Đông Lăng là một nha đầu thông minh, đương nhiên đã hiểu, nàng lập tức cười nói: “Bội Ngọc tỷ tỷ, ta bình thường thấy ngươi và các nha hoàn khác không giống nhau, ăn mặc một chút cũng không kém so với chủ nhân, hóa ra là Chu quản gia có nhiều của cải như vậy. Chả trách người bên ngoài đều nói, trong nhóm người của Phủ Trưởng công chúa, Bội Ngọc cô nương mới thật sự là tiểu thư”.
Sắc mặt Bội Ngọc lúc trắng lúc xanh, vội vàng quỳ xuống nói: “Di nương, quận chúa, nô tỳ không dám! Nô tỳ mỗi lần ra ngoài đều là cùng di nương đi, di nương tiếng tăm rất lớn, nô tỳ làm sao có thể so sánh cùng?”.
“Vậy sao?” Đông Lăng cười cười: “Bội Ngọc tỷ tỷ nói Cầm di nương tiếng tăm rất lớn sao? Lớn đến mức nào vậy?”.
Cầm di nương đạp ngã Bội Ngọc, đã không biết nói chuyện thì câm miệng lại đi! Nói ra lại khiến cho người ta nắm được đằng cán, thật đúng là ngu ngốc.
“Đông Lăng cô nương, nha đầu này ăn nói vụng về, lời của nó làm sao có thể là thật chứ?”.
“Không có lửa làm sao lại có khói? Huống hồ tiếng tăm của di nương cũng không chỉ có mình Bội Ngọc tỷ nghe qua, nô tỳ cũng đã nghe qua mà”. Đông Lăng cười nói: “Nhà mẹ đẻ của Cầm di nương là phủ Thừa tướng, có tiền có thế, tiếng tăm rất lớn cũng là đương nhiên”.
Cầm di nương miễn cưỡng cười cười, nha đầu Đông Lăng này cũng quá ghê gớm đi, trong lời nói khắp nơi đều là cạm bẫy, giống y chủ nhân của nó vậy! bà ta làm sao dám đáp lại, không cẩn thận rơi vào bẫy thì khổ. Nhà mẹ đẻ của bà ta quả thực có tiếng tăm, phủ Thừa tướng có tên tuổi lớn như vậy, không giống Tuyết di nương, muốn bắt đầu thì phải bắt đầu từ Tuyết di nương chứ.
Mắt thấy mấy vị di nương cùng thiếu gia, tiểu thư bình thường vừa uy phong vừa nổi tiếng, bây giờ sắc mặt đều xanh mét, đám di nương cùng các tiểu thư vốn bình thường không được sủng ái, không quyền thế bắt đầu hả hê, mỗi người đều đang chờ xem kịch vui.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi từ cửa đến hành lang, Đông Lăng lập tức tiến lên đỡ nàng tay, đám người đang ngồi trong phòng khách không biết nàng muốn làm gì, bởi vậy cũng lẽo đẽo theo sau.
“Nhiều năm như vậy, ta tưởng rằng gia nghiệp mà mẫu thân ta lưu lại sẽ được quản gia quản lý tốt, phụ thân cũng sẽ để tâm tới, các vị di nương cũng sẽ biết quý trọng hơn. Nào ngờ, mẫu thân chỉ mới rời đi bốn năm, bên trong liền đổi chủ, Chu quản gia, ngươi làm ta bất ngờ lớn đấy”.
Hoàng Bắc Nguyệt trừng mắt nhìn Chu quản gia, hắn lập tức quỳ trên mặt đất dập đầu: “Quận chúa tha mạng, tiểu nhân thật sự không tham ô, những thứ này đều là… đều là…”.
Một tiếng quát lanh lảnh của Hoàng Bắc Nguyệt khiến tất cả mọi người chấn động không ngừng: “Đừng nói linh tinh nữa! Nếu ngươi dám lừa ta thêm một lần nữa, ta liền đưa Bội Ngọc đi biên quan, giải sầu cho đám quân nhân”.
“Người đâu, đ.á.n.h hắn một trận nhừ t.ử cho ta! Đánh cho tới khi hắn nói thật mới thôi”. Hoàng Bắc Nguyệt lớn tiếng hạ lệnh. Mấy tên gia đinh này đều là người mới tới, vừa rồi bị Đông Lăng uy bức lợi dụng thu mua hết, bởi vậy bọn họ mới giúp Đông Lăng khiêng mấy cái rương của Chu quản gia ra. Hiện tại đương nhiên bọn họ sẽ nghe lệnh của Hoàng BắcNguyệt, lấy gậy to đến, đem Chu quản gia đè xuống đất đ.á.n.h dữ dội.
Đám gia đinh này trong phủ lúc nào cũng bị chèn ép, đã sớm ôm một bụng oán khí với Chu quản gia, hiện tại có cơ hội phát tiết, đương nhiên bọn hắn sẽ không bỏ qua.
“Quận chúa! Quận chúa tha mạng! Tiểu nhân oan uổng, tiểu nhân thật sự oan uổng, quận chúa muốn vu oan giá hoạ cho tiểu nhân sao…” Chu quản gia gào khóc t.h.ả.m thiết, cây gậy kia đ.á.n.h rất mạnh mà hắn vẫn chưa nhả ra sự thật.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng trên bậc thang, lạnh lùng nhìn hắn, bỗng nhiên nói: “Đem Bội Ngọc ra ngoài đ.á.n.h luôn cho ta”.
“Quận chúa, quận chúa, xin người hãy tha cho nô tỳ đi!” Bội Ngọc quỳ xuống khóc lớn, gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy làn váy của Cầm di nương không chịu buông tay.
Cầm di nương lúc này chính mình còn lo không xong, làm sao có thể quản nha đầu này đây, bởi vậy liền một cước đá văng Bội Ngọc ra ngoài.
Haig tên gia đinh liền tiến tới kéo Bội Ngọc ra ngoài, vứt xuống sân rồi hung hăng đ.á.n.h.
“Phụ thân, phụ thân cứu con! Đau quá, phụ thân ! Phụ thân!” Thân thể Bội Ngọc non mềm, làm sao có thể chịu nổi loạn côn đ.á.n.h xuống? Mới bị đ.á.n.h mấy cái, ả ta đã rú lên t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết.
Cái m.ô.n.g của Chu quản gia đã bị đ.á.n.h đến mức nở hoa, hắn vốn vì nữ nhi nên mới cố chịu đựng, bây giờ trông thấy nữ nhi cũng bị t.r.a t.ấ.n liền ngẩng đầu lên hướng Tiêu Viễn Trình cầu cứu.
Sắc mặt Tiêu Viễn Trình vô cùng khó coi, việc này hắn căn bản không thể nhúng tay vào. Thứ nhất, thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt sâu không lường được, bối cảnh sau lưng ngay cả lão gia t.ử đều phải kiêng kỵ ba phần, hắn đương nhiên không dám trêu vào. Thứ hai, trong Phủ Trưởng công chúa, Bắc Nguyệt quận chúa mới thật sự là chủ nhân. Suy cho cùng thì hắn họ Tiêu, nếu như Hoàng Bắc Nguyệt muốn xen vào, ngay cả hắn cũng không thể ngăn cản được.
Cái tên Chu quản gia này, hắn đã biết quá nhiều chuyện, mà trong chuyện này cũng cần một tên thay mặt tất cả chịu tội, tốt nhất là để Hoàng Bắc Nguyệt cứ thế mà đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cũng được.
Người c.h.ế.t rồi mới bảo tồn vững chắc được bí mật này.
Lúc này, chỉ cần cứu được Bội Ngọc, như vậy Chu quản gia sẽ cam tâm tình nguyện vì hắn mà c.h.ế.t.
Nghĩ tới đây, Tiêu Viễn Trình hướng Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Bắc Nguyệt, phạm sai lầm là Chu quản gia, không liên quan gì đến con hắn, ngươi hãy bỏ qua cho nha đầu Bội Ngọc này đi”.
Nghe đến đó, Chu quản gia đã rõ ràng tất cả, ý Tiêu Viễn Trình này là muốn hắn đứng mũi chịu sào gánh tất cả mọi tội trạng đây mà.
Để Hoàng BắcNguyệt đ.á.n.h c.h.ế.t, như vậy có thể bảo toàn tính mệnh cho nữ nhi Bội Ngọc của hắn, giao dịch này có đáng giá hay không.
Trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe lên một tia sắc lạnh, tất nhiên sẽ không bao giờ để cho bọn họ được như ý.
“Hừ! Chu quản gia ngang nhiên dám lấy trộm đồ trong phủ Trưởng công chúa, đưa đến Đình Úy Tự thì cả nhà bị liên lụy cũng là nhẹ! Huống hồ khoản nợ lớn như vậy mà Chu quản gia khôngchịu nhận tội, con của hắn sẽ bị Đình Úy Tự đưa đến biên cương giải sầu cho đám quân nhân, hoặc cũng bị đ.á.n.h cho đến khi tàn phế”.
“Không! Không! Ta nhận tội! Ta nhận tội…..” Chu quản gia t.h.ả.m thiết la lên, “Dừng tay! Xin Quận chúa hãy dừngtay, tiểu nhân xin khai, điều gì cũng khai”.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngẩng đầu, mấy gia đinh liền lập tức ngừng tay lại, trên gậy gộc mang theo vết m.á.u.
Chu quản gia bò qua, ôm lấy nữ nhi Bội Ngọc, hai hàng lệ tuôn, nói: “Nếu Quận chúa đồng ý bảo vệ con gái ta, để nó sống tốt cuộc đời còn lại, ta sẽ đem mọi chuyện tất cả đều nói ra hết”.
“Chu quản gia, ngươi muốn mặc cả với ta sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên hỏi.
Chu quản gia nói: “Tiểu nhân không dám, chỉ là tiểu nhân chỉ có duy nhất một đứa con gái, ta c.h.ế.t không có gì đáng tiếc, nhưng Bội Ngọc không liên quan gì đến chuyện này, nó vô tội, mong Quận chúa minh xét”.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nói: “Ta biết Bội Ngọc vô tội, nhưng ngươi phạm lỗi liên lụy đến cô ta. Tuy nhiên nếu ngươi đồng ý nói thật, Bội Ngọc từ nay về sau sẽ đi theo ta, tương lai ta sẽ tìm một nhà có gia thế trong sạch để gả vào, đồng thời cấp cho cô ta một phần của hồi môn thật phong phú”.
Điều này cũng khả thi, như thế mới làm cho người khác tâm phục khẩu phục.
“Được, được, đã làm nhiều chuyện như vậy, tiểu nhân tin tưởng Quận chúa”. Chu quản gia từ từ đứng lên, ngón tay run run chỉ đến Tiêu Viễn Trình, nói: “Những thư này chính là lão gia sai ta lấy từ trong phủ khố ra, một phần muốn đem đi tiệm cầm đồ đổi thành kim tệ, một phần muốn chuyển giao đến những quan viên trong đế đô….”
“Nói linh tinh!” Tiêu ViễnTrình hét lớn một tiếng: “Hay cho một tên cẩu nô tài vô lại này dám vu oan cho ta, xem ta hôm nay có g.i.ế.c được ngươi hay không”.
Tiêu Viễn Trình xuất ra chưởng pháp, mắt thấy nguyên khí ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn đ.á.n.h về phía Chu quản gia, Hoàng Bắc Nguyệt từ trên đầu rút ra một cây trâm, trâm cài vừa phóng qua, lực đạo cũng không nặng, thế nhưng Tiêu Viễn Trình trúng phải một chiêu khá đau, lập tức lùi về sau.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Phụ thân làm cái gì vậy? Có oan hay không lát nữa điều tra xong sẽ rõ, sao lại đến mức g.i.ế.c người, người khác sẽ nghĩ rằng ngài đang chột dạ muốn g.i.ế.c người diệt khẩu!”
Tiêu Viễn Trình mặt đỏ lên, nắm lấy cổ tay đang đau nhức, hung tợn nói: “Tên cẩu nô tài kia dám vu khống chủ nhân”.
Cầm di nương cũng đứng lên nói: “Bắc Nguyệt quận chúa, lời nói của một cẩu nô tài làm sao có thể tin tưởng? Ngươi chẳng lẽ cứ như vậy mà nghi ngờ chính phụ thân ngươi sao?”