Hạ Xuân lấy sổ sách đưa tới cho Hoàng Bắc Nguyệt, nàng mở ra liếc mắt một cái rồi không nhìn thêm nữa, nàng biết Tuyết di nương là người như thế nào, sẽ không khinh địch để nàng dễ lợi dụng như thế, bởi vậy không cần tốn nhiều lời ở chỗ này, cầm sổ sách rồi để cho Đông Lăng đưa Chu quản gia cùng Bội Ngọc đến Lưu Vân các.
Chu quản gia bị gia đinh nâng vào Lưu Vân các, Hoàng Bắc Nguyệt phân phó Đông Lăng thẩm vấn thật tốt, nếu biết điều thì tha cho hắn một mạng, để hắn đưa con gái Ngọc Bội về dưỡng lão.
Lúc này Chu quản gia đối với Tiên Viễn Trình đã hoàn toàn thất vọng, bởi vậy khai hết chuyện giúp Tiêu Viễn Trình cùng Cầm di nương làm giả sổ sách, đưa trân bảo cùng đồ cổ trong phủ khố ra ngoài, rồi cả chuyện cùng Cầm di nương tham ô thuế của quận Thanh Hà dùng cho việc gì.
Đông Lăng thẩm vấn xong, đưa Chu quản gia cùng Bội Ngọc nhốt vào gian nhà kế bên, sau đó bẩm báo lại với Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong, lạnh nhạt cười nhạt nói: “Chu quản gia này là một người biết điều lại rất thông minh, Cầm di nương tìm hắn là đúng, nhưng vì Chu quản gia quá thông minh, nên Cầm di nương lúc này chỉ sợ không ngủ được”.
Đông Lăng cũng cười nói: “Bà ta sao có thể ngủ được? Nhìn bộ dáng hôm nay là biết, Chu quản gia lại bị bắt, sợ rằng bà ta cũng không dám nhắm mắt”.
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút nói: “Không phải Tiêu Viễn Trình sợ tiếng xấu của hắn bị truyền ra sao? Ngươi đi tìm một tên gia đinh, để hắn đem chuyện này truyền ra ngoài, tốt nhất huyên náo cho cả thành đều biết”.
“Dạ, tiểu thư!” Đông Lăng vô cùng vui vẻ đi ra ngoài.
Trong phòng an tĩnh lại, Hoàng Bắc Nguyệt liền cầm lấy Bách Luyện Kinh lật xem, đến khi trời tối thì ra ngoài một chuyến, đi tìm Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ.
Thu Vinh viện - Cầm di nương,
Lúc này trong phòng chính truyền có tiếng đập vỡ đồ đạc cùng tiếng mắng của Cầm di nương. “Tiện nha đầu kia! Nó dựa vào cái gì mà diễu võ dương oai như thế?!”
“Nương, người bình tĩnh một chút đi, người khác nghe được mà truyền vào lỗ tai cô ta sẽ trở thành một nhược điểm!” Tiêu Nhu và Tiêu Trọng Kỳ ngồi ở một bên, nhìn mẫu thân của mình tức giận đập vỡ đồ vật.
“Người nào, ai dám mật báo cho nó?” Cầm di nương vừa nói, chợt nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: “Bội Hương đâu?”.
Mấy nha hoàn trong phòng bị dọa, nơm nớp lo sợ đều lắc đầu nói không biết.
Cầm di nương trừng mắt, quát: “Đem tiểu tiện nhân Bội Hương bắt lại đây”.
Mấy nha hoàn vội vàng đi ra ngoài, đúng lúc ra cửa nhìn thấy Bội Hương, vội vàng nói: “Bội Hương tỷ tỷ, phu nhân tìm tỷ kìa”.
“A? Phu nhân tìm ta có chuyện gì?” Bội Hương không sợ hãi, thản nhiên cười đi tới, “Sao phu nhân lại giận dữ như vậy? ảnh hưởng không tốt cho thân thế đấy”.
Cầm di nương giận dữ nói: “Tiểu tiện nhân, ngươi cấu kết với tiện nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia từ khi nào?”.
Hôm nay ở bên ao hoa sen, thái độ Bội Hương đối với Hoàng Bắc Nguyệt đã khiến bà hoài nghi, có điều sau đó phát sinh nhiều chuyện nên bà chưa kịp truy cứu. Hiện tại rốt cuộc đã hiểu, thì ra bên người bị bố trí cơ sở ngầm không biết từ lúc nào.
“Ta khuyên di nương nói lời sạch sẽ một chút, Tam cô nương không còn là Tam cô nương như trước đây, nếu bị tiểu thư nghe thấy thì di nương không dễ chịu đâu”.
“Tiện tỳ! Ngươi có thái độ nói chuyện gì đây?” Tiêu Nhu vỗ bàn đứng lên, Bội Hương này trước kia là nha hoàn rất đắc lực bên người mẫu thân, sao hiện tại lại…
Bội Hương đắc ý cười: “Tứ cô nương, nô tỳ không gạt người nữa, hiện tại ta là người bên cạnh Tam cô nương, có cái gọi là đ.á.n.h ch.ó cũng phải ngó mặt chủ, lời nói của người cũng nên chừa chút tình cảm đi”.
Ánh mắt âm độc của Cầm di nương đảo qua, cả giận nói: “Tiện tỳ phản bội, đầu nhập vào chỗ Hoàng Bắc Nguyệt, tốt, rất có tiền đồ! Nhiều năm như vậy ta lại nuôi một con sói bạc tình”.
“Di nương, cái gì gọi là phản bội? Trong phủ trưởng công chúa này, chỉ có Bắc Nguyệt quận chúa là chủ t.ử đích thực, chúng ta làm nô tài, tận trung với chủ từ, sao có thể gọi là phản bội?”.
Cầm di nương âm lãnh cười rộ lên: “Nó là chủ t.ử đích thực? Trước đây sao ngươi không xem nó là chủ t.ử? Từ trước đến giờ ngươi làm không ít chuyện ác với nó? Ngươi không sợ sau khi hết giá trị lợi dụng nó sẽ báo thù sao?”.
Bội Hương nghe xong nổi da gà, tuy nhiên vẫn cường ngạnh nói: “Di nương không cần lo lắng, nhân phẩm của Tam cô nương khác với ngài!”.
“Đúng vậy, đúng vậy…”
Bội Hương thay đổi suy nghĩ, còn nói: “Di nương, niệm tình cảm chủ t.ử nhiều năm của chúng ta, ta khuyên ngài một câu, về chuyện sổ sách quận Thanh Hà , ngài vẫn nên nói rõ đầu đuôi cho Tam cô nương đi, tham ô bao nhiêu đều khai ra, nếu không ngươi sẽ phải hối hận!”.
Sắc mặt Cầm di nương tái nhợt, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, thân thể lảo đảo, suýt nữa thì ngã trên mặt đất, may được Tiêu Trọng Kỳ nhanh tay đỡ.
“Nương, không cần nói nhiều với loại lừa gạt chủ nhân, để ta g.i.ế.c nó xem nó còn kiêu ngạo như vậy được không?”. Trong cơn tức giận Tiêu Nhu rút ra bảo kiếm treo trên tường.
“Nhu nhi, “Cầm di nương đưa tay ngăn lại, sắc mặt do dự, suy nghĩ mãi mới nói: “Để nó đi”.
Bội Hương nói là người của Hoàng Bắc Nguyệt, đ.á.n.h ch.ó cũng phải ngó mặt chủ, bây giờ bọn họ không thể trêu vào tôn thần Hoàng Bắc Nguyệt này được.
“Vẫn là di nương hiểu lí lẽ.” BộiHương cười nói: “Chuyện tình của Đại thiếu gia, di nương vẫn còn phải dựa vào Bắc Nguyệt quận chúa, cho nên chuyện thuế má của quận Thanh Hà, di nương không nên giấu diếm, nếu không thì…”.
Cầm di nương c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, Tiêu Trọng Kỳ nói : “Chuyện của ta, không cần nó bận tâm”.
Đối với Đại thiếu gia lợi hại này, Bội Hương vẫn còn e ngại, bởi vậy cũng không dám nói thêm gì, chỉ nhìn bộ dáng của Cầm di nương đã biết hù dọa được bà. Mục đích đã đạt, Bội Hương không tiếp tục ở lại nữa, cười cười rời đi.
Bội Hương vừa đi, chân Cầm di dương mềm nhũn ngồi trên ghế, thần sắc lo sợ không yên.
Tiêu Nhu nói: “Nương không cần quá lo lắng, để con đi dò xét chỗ Tam tỷ tỷ một chút xem tỷ ấy dự định thế nào”.
“Đúng, Nhu nhi, ngươi đi do thám xem nó muốn đối phó với chúng ta như thế nào?”. Cầm di nương giống như bắt được hy vọng, đột nhiên thì có sức mạnh .
Tiêu Nhu gật đầu rồi đi ra ngoài, Cầm di nương cầm lấy tayTiêu Trọng Kỳ, thì thào nói: “Hoàng Bắc Nguyệt sao đột nhiên lại….”
Tiêu Trọng Kỳ hung hăng nói: “Nương, nếu nó xuống tay, cùng lắm thì liều mạng, cá c.h.ế.t lưới rách, nó cũng đừng mong dễ sống”
Trong ánh mắt Cầm di nương lập chảy ra một dòng nước mắt, khóc nói: “Chỉ là nương không camlòng! Chẳng lẽ khổ tâm tính toán nhiều năm như vậy, tất cả đều đổ xuống sông xuống biển sao?”.
Tiêu Trọng Kỳ cau mày hỏi: “Nương, chuyện sổ sách của Quận Thanh Hà, ngươi thật sự…”
“Không động chân động tay thì nhiều năm như vậy sao chúng ta có đủ tiền để lo liệu mọi việc? Mua đan d.ư.ợ.c cho ngươi cùng Nhu nhi tu luyện?” Cầm di nương suy nghĩ: “Tra thì để cho tra đi, nhiều năm qua nương cũng len lén tích góp không ít, cho dù nó tra xét sổ sách không đúng, cũng không tra được tiền đã đi nơi nào”.
Cầm di nương cũng đã tính trước, bà ta không phải kẻ ngu, trước len lén giấu tiền là vì không để cho Tiêu Viễn Trình phát hiện, hiện tại vừa lúc dùng để khiến HoàngBắc Nguyệt không làm gì được.
**** Bắc Nguyệt hoàng triều ****
Tiêu Nhu len lén đi tới gần Lưu Vân các, nhìn hồi lâu cũng không dám đi vào.
“Tứ cô nương, sao ngài lại rảnh rỗi đến đây?”. Đông Lăng từ cửa viện bước ra, vẻ mặt tươi cười nhìn Tiêu Nhu.
Tiêu Nhu đến, Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm giác được rồi nên để ĐôngLăng ra xem, có thể Tiêu Nhu sẽ trở thành một v.ũ k.h.í tốt.
Tiêu Nhu vội vàng nói: “Đông Lăng tỷ tỷ, ta, ta muốn đến thăm Tam tỷ tỷ, ta nghĩ vừa rồi có lẽ tỷ ấy bị phụ thân làm tức giận…”
Đông Lăng bất đắc dĩ lắc đầu: “Tứ cô nương, cũng chỉ có ngươi tốt tâm, vẫn nhớ đến tiểu thư nhà chúng ta, haiz, tiểu thư của chúng ta mệnh khổ, từ trước lão gia đã không thích, hiện tại càng làm cho tiểu thư thương tâm…”
Tiêu Nhu vội vàng nói: “Chuyện này ta cũng hiểu được, là phụ thân không đúng, ông ấy dùng tiền trong phủ cũng không có gì, nhưng len lén để cho Chu quản gia gian lận là không đúng”.
“Vẫn là Tứ cô nương hiểu lí lẽ.” Đông Lăng cười nói: “Bên ngoài lạnh lẽo, mời Tứ cô nương vào bên trong ngồi một chút, tiểu thư của chúng ta vừa ngủ dậy”.
Nghe được có thể đi vào, Tiêu Nhu thật vui mừng, hiện trong lòng nàng bất an, chính là muốn nghe vài câu của Hoàng Bắc Nguyệt để có thể bình tĩnh.