Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 115 Chủ Một Gia Đình (3)

Hắn làm sổ sách luôn rất cẩn thận, một con bé mười hai tuổi cũng không nhìn ra được gì.

Sổ sách còn chưa mang đến, Hoàng Bắc Nguyệt lại lặng lẽ phân phó Đông Lăng vài câu, Đông Lăng liền cười đi ra ngoài, không ai biết nàng muốn làm cái gì, cũng không ai có dũng khí đi theo ra ngoài.

Rất nhanh, sổ sách được Chu quản gia mang tới, hắn tự mình mang đến đưa cho HoàngBắc Nguyệt, một chồng sổ sách cao ngất nhìn rất đau đầu.

Hoàng Bắc Nguyệt tiện tay mở một quyển ra, lật vài tờ, nàng mặc dù không quen sổ sách cổ đại, tuy nhiên tốt xấu gì nàng cũng là thiên tài với chỉ số thông minh cực cao. Ở hiện đại, vì nhiệm vụ, nàng đã từng các loại kinh tế học, cho nên sổ sách này nhìn vài lần liền hiểu được.

Chu quản gia quả nhiên là người tinh tế, làm việc cẩn thận vô cùng, không để lại dấu vết gì. Chả trách Cầm di nương thu hắn làm tâm phúc. Nàng một bên uống trà, một bên chậm rãi nhìn sổ sách, trong phòng khách rất nhiều ánh mắt chằm chằm nhìn nàng, chờ nàng lên tiếng, nhưng nàng không nói một lời, giống như vô cùng nghiêm túc xem sổ sách.

Cầm di nương ngâm mình trong nước lạnh một ngày, lại bị kinh sợ, lúc này ngồi không vững, thân thể lảo đảo, sắc mặt trắng bệch. Tiêu Trọng Kỳ nhìn thấy mở miệng nói: “Tam muội muội, nếu ngươi muốn xem sổ sách thì chậm rãi xem đi, chúng ta đi về trước”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: “Đại ca ca, hôm nay thảo luận việc nhà, Cầm di trong tay cũng quản không ít sổ sách, không thể vắng mặt được”.

Tiêu Trọng Kỳ đang định mở miệng nói chuyện, đột nhiên bên ngoài Đông Lăng hô một tiếng: “Để ở chỗ này đi!”.

Tất cả mọi người ngẩn ra, không biết chuyện gì xảy ra, đều quay đầu lại đi ra ngoài nhìn, chỉ Đông Lăng kêu người mang tới mấy cái rương lớn đặt ở trong sân.

Từng cái từng cái rương mang đến tổng cộng có hơn mười cái, đều dùng khóa lớn khóa lại bên trong không biết chứa thứ gì. Chu quản gia nhìn thấy sắc mặt liền đại biến, bước nhanh ra ngoài nói: “Ngươi, các ngươi làm gì? Đây là đồ vật của ta, vì sao phải mang ra!”.

Đông Lăng ngẩng đầu cười nói: “Đồ trong phòng ngươi đương nhiên là của ngươi, mở ra xem một chút được chứ?”.

“Không được” Chu quản gia mặt đỏ bừng, vừa phẫn nộ lại có chút sợ hãi, “Đây là đồ riêng của ta, quận chúa không thể tự ý xem xét đồ riêng của ta được!”.

“Đồ vật riêng?” Đông Lăng nhướng mày nhìn mười mấy cái rương :“Chu quản gia, đồ vật riêng hình như hơi nhiều một chút. Thứ cho ta nói câu khó nghe, nghe nói trong phủ khố bị thiếu hụt chút ít, nghi là có người ở giữa ăn bớt. Chu quản gia nếu như quang minh lỗi lạc, như vậy liền tiên phong để cho mọi người xem xét một chút đồ vật của ngươi đi!”.

“Ngươi, ngươi nói bậy! Ta không có ăn bớt, dựa vào cái gì lục soát đồ của ta?”. Chu quản gia giương cổ,  sống c.h.ế.t cũng không cho lục soát!

Đông Lăng nói : “Có hay không xem cái liền biết! Chu quản gia, lát nữa quận chúa còn muốn để ngươi dẫn người đi lục soát những phòng người khác. Ngươi không làm gương, lát nữa người nào cho ngươi lục soát?”.

Chu quản gia sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, len lén ngước mắt nhìn Cầm di nương và Tiêu Viễn Trình.

Cầm di nương sắc mặt bi t.h.ả.m tột cùng, TiêuViễn Trình cố nén giận, xoay người nhìn Hoàng Bắc Nguyệt nói :“Vì sao đột nhiên muốn lục soát phòng?”.

Nha đầu này chưa từng nói qua chuyện này! Đột nhiên như vậy khiến bọn họ trở tay không kịp.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười thầm, phải bất ngờ thì các ngươi mới không có thời gian chuẩn bị đem Đông giấu Tây cất chứ?

“Chuyện này ta cũng không nghĩ đến. Nhất thời nghĩ ra nên vừa rồi mới sai Đông Lăng đi làm”. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh nhạt cười nhẹ, không nhìn ra được bộ dáng âm mưu gì. “Chu quản gia là người ta tin tưởng, hắn là người mẫu thân giữ lại, nhất định sẽ không ăn bớt bỏ túi riêng, cấu kết người ngoài nguy hại đến người trong phủ trưởng công chúa.”

Tiêu Viễn Trình trầm mặc, thân thể tức giận run rẩy đến nỗi sắp không nhịn được muốn bộc phát ra.

