát tục, khí chất cũng trầm ổn nhu hòa, giống như trưởng công chúa Huệ Văn năm đó. Nhưng mà, vẫn có chỗ không giống. Trên người Hoàng Bắc Nguyệt có sát khí lạnh lẽo, toát ra mỗi khi giơ tay nhấc chân, giống như quỷ thần xuất hiện, chỉ một ánh mắt thản nhiên mà khiến người khác toàn thân tê dại.
Người như thế mà trước kia bọn họ nhìn thành phế vật? Lại là ma ốm mặc người ức h.i.ế.p? Thật sự là mắt bị mù rồi!
Trong phòng khách, Hoàng Bắc Nguyệt vừa ngồi xuống thì có nha hoàn vội vàng dâng trà nóng cùng điểm tâm, nơm nớp lo sợ khiến tay cầm khay cũng run rẩy.
Hoàng Bắc Nguyệt vẻ mặt như có điều suy nghĩ, tay kia nâng chung trà lên, Đông Lăng vội vàng duỗi tay ra, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, trà này…”.
“Không có vấn đề gì”. Trước kia nàng từng trải qua huấn luyện với các loại độc tố nên rất mẫn cảm, nếu trong nước trà có gì đó nàng đã sớm đã nhận ra. Huống chi, sau khi bị thiêu qua Lửa Trừng phạt, thân thể của nàng đề kháng với tất cả các loại độc.
Sau khi chậm rãi uống nửa ly trà nhỏ, Cầm di nương mang theo Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Nhu tới, hôm nay ngâm mình trong ao sen một hồi lâu nên sắc mặt bà tái nhợt, trên người dù sạch sẽ nhưng vẫn toát ra vẻ uể oải sau khi bị kinh hãi. Bà được Tiêu Trọng Kỳ đỡ, trên mặt mồ hôi lạnh chảy ròng, tinh thần không phấn chấn, thoạt nhìn đúng là ngã bệnh.
Hoàng Bắc Nguyệt thổi ly trà cho bớt nóng, làm bộ không phát hiện, khiến Cầm di nương phải đứng hồi lâu.
Sắc mặt Tiêu Trọng Kỳ hiện vẻ giận dữ càng ngày càng nhiều, ngạo mạn thiếu kiên nhẫn mở miệng nói: “Tam muội muội, ngươi phái người gọi chúng ta tới làm gì?”
Lúc này Hoàng Bắc Nguyệt mới ngẩng đầu, cười nói:“Hóa ra Đại ca ca cùng Cầm di tới, sao lại không lên tiếng đây? Mau ngồi xuống đi, Cầm di thoạt nhìn thân thể không được tốt, bị làm saovậy?”.
Tiêu Trọng Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng, dìu Cầm di nương ngồi xuống ghế, Hoàng Bắc Nguyệt này thật biết diễn trò, thảo nào bị cô ta lừa nhiều năm như vậy. Mẫu thân hắn chẳng phải là do cô ta hại, vậy màcòn không biết xấu hổ hỏi bị làm sao.
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của Tiêu Trọng Kỳ, thản nhiên cười nói: “Hình như tâm tình của Đại ca ca không được tốt lắm”.
Tiêu Trọng Kỳ đang muốn nói chuyện, bị Cầm di nương lặng lẽ kéo ống tay áo một cái, Cầm di nương cười nói: “Tam cô nương sao lại nói vậy, chỉ là thân thể ta không tốt nên Kỳ nhi lo lắng thôi”.
“A… .” Hoàng Bắc Nguyệt cố ý kéo dài âm cuối, có ý tứ hàm xúc không rõ cười: “Đại ca ca đúng là rất hiếu thuận”.
Cầm di nương nghe nàng ‘a’ một tiếng thì lòng nhảy loạn, vội hỏi: “Tam cô nương gọi chúng ta đến là vì việc gì?”
Hôm nay trải qua một lần trong ao sen kia, cả đời Cầm di nương cũng không quên được, trong lòng hoàn toàn sợ hãi đối với thủ đoạn của Hoàng Bắc Nguyệt, hơn nữa Tiêu Trọng Kỳ nói nha đầu này khiến Lâm T.ử Thành của phủ Thượng Thư bị thương nặng, Cầm di nương lại càng sợ .
Vốn chỉ là bị lạnh một chút, trở về ngủ một giấc và uống chút canh gừng là tốt rồi, nhưng khi ngủ lại nhớ tới đủ loại chuyện làm với Hoàng Bắc Nguyệt từ trước tới giờ, mơ thấy Bắc Nguyệt trở về báo thù, cũng g.i.ế.c bà rồi để xác trên núi giả. Sau khi tỉnh dậy cả người lạnh toát. Bây giờ chỉ một tiếng động nhẹ cũng khiến bà kinh hoảng. Bà vốn không phải là người nhát gan, nhưng lúc này thực sự sợ hãi.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng thất kinh của bà, thản nhiên cười nói: “Kỳ thật cũng không có chuyện gì, chỉ là trước đây thân thể ta không khỏe, tuổi tác lại nhỏ nên mọi chuyện trong phủ phải làm phiền Cầm di nương và Tuyết di nương quản lý, ta thấy rất ngại. Hôm nay muốn cảm tạ hai vị vất vả mà thôi”.
Cầm di nương sắc mặt vốn đã trắng bệch, nghe xong lời này mặt không còn giọt m.á.u, cố gắng cười nói: “Tam cô nương nói quá lời, những việc này là do lão gia dặn dò, ta cũng chỉ là làm hết sức…”
Trong tay áo hai tay đã nắm c.h.ặ.t lại, trong lòng cơn tức đã lên tới cỗ họng nhưng lại không thể phát tiết được. Ngày này tới thật sớm! Từ lâu bà đã biết Hoàng BắcNguyệt sau khi trưởng thành sẽ muốn quản việc nhà, nhưng không nghĩ mới còn nít ranh này mà đã muốn nhúng tay vào rồi. Nhiều năm bà vất vả tính toán như vậy, chẳng lẽ để người khác hưởng sao?.
“Lão gia dặn dò, phụ thân thật là quan tâm”. Hoàng Bắc Nguyệt uống một ngụm trà, ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy Tiêu Viễn Trình và Tuyết di nương cùng nhau vào. Tiêu Vận cùng Tiêu Trọng Lỗi cũng theo sau. Còn có mấy vị di nương trẻ tuổi dẫn theo con của mình, cũng có người không có con.
Vào cuối cùng là mẫu thân của Tiêu Linh, Phương di nương. Phương di nương mặc môt bộ đồ trắng thuần khiết, hàng năm ăn chay lễ Phật không tranh với đời. Bình thường bà cũng không hay ra khỏi cửa, chỉ trong mấy ngày lễ tết mới ngẫu nhiên gặp được. Nghe nói bà thân thể không khỏe, tính cách ôn hòa không màng danh lợi, không hiểu sao lại sinh ra nữ nhi như Tiêu Linh. Có lần Hoàng Bắc Nguyệt bị ức h.i.ế.p, trốn vào trong viện của Phương di nương, Phương di nương cho nàng ăn còn che chở nàng. Nhớ đến phần nhân tình này nên lúc nàng đối phó với Tiêu Linh cũng nương tay.
Tiêu Viễn Trình vừa vào cửa, liền nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt ngồi ở trên ghế chủ vị, sắc mặt không vui, Hoàng Bắc Nguyệt mở miệng trước: “Phụ thân đã tới, mau mời ngồi, các vị di nương cùng các ca ca tỷ muội cũng ngồi đi.
Tuyết di nương nhìn Cầm di nương, thấy thần sắc của bà ta liền suy đoán. Chẳng lẽ Hoàng Bắc Nguyệt muốn nhúng tay vào việc nhà.