Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 118 Chủ Một Gia Đình (6)

“Ta không hoài nghi hay nghi ngờ, ta chỉ nhìn chứng cớ! Cầm di nương không cần nhiều lời, ta cũng tự biết tin tưởng vào đâu. Đường đường là Phò mã của phủ Trưởng công chúa nhất định sẽ không làm ra những chuyện bại hoại đức hạnh như vậy”.

Thần sắc Tiêu ViễnTrình thoáng chút mất tự nhiên, ho nhẹ một tiếng nói: “Tên cẩu nô tài này ăn nói bừa bãi, tốt nhất là nên nhanh ch.óng đ.á.n.h c.h.ế.t đi! Như thế tránh được việc phá hủy danh tiếng của phủ chúng ta!”.

“Lão gia! Nhiều năm như vậy, tiểu nhân cũng chỉ vì ngài trung thành tận tâm làm việc, đến khi xảy ra chuyện ngài đã không đưa tay hỗ trợ thì thôi. Vậy mà lại còn muốn g.i.ế.c người diệt khẩu”. Chu quản gia ngẩng đầu, tức giận nói.

“Ngươi nói bậy. Ngươi có tin là ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi ngay lập tức hay không?”.

Chu quản gia nói: “Lão gia không cần uy h.i.ế.p, hôm nay mọi chuyện bị bại lộ, lão gia lại trở mặt, ta cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm! Nhiều thứ trân bảo trong phủ khố như vậy, nếu không có chìa khóa của lão gia, ta làm thế nào lấy ra được?”.

Chu quản gia mới nói mấy câu, Tiêu Viễn Trình liền thở hổn hển, tức giận muốn điên lên: “Ngươi, ngươi muốn vu oan ta!”.

“Hừ! Vu oan? Lão gia chính là Phò mã, ta chỉ là một quản gia nhỏ nhoi,vì sao phải vu oan cho người? Chiếc chìa khóa của phủ khố này vẫn do lão gia cầm, chỉ có lão gia mới được quyền mở phủ khố. Không có lão gia, những trân bảo này làm sao lấy ra được?”.

“Ngươi….” Tiêu Viễn Trình không nói ra lời.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng thẳng lưng, đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Đủ rồi. Tất cả im lặng”.

Chu quản gia ngậm miệng, Tiêu Viễn Trình cũng chột dạ câm miệng, suy nghĩ một chút lại nói: “Bắc Nguyệt, ta…”.

“Đủ rồi, không cần giải thích, chuyện này ta sẽ tự điều tra rõ ràng, phụ thân đem chìa khóa của phủ khố đưa cho ta đi. Ta đi xem một chút, rốt cục trong đó thiếu những thứ gì?”.

“Cái chìa khóa đó, hiện không có trên người của ta.”

Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên xoay người, con ngươi trong suốt, mang theo một ánh mắt lạnh lẽo: “Phụ thân, người làm nhiều trò như vậy trước mặt ta, là con gái nên ta không muốn phụ thân mất mặt! Nhưng vì sự minh bạch của phủ Trưởng công chúa, ta thân là đích nữ, mẫu thân lại không có ở đây, lẽ dĩ nhiên là ta phải tiếp quản phủ viện, chủ nhân duy nhất của phủ này. Như vậy vốn dĩ phủ khố cũng là do ta quản, bắt đầu từ hôm nay không nhọc công phụ thân phải quan tâm đến”.

Từng câu từng chữ đều mang theo băng lạnh, lộ ra một chút khí thế khiến người khác tức giận!

Chủ nhân duy nhất!

Bốn chữ này giống như sấm sét đ.á.n.h vào đầu Tiêu Viễn Trình, vừa phẫn hận vừa nhục nhã. Hắn đường đường là nam nhi đại trượng phu, ở trong nhà nhưng lại không có quyền làm chủ, ngược lại đứa con nít mười hai tuổi trước mặt hắn lại nói những lời lạnh nhạt vô tình, khoa tay múa chân.

Một khi giao chìa khóa của phủ khố ra, chẳng khác nào giao ra hơn nửa quyền lợi trong phủ, hắn làm sao có thể cam tâm đây?.

“Ngươi còn nhỏ, cần chìa khóa khố phủ làm gì? Nếu như chẳng may ngươi bị kẻ xấu lừa gạt, như vậy chẳng phải là….”

“Hoang đường”. Hoàng Bắc Nguyệt gầm lên, ngón tay chỉ vào mấy cái rương ở bên ngoài: “Phụ thân xem những cái này là cái gì? Nhân chứng vật chứng đều có, ta rất muốn mời Đình Úy Tự cẩn thận điều tra xem có gì không thể tra ra được? Ngươi còn muốn che giấu? Ta tuy tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng hai mắt không bị mù! Phụ thân thật khiến biết bao nhiêu người thất vọng”.

“Sự tình ở trong nhà, cần gì phải kinh động Đình Úy Tự?” Tiêu Viễn Trình vừa nghe tin muốn mời Đình Úy Tự điều tra, hắn trở nên luống cuống.

Nước Nam Dực luật lệ nghiêm khắc, hình phạt rất nặng, hoàng đế của Nước Nam Dực cũng đặc biệt căm ghét chuyện tham ô, mặc kệ là quan trường quốc sự hay là phủ viện gia sự, nếu bắt được báo với Đình Úy Tự đều bị nghiêm trị không tha. Hắn là Phò mã, lại tham ô tài vụ trong chính phủ Trưởng công chúa, tội quá nặng.

“Nếu phụ thân hối hận đồng ý nhận lỗi, nể tình cha con ta sẽ không kinh động Đình Úy Tự đến bắt phụ thân! Nhưng hôm nay…”

Chuyện này nếu kinh động đến Đình Úy Tự, như vậy bọn họ một người cũng không thể trốn thoát. Tiêu Viễn Trình cũng biết tính toán lợi hại trong chuyện này, hắn đắn đo suy nghĩ, hiện tại Hoàng Bắc Nguyệt không còn là người như trước kia nữa, nếu chỉ là một phế vật thì hắn có thể bắt giam nha đầu này vào Lưu Vân các, vĩnh viễn không cho ra ngoài. Nhưng hôm nay ở Học Viện Linh Ương, chính mắt hắn nhìn thấy Bắc Nguyệt đối phó với Lâm Uyển Nghi cùng Lâm T.ử Thành, hơn nữa vừa rồi ở nhà còn g.i.ế.c một gia đinh để lập uy, còn có Tiêu Khải Nguyên cũng phải đích thân đến đây, hiện tại còn có ai dám động đến nha đầu này?. Ngay cả hắn cũng không đắc tội nổi. Nếu không làm đúng ý nhỏ này, để nó thật sự đi mời người của Đình Úy Tự đến, chuyện lớn như vậy khẳng định sẽ kinh động đến Hoàng thượng. Hoàng thượng vốn vẫn còn hoài nghi Tiêu Viễn Trình khắt khe với Hoàng Bắc Nguyệt, bắt được một nhược điểm lớn như vậy, e rằng con đường làm quan của Tiêu Viễn Trình tan tành theo mây khói.

Suy nghĩ thật kỹ lưỡng, Tiêu Viễn Trình dứt khoát hi sinh cái nhỏ để lấy cái lớn, dù sao thì con đường làm quan mới là trọng yếu, nhiều năm như vậy hắn tàng trữ cũng không ít tiền tài. Thành thật mà nói, phủ khố của phủ Trưởng công chúa chẳng khác gì một cái xác mà thôi, phần lớn những trân bảo bên trong đều là đồ giả, chẳng đáng bao nhiêu tiền, trông coi cái phủ khố này còn làm được cái gì nữa đâu?

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, Tiêu Viễn Trình thở dài một hơi, từ từ đem chiếc chìa khóa lâu nay vẫn giấu trong người lấy ra đưa cho Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận, nắm trong tay, chậm rãi nói: “Đông Lăng, thẩm vấn Chu quản gia thật cẩn thận, trước đây hắn đã lấy trộm đem ra ngoài bao nhiêu trân bảo và tài vụ, còn các khoản tiền thuế thu nhập của phủ Trưởng công chúa các năm qua cũng đều phải báo cáo thật chi tiết”.

Tiêu Viễn Trình bất mãn nói: “Bắc Nguyệt, ngươi thật sự không tin phụ thân sao?”.

“Phụ thân, nếu người làm việc hợp tình hợp lý một chút thì làm sao ta lại có thể không tin phụ thân, việc gì ta phải làm đến nước này?”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

Tiêu Viễn Trình sắc mặt khôngvui, nha đầu này thật hỗn xược, ngay cả hắn mà Bắc Nguyệt cũng dám giáo huấn sao. Nhưng những chuyện này xem ra cũng sẽ bị phơi bày, một khi bị thẩm tra, Chu quản gia khẳng định sẽ đem việc hắn tư tàng của cải trong nhiều năm qua mà nói ra, thật là giấy không thể gói được lửa, làm sao che giấu được.

“Hừ! Ta sử dụng những tài vật trong phủ, còn không phải là vì cái nhà này sao? Ngươi nghĩ rằng thời gian qua phụ thân ngươi sống rất dễ dàng sao? Mẫu thân ngươi qua đời đã nhiều năm, địa vị của ta ở trong triều lại không cao, nếu không dựa vào số tiền này, ngươi nghĩ thử xem phủ Trưởng công chúa có thể bình an ở đây được không?”

“Phụ thân hồ đồ!”. Hoàng Bắc Nguyệt dùng sức nén giọng, cố gắng không để tức giận hoàn toàn bộc phát, “Nếu như muốn củng cố địa vị, có thể quang minh chính đại mà xuất ra, dùng danh nghĩa của phủ Trưởng công chúa, ta sẽ nói một chữ ‘không’ sao? Thế nhưng sự việc ngày hôm nay ngươi giống như một kẻ trộm bị bắt quả tang, việc này mà truyền ra ra ngoài sẽ làm cho bao nhiêu người chê cười?”

Tiêu Viễn Trình đỏ mặt tía tai, nói: “Sự việc ngày hôm nay đã qua rồi, không cho phép bất kỳ ai được nhắc lại, cấm tuyệt đối việc truyền ra bên ngoài”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ, phân phó Đông Lăng: “Mang Chu quản gia đến Lưu Vân các, cẩn thận thẩm vấn”.

Sau khi nói xong, nàng quay đầu nhìn về phía Tuyết di nương: “Ta nhớ sổ sách Mật Dương - đất phong của Trưởng công chúa do Tuyết di nương mấy năm qua quản lý phải không?”

Tuyết di nương sắc mặc mặc cứng đờ, chưa gì đã hỏi đến khoản đất phong? Thật sự là giải quyết nhanh ch.óng, không để người khác có một con đường sống, thật độc ác. Nha đầu này quả quyết sắc bén, không hề giống với tính tình ôn nhu thiện lương của Trưởng công chúa Huệ Văn?

“Đúngvậy, là do ta quản!” Tuyết di nương rít qua kẽ răng nói, sổ sách thành Mật Dương do bà quản, còn sổ sách quận Thanh Hà  do Cầm di nương quản, chuyện này trong phủ ai ai cũng biết, bà ta không thể giấu được.

“Nói vậy thì di nương quản lý sổ sách thành Mật Dương rất tốt, để cho Hạ Xuân đem hết sổ sách ra đây cho ta xem đi”.

Tuyết di nương không hoảng loạn, phân phó Hạ Xuân đi lấy sổ sách, bà luôn luôn là một người tinh tế, làm việc cũng phải lưu cho mình một đường lui, không giống loại người ngu ngốc như Cầm di nương. Chuyện sổ sách bà chưa baogiờ cần đến tay người khác, đều là tự thân xử lý, bởi vậy cũng không e ngại Chu quản gia bị thẩm vấn sẽ liên lụy đến mình.

Chương 118 Chủ Một Gia Đình (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia