Đông Lăng tự mình vén rèm để Tiêu Nhu đi vào, nàng ngẩng đầu thì nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào một cái gối mềm, nghiêng người trên tháp đọc sách.
“Tam tỷ tỷ.” Tiêu Nhu cười, nhỏ giọng gọi một tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy Tiêu Nhu thì cười cười: “Tứ muội muội mau ngồi đi, bên ngoài trời lạnh, Đông Lăng mau dâng ly trà nóng lên”.
Đông Lăng cười đi ra ngoài. Tiêu Nhu ngồi xuống mới chậm rãi mở miệng: “Tam tỷ tỷ, sự tình hôm nay….”
“Hôm nay ở ao hoa sen, Cầm di nương bôi nhọ hoàng thất nên ta phạt bà, Tứ muội muội có trách ta hay không?”.
Tiêu nhu vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên là không rồi, Tam tỷ tỷ làm việc đều có lý do, nương ta đúng là gặp rắc rối do miệng mà ra. Tam tỷ tỷ không cần tự trách.”
Có nữ nhi ruột nào nói mẹ mình gặp rắc rối do miệng mà ra? Bởi vậy có thể thấy được, bình thường trong lòng Tiêu Nhu đã có bất mãn lớn đối với Cầm di nương
“Kỳ thật bình thường không có gì, nhưng hôm nay thẩm vấn Chu quản gia, việc mà hắn nói ra khiến ta không thể tin được.” Hoàng Bắc Nguyệt buông sách, trên khuôn mặt có chút sầu lo.
Trong lòng Tiêu Nhu nhảy mạnh một cái, vội vàng nói:“Tam tỷ tỷ, chuyện này quả thật là nương ta sai lầm rồi, nhưng bà lớn tuổi, cũng không chịu được chốn lao ngục, xin Tam tỷ tỷ không đem chuyện này kinh động đến Đình Úy Tự.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhếch môi, cười nói: “Đều là người một nhà, sao ta có thể nhẫn tâm làm ồn ào đến tận Đình Úy Tự đây? Chuyện trong phủ vẫn nên tự giải quyết thì hơn.”
Trong lòng Tiêu Nhu thở dài nhẹ nhõm, đến Đình Úy Tự thì tội tham ô của Cầm di nương chỉ có bị tống vào ngục, lúc đó Tiêu Nhu cũng xong luôn…
“Tâm địa Tam tỷ tỷ thật tốt, Nhưng tỷ tỷ dự định sẽ xử trí chuyện này thế nào?” Tiêu Nhu cẩn thận hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười: “Còn có thể xử trí thế nào? Cứ giống Chu quản gia, bồi thường đầy đủ số lượng, ta sẽ không truy cứu”.
Tiêu nhu ngượng nghịu: “Bồi thường toàn bộ…”.
Vừa lúc, Đông Lăng bưng trà nóng vào, nghe được lời của họ, liền nói: “Mấy năm nay Cầm di vì bồi dưỡng Đại thiếu gia cùng Tứ tiểu thư tốn không ít tiền, hơn nữa lão gia cũng chi tiêu, sao có thể bổ sung toàn bộ đây?”.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu: “Cũng đúng, Đại ca ca cùng Tứ muội muội đều là người nhà, chi tiêu cho 2 người cũng không sai, nhưng theo lời Chu quản gia nói, Cầm di nương cũng tư tàng không ít”.
Tiêu Nhu c.ắ.n môi, nghe Bắc Nguyệt nói tiêu tiền cho bọn họ là việc phải làm nên âm thầm vui mừng, điều này chứng tỏ Tam tỷ vẫn xem bọn họ là tiểu thư trong phủ.
“Nương muội quả thật có chút tư tàng, có điều bà là người ngoan cố, chỉ sợ không muốn giao ra đâu”.
Đông Lăng thấp giọng nói: “Tứ cô nương biết Tam tiểu thư là người thế nào rồi đấy, tổn thất của phủ trưởng công chúa không thể bị mất trắng, trước di nương dùng thì thôi, nhưng không cho phép tư tàng. Việc này tự giải quyết thì được, nhưng nếu lớn chuyện, Tứ cô nương ngẫm lại xem hậu quả sẽ như thế nào? Ngươi cùng Đại thiếu gia cũng còn trẻ, tiền đồ vẫn rất sáng lạn”.
“Tam tỷ tỷ, nếu mẫu thân giao tư tàng ra, tỷ thật sự không truy cứu sao?”.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên ngước mắt: “Tứ muội muội không tin ta sao?”.
“Không! Tất nhiên muội tin tưởng! Chỉ là muội”.
Anh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt lóe sáng, nói: “Tứ muội muội chắc là biết Cầm di giấu đồ ở đâu? Nếu muội nói, chỉ sợ Cầm di sẽ không tha cho muội, hoặc không chừng đoạn tuyệt quan hệ mẹ con mất”.
Tiêu Nhu lập tức đỏ mắt, nước mắt tí tách rơi xuống: “Nhân nghĩa không thể toàn vẹn, Tam tỷ tỷ bảo muội nên làm thế nào bây giờ?”.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh, chuyện này cần gì nàng nói, chỉ cần cho tiêu nhu một đường lui, Tiêu Nhu nhất định sẽ bán đứng mẫu thân.
“Tứ muội muội, qua vài ngày thái hậu cùng Công chúa Hi Hòa trở về đế đô, lúc đó ta sẽ trình thẻ bài vào cung, cầu kiến thái hậu cùng công chúa Hi Hoà , ta sẽ dẫn muội cùng tiến cung.”
Tiêu Nhu xoa xoa nước mắt, ngơ ngác nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, cùng tiến cung để làm cái gì?
Đông Lăng vội vàng nói: “Tứ cô nương đã quên sao? Năm đó lúc công chúa Hi Hoà hộ tống thái hậu xuất cung cầu phúc vì Nước Nam Dực, từng nói cả đời không lấy chồng, phụng dưỡng thần linh, vì Nước Nam Dực đổi lấy hòa bình yên ổn. Công chúa Hi Hoà có ý chọn thứ nữ trong các phủ có phẩm hạnh tài đức làm nghĩa nữ”.
Tiêu Nhu nghe xong, ngây người, nửa ngày đột nhiên đứng lên, quỳ gối trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt : “Tam tỷ tỷ cho muội cơ hội như vậy, ân đức như thế, muội sao có thể báo đáp được?”.
“Ta chỉ cho muội cơ hội như vậy, có được hay không là ở chính muội, muội là người thông minh, nếu trở thành nghĩa nữ của Công chúa Hi Hòa, danh tiếng xấu của Cầm di nương cũng không ảnh hưởng được tới muội.”
Tiêu Nhu nắm c.h.ặ.t t.a.y, bởi vì kích động mà trên gương mặt có chút phớt hồng, kiên định nói: “Muội hiểu, chuyện nương muội làm sai đáng phải hoàn lại, mặc dù muội là con gái của bà, nhưng cũng không thể chống mắt nhìn bà mắc thêm lỗi lầm nữa!”.
Đông Lăng cười nâng nàng dậy: “Nô tỳ thấy Tứ cô nương là người hiểu lí lẽ nhất!”.
Thân thể Hoàng Bắc Nguyệt tựa vào đệm mềm phía sau, nói: “Tứ muội muội, chuyện này khiến muội chịu uất ức rồi”.
“Vì phủ, chút uất ức đó tính là gì?” Tiêu Nhu quỳ gối, nói: “Tam tỷ tỷ nghỉ ngơi đi, muội muội đi trước.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nhìn Đông Lăng hộ tống Tiêu Nhu ra ngoài, một lát sau Đông Lăng trở về, cười nói: “Kỳ thật tính cách vị Tứ cô nương này hoàn toàn được di truyền từ lão gia, cả phủ thì Tứ cô nương cùng lão gia giống nhau nhất”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh nói: “Đều là vô tình vô nghĩa giống nhau!”.
Người của Tiêu gia đều cùng một loại, từ Tiêu Khải Nguyên đến Tiêu Viễn Trình, lại đến Tiêu Nhu, cũng ích kỷ không tình cảm giống nhau.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trên tháp đứng lên, đi tới bên cửa sổ xem một chút, trời đã tối rồi.
“Tiểu thư muốn ra ngoài sao?” Đông Lăng đã hiểu rõ ràng thói quen của nàng, cứ tới buổi tối, nàng sẽ lén đi ra ngoài .
Lấy từ trong ngăn tủ chiếc áo choàng phủ lên cho Hoàng Bắc Nguyệt, Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại nói: “Hãy chú ý tới Chu quản gia, Tiêu Viễn Trình cùng Cầm di nương nếu muốn huỷ đi chứng cớ, chắc sẽ động thủ với Chu quản gia”.
“Vâng, tiểu thư cứ yên tâm”.
Đối với Đông Lăng thì tuyệt đối yên tâm, Hoàng Bắc Nguyệt từ cửa sổ lặng lẽ đi ra. Trong đêm tối, bóng dáng như quỷ mị trong nháy mắt từ ngõ hẻm u ám đi ra ngoài thành, hướng tới toà nhà của gia tộc Bồ Cát Nhĩ.