Những lời Hoàng Bắc Nguyệt nói ra không người nào coi là thuận miệng. Hôm nay trong hoa viên g.i.ế.c tên gia đinh kia thủ đoạn tàn nhẫn, ai còn dám hoài nghi nàng đang nói giỡn?.
Chu quản gia vội vàng dùng ánh mắt cầu cứu về hướng Tiêu Viễn Trình. Hoàng Bắc Nguyệt là con ruột lão gia, chỉ cần lão gia ra lệnh, quận chúa chẳng lẽ làm trái ý phụ thân?.
TiêuViễn Trình cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn biết Hoàng Bắc Nguyệt không phải nữ nhi bình thường. Nha đầu kia mở miệng là khiến trời long đất lở, nói trắng thành đen, hắn phải mở miệng như thế nào.
Không thèm nhìn sắc mặt Tiêu Viễn Trình, Hoàng Bắc Nguyệt đã ra lệnh cho Đông Lăng: “Xem ra phụ thân cũng đồng ý, Đông Lăng, mở rương đi”.
Đông Lăng hành động rất nhanh, vượt qua Chu quản gia, giơ tay c.h.é.m xuống, một thanh khóa nặng nề rơi trên mặt đất. Chu quản gia vừa nhìn, vội vàng nhảy lên, cả thân thể che chắn cái rương.
Đông Lăng quay đầu hỏi: “Chu quản gia, ngươi làm gì vậy? Chẳng lẽ có vật gì không thể cho người khác xem?”.
Chu quản gia liều mạng lắc đầu, “Không có! Cái gì cũng không có!”
Tiêu Viễn Trình quát: “Đủ rồi! Có gì mà lục soát? Bắc Nguyệt, hôm nay ngươi hồ đồ cũng đủ rồi, trở về phòng nghỉ ngơi đi”.
“Hồ đồ?” Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt lạnh lẽo đặt ly trà xuống nói: “Phụ thân nói lời này làm ta thật thất vọng! Lão gia t.ử vừa giao cho ta chỉnh đốn gia phong, ta tuổi còn nhỏ, sợ không thể phục chúng, muốn từ Chu quản gia bắt đầu làm gương, nhưng phụ thân lại nói đây là hồ đồ? Bắc Nguyệt một phen suy nghĩ cực khổ, còn không là vì phủ trưởng công chúa”.
“Nhưng lục soát nhà cũng hơi quá đáng!”. Tiêu Viễn Trình quát, cái rương đã được mở ra, bên trong có gì đều được người nhìn thấy, hắn có thể làm được gì…
“Quá đáng sao ? Phụ thân có thể đi ra ngoài hỏi thăm một chút, trong đế đô này có nhà nào chưa từng bị lục soát? Điều ta làm chỉ là kiểm tra một chút mà thôi, so với nhà mấy nhà khác không là gì cả, vậy mà người bảo ta quá đáng?”.
Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp đi ra cửa, chỉ tay một cái nói: “Lo lắng cái gì? Còn không mau đỡ Chu quản gia dậy”.
Mấy tên gia đinh đang lo sốt vó, nghe thấy mệnh lệnh của Hoàng Bắc Nguyệt lập tức chấp hành, cùng tiến lên đem Chu quản gia đang ôm c.h.ặ.t cái rương như con bạch tuộc kéo ra.
Đông Lăng một tay mở nắp rương ra, ngay lập tức, ánh sáng màu vàng lấp lánh đã đập vào mặt mọi người. Đó là một cái rương đầy vàng. Các loại vật dụng tinh mỹ, trên mặt khảm nạm đủ loại đá quý, ánh sáng phát ra đủ để mê hoặc bất kì ai.
Chu quản gia lập tức trở thành quả bóng cao su bị xì hơi, nằm thất thần trên mặt đất.
Đông Lăng tiếp tục mở hết mấy cái rương còn lại, mỗi lần mở ra một cái thì xung quanh lại có tiếng than sợ hãi. Trong mấy cái rương kia đều chứa các loại vật dụng trân quý được làm từ vàng hoặc bạc, tranh chữ cổ, ngọc quý, san hô, châu báu,… nhiều vật báu đến mức người khác không thể tin nổi.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn Chu quản gia đang mềm nhũn, trong lòng nói bắt được thật đúng lúc. Nàng vừa muốn mở miệng cho đám gia đinh dùng loạn côn đ.á.n.h hắn một trận nhừ t.ử, khiến hắn khai ra người bảo hắn cất giấu. Một tên quản gia nho nhỏ như hắn, gan có to bằng trời đi nữa thì tuyệt đối không dám trộm nhiều đồ vật của phủ Trưởng công chúa như vậy, chẳng lẽ đám di nương đều là người mù hay sao?
Nhưng nàng còn chưa mở miệng, Tiêu ViễnTrình đã đi trước một bước, quát to: “Được lắm, tên cẩu nô tài dám dối trên gạt dưới, dám tư tàng nhiều đồ vật như vậy, ngươi có biết đây là tội gì không?”.
Tiêu ViễnTrình đi ra, một cước đá Chu quản gia ngã lăn, nếu trong tay hắn có kiếm, có lẽ đã sớm một chiêu g.i.ế.c c.h.ế.t.
Chu quản gia khúm núm nói: “Tiểu nhân biết sai rồi, biết sai rồi. Những đồ vật này không phải là tiểu nhân tư tàng mà là thu…thu lại, chuẩn bị mang tới kho hàng”.
Đông Lăng không phải hạng người dễ dụ,bởi vậy lập tức hỏi ngược lại: “Nếu chỉ muốn mang vào kho hàng, vậy sao lúc nãy không cho lục soát?”.
Chu quản gia nói: “Là do tiểu nhân sợ… sợ bị quận chúa trách tội oan…”
“Nói bậy ! Quận chúa biết phân biệt phải trái, chẳng lẽ lại đi đổ oan cho tên tiểu nhân như ngươi sao? Ta thấy ngươi rõ ràng là đang nói dối”. Đông Lăng hét lớn một tiếng, ngẩng đầu lên, lúc này nàng cũng không sợ gã Tiêu Viễn Trình kia nữa.
“Lão gia, tư tàng nhiều đồ như vậy là trọng tội, theo nô tỳ thấy hay là áp giải hắn đến Đình Úy Tự thẩm tra đi”.
Đình Úy Tự, đi Đình Úy Tự sao, vậy cũng được. Đình Úy Cảnh Trung kia nổi danh là cương trực công chính, ông ta mà đến sẽ điều tra kỹ lưỡng toàn bộ Phủ Trưởng công chúa, đến lúc đó, ai cũng không chạy thoát.
“Cái gì mà áp giải tới Đình Úy Tự? Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, một khi chuyện này bị phanh phui, bao nhiêu người sẽ cười chê chúng ta đây?” Tiêu Viễn Trình quát khẽ.
“Phụ thân nói rất đúng.” Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn số trân bảo trong mấy cái rương, sắc mặt lạnh lẽo: “Chu quản gia, mẫu thân ta khi còn sống không xử tệ với ngươi, nào ngờ ngươi gây ra chuyện như vậy, quả thật đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt nha”.
“Quận chúa, quận chúa tha mạng…”. Chu quản gia run rẩy quỳ trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha mạng.
Hoàng Bắc Nguyệt nói: ” Nếu ta giao ngươi cho Đình Úy Tự xử lý, tội này không chỉ khiến ngươi c.h.ế.t mà vợ con ngươi đều biến thành nô. Hơn nữa vì dám trộm cắp của chủ nhân nên sẽ bị in nô ấn lên mặt, cả đời này đều không được giải thoát”.
Chu quản gia cả người run rẩy, hàm răng lập cập, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Viễn Trình cùng Cầm di nương. Đám trân bảo cũng không phải của hắn, chẳng qua hắn thay lão gia và Cầm di nương làm việc thôi, bây giờ xảy ra chuyện cũng không thể để một mình hắn gánh chịu trừng phạt chứ.
“Có điều…”. Hoàng Bắc Nguyệt chuyển đề tài, lạnh nhạt nói: “Chu quản gia ở Phủ Trưởng công chúa nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao, tuy nhất thời hồ đồ phạm sai lầm nhưng tội cũng không đáng c.h.ế.t, không cần đưa đi Đình Úy Tự”.
Chu quản gia nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Viễn Trình cũng thở ra một hơi, âm thầm vui mừng.
Chỉ Tuyết di nương khẽ cau mày, nha đầu này sao bỏ qua dễ dàng như vậy? Nếu không phải muốn nắm lấy cơ hội làm một vố lớn, vậy lúc trước cần gì phí nhiều công phu như vậy?
Đang nghĩ ngợi, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói: “Hôm nay trong phòng Chu quản gia lục soát ra nhiều đồ như vậy, nói vậy lúc trước ắt hẳn cũng có, chờ ta điều tra sổ sách, đem đối chiếu với những vật phẩm trong kho tàng, nếu thiếu sót thứ gì, Chu quản gia tự lấy tiền túi ra bồi thường là được”.
Chu quản gia bỗng nhiên ngẩng đầu: ” Quận chúa, nhiều đồ như vậy…”
“Bất kể là giấu thì vẫn sẽ bị bán đổi thành tiền, Chu quản gia nếu đã có gan trộm đồ, vậy chắc hẳn mấy năm nay cũng thu lợi không ít, ngươi cứ nghĩ biện pháp bù đắp lại là được”. Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn một cái, lạnh lùng nói.
Chu quản gia trợn mắt há mồm.
Nhiều năm như vậy, trong kho tàng của Phủ Trưởng công chúa thiếu cái gì thì hắn phải bồi thường hết sao? Như thế khác gì hắn chịu hàm oan lớn. Hắn chỉ giúp người làm việc thôi. Nhiều năm qua tuy được ban thưởng không ít, nhưng bao nhiêu đó cũng không bằng một phần vạn đám trân bảo này nha. Cho dù là lão gia hay Cầm di nương đứng ra cũng chưa chắc bồi thường nổi.
Mấy năm nay, bọn họ bán bao nhiêu thứ của Phủ Trưởng công chúa đổi thành tiền, chỉ sợ chính bọn họ cũng không đếm hết.
Chu quản gia cảm thấy chuyện này quá lớn rồi, một tiểu quản gia như hắn không thể gánh vác được. Hắn lén lút ngẩng đầu nhìn Tiêu Viễn Trình, chỉ thấy trên mặt gã đầy vẻ âm tàn, âm trầm nhìn thoáng qua nha hoàn Bội Ngọc bên người Cầm di nương.
Chu quản gia trong lòng phát lạnh, Bội Ngọc chính là nữ nhi duy nhất của hắn, làm nha hoàn bưng trà đưa nước bên cạnh Cầm di nương. Cầm di nương nói sẽ đối đãi với Bội Ngọc như con gái mình, tương lai nếu xuất giá thì cũng sẽ dựa theo lễ nghi của tiểu thư khuê các mà gả đi.
Vợ hắn đã sớm mất, bản thân lại không còn khả năng s.i.n.h d.ụ.c, bởi vậy hắn chỉ có thể trông cậy vào nữ nhi duy nhất này giúp hắn dưỡng lão và lo hậu sự về sau, mà hiện tại ý tứ của Tiêu Viễn Trình chính là dùng Bội Ngọc uy h.i.ế.p hắn. Chỉ cần hiện tại hắn gánh hết tội, cònchuyện bồi thường thì cứ từ từ, Tiêu Viễn Trình chắc chắn sẽ phải vì hắn nghĩ biện pháp…
Hoàng Bắc Nguyệt là người khôn khéo, chiến thuật tâm lý nàng cũng đã chơi đùa qua không biết bao nhiêu lần, chỉ cần hơi liếc mắt nhìn thần sắc của Chu quản gia cùng Tiêu Viễn Trình, nàng đã rõ ràng ý đồ của hai người.
Khóe miệng lặng lẽ vẽ nên một đường cong lạnh lẽo, nàng nhìn về phía Đông Lăng rồi lại lướt mắt nhìn về phía Bội Ngọc bên người của Cầm di nương.