“Ngươi đã tin tưởng vậy cũng không cần lục soát. Chu quản gia là người làm việc lâu năm trong phủ, ngươi cứ làm vậy chẳng phải là sẽ thương tổn đến cảm tình nhiều năm của mọi người sao?”.

“Đúng là vậy, nhưng nhiều rương như vậy cũng đã mang ra, nếu như không lục soát một chút sợ rằng mọi người trong lòng cũng không phục”. Nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt ngước mắt lên, nhãn quang lạnh lẽo thản nhiên quét tới đám gia đinh, nha hoàn, tôi tớ đứng từ trước sảnh đến trong viện. Tất cả tiếp xúc đến ánh mắt lạnh như băng của nàng đều lui về phía sau, hung hăng nuốt nước miếng một cái.

“Các vị thấy nên lục soát, hay là không lục soát?” Nàng nâng ly trà lên, chậm như rùa mở miệng hỏi.

Các nha hoàn tôi tớ đều liếc nhìn nhau, cuối cùng cũng khiếp sợ khí thế không giận mà uy của Hoàng Bắc Nguyệt đều gật đầu.

“Lục soát! Lục soát!”

“Lục soát quản gia, chúng ta trong lòng mới phục!”

“Đúng vậy, nhất định phải lục soát!”

… . . .

Tiêu Viễn Trình thật muốn đập mạnh một cái lên bàn, đem những tên cẩu nô tài này ra ngoài làm thịt! Nhưng chứng kiến cục diện trước mắt, TiêuViễn Trình trong lòng hỗn loạn, ở bên trong những cái rương này đều là đồ tốt của phủ trưởng công chúa.

Hắn nhìn thấy không tệ nên cũng lấy ra một nửa, một phần tự mình cất giấu, một phần để Chu quản gia giữ lại. Hai ngày này hắn muốn gây dựng các mối quan hệ, tặng cho quan trên một đại lễ, củng cố địa vị mình ở trong quân. Hắn là Phò mã Đô úy, cũng nên thăng một chút, làm nhiều năm như vậy chẳng lẽ cả đời chỉ là Đô úy?

Hắn đã để Chu quản gia tìm một ít đồ tốt, lấy không ít tiền để trong thẻ giữ tiền để tiện chi tiêu. Những thứ kia đều ở trong những cái rương này, nếu bị lục soát chẳng phải sẽ lộ chuyện hắn để Chu quản gia làm giả sổ sách sao? Thật sự là người tính không bằng trời tính. Sớm biết vậy đáng lẽ đem những thứ này bỏ vào nạp giới, nhưng vì hắn muốn tặng người khác nên mới đem ra. Huống chi hắn làm sao nghĩ tới Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên thay đổi thành một người khác như vậy?.

Tuy nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt muốn lục soát cũng không dễ, chìa khóa hắn đang giữ. Cái loại khóa to này được dùng cùng với những rương lớn, thường do quý tộc sử dụng, muốn mở ra cũng không dễ gì. Nghĩ tới đây, Tiêu Viễn Trình thoáng yên tâm, lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Chu quản gia.

Chu quản gia hiểu ý nói: “Quận chúa, không phải tiểu nhân không cho ngài lục soát, chỉ là chìa khóa mấy cái rương này bị mất từ mấy hôm trước, cái rương to như vậy không mở ngay được, hay lần sau lục soát đi, dù sao cái rương này không chạy đi đâu được”.

“Không mở được …”. Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi gảy nhẹ lá trà, đột nhiên cười, từ trong nạp giới lấy ra một thanh d.a.o găm màu đen: “Đây là d.a.o găm mà lão gia t.ử vừa tặng ta, nghe nói c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, dùng cái này không biết có thể mở khóa ra hay không, Đông Lăng, em thử đi”.

“Vâng” Đông Lăng tiến lên cầm d.a.o găm.

Tiêu Viễn Trình bỗng nhiên đứng lên: “Không được”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu hỏi: “Vì sao không được? Phá hủy ổ khóa, ta sẽ bồi thường cho Chu quản gia một cái khóa tốt hơn là được”.

Tiêu Viễn Trình sắc mặt khó coi, hai tay gắt gao nắm c.h.ặ.t, xương cốt cũng rung động.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng của hắn, liền cười lạnh. Hôm nay chỉ g.i.ế.c gà dọa khỉ, nhất định phải lục soát Chu quản gia, có được chứng cớ hắn ăn bớt kiếm tiền bỏ túi riêng, kế tiếp nàng sẽ không kiêng nể gì lấy cớ chỉnh đốn tài vụ trong nhà.

Chu quản gia hôm nay không phải là không thể thu thập. Cần gì sự cho phép của Tiêu Viễn Trình, chuyện Hoàng Bắc Nguyệt ta muốn làm, ngươi làm gì có bản lĩnh ngăn cản?

“Hôm nay Lão gia t.ử nói để ta chỉnh đốn gia phong. Lúc nào cũng phải có mở đầu, Chu quản gia, nhiều năm qua ngươi làm việc vất vả, công lao cũng lớn, đừng trách hôm nay ta khiến ngươi chịu uất ức, đều là tại mấy tên gian ác ở giữa ăn bớt quấy phá. Chờ ta bắt được chúng đem lột da, giải hận cho ngươi”.

Chu quản gia không nghe còn tốt, vừa nghe xong cả người từng lớp da gà dựng đứng lên.

Lột da…

Chương 115 Chủ Một Gia Đình (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia