Dưới ánh trăng, bóng dáng thiếu niên múa kiếm không có lực, kiếm trong tay mấy lần qua lại, hướng người gỗ công kích mấy lần, nhưng không thể nào phát huy được tối đa thực lực.
Trên mặt dần dần hiện ra thần sắc bỏ cuộc.
“Thiếu gia, trên tay dùng sức một chút thì tốt!”. Huấn luyện viên đứng ở bên cạnh vội vàng cổ vũ hắn.
“Ta đã dùng sức!” Thiếu niên bĩu môi hô to một tiếng, huấn luyện viên lập tức không dám nói tiếp nữa.
Thiếu niên một kiếm đ.â.m người gỗ, nhưng trong đầu lại nghĩ tới trận tỷ thí hôm nay ở Học Viện Linh Ương, Bắc Nguyệt quận chúa lấy nguyên khí khiến cho roi ngựa kéo thẳng, đ.â.m một nhát vào Lâm T.ử Thành kia!
Uy lực đó phát ra như thế nào? Tại sao nhìn thì đơn giản nhưng hắn cố hết sức học cũng không nắm được điểm mấu chốt? Kiếm trong tay không nghe theo điều khiển.
Lạc Lạc nổi giận, kích động muốn ném thanh kiếm đi, nhưng đúng lúc này, đột nhiên một bóng đen quỷ mị xuất hiện phía sau hắn, cầm lấy tay hắn đ.â.m từ phía sau thẳng ra trước.
Trong lòng cảm giác hoàn toàn khác, chiêu thức một kiếm này cùng nhát kiếm của chính mình đ.â.m ra lúc trước giống nhau, nhưng uy lực đã khác. Một kiếm này, hắn cảm giác nếu trước mắt là Lâm T.ử Thành, hắn cũng có thể không phí chút sức đ.â.m trúng hắn.
“Ngươi phải nhìn rõ ràng kiếm trong tay, đây là kiếm g.i.ế.c người”. Phía sau truyền đến một giọng nói khàn khàn lạnh như băng.
Lạc Lạc thân thể khẽ run lên, bên tai chậm rãi hồng lên, trong nháy mắt lan ra mặt.
“Không nên phân tâm, nhìn lại một lần”. giọng nói lạnh lẽo, nhưng lại giống như tuyết tan trong hồ nước ngày xuân, lạnh, nhưng lại ưu nhã dễ nghe.
Tay Lạc Lạc bị một tay non mịn nhỏ hơn cầm lấy, lần nữa đem đ.â.m ra chiêu kiếm, thoáng cái đã đ.â.m xuyên qua tim của người gỗ.
“Lợi hại!” Lạc Lạc kinh hô một tiếng, trên tay buông lỏng, người phía sau liền lui ra.
Trong lòng hắn bỗng cảm thấy thất vọng, vội vàng xoay người, trước mắt đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm sắc lạnh.
“Oa!” Lạc Lạc hét to một tiếng, vội vàng giơ kiếm của mình lên để ngăn cản, bị đ.á.n.h lui mấy bước chật vật .
Huấn luyện viên sợ ngây người khi thấy bóng đen đột nhiên xuất hiện. Sau đó, trong chớp mắt thấy thiếu gia mà mình bảo vệ đang cùng người kia động thủ.
“Ngươi là ai?” Huấn luyện viên hô to một tiếng, lập tức rút kiếm xông đến.
“Đừng tới đây, đây là bằng hữu của ta”. Lạc Lạc vừa giơ kiếm ngăn cản vừa hô to.
Huấn luyện viên liền ngây người, bằng hữu của thiếu gia? Người này mặc áo choàng đen thần bí, lẽ nào là Hí thiên các hạ trong lời đồn?
Hoàng Bắc Nguyệt cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo vài phần ý cười: “Theo ta đ.á.n.h mấy chiêu, dùng chiêu thức lúc nãy ta dạy ngươi”.
“Được!” Lạc Lạc gật đầu, hồi tưởng lại động tác vừa rồi nàng dạy, trong lòng nổi lên sự tin tưởng.
“Nhìn kỹ thanh kiếm trong tay ngươi, đây là kiếm dùng để g.i.ế.c người”. Đúng vậy! Đây là kiếm dùng để g.i.ế.c người chứ không phải để chơi đùa.
Lạc Lạc khẽ quát một tiếng, kiếm thế so với mới vừa rồi nhanh hơn không ít, lực đạo trong tay cũng mạnh lên mấy lần.
“Được! Nhanh hơn một chút, không nên loạn, tỉnh táo”. Hoàng Bắc Nguyệt một bên cùng hắn so chiêu, một bên hơi thở ổn định, tận tình chỉ đạo.
Kiếm của nàng dẫn dắt kiếm Lạc Lạc, khi nhanh khi chậm, chợt trái chợt phải, binh khí chạm vào nhau phát ra giọng nói leng keng, lóe lên vài tia lửa.
Mời đầu Lạc Lạc hơi bối rối, nhưng được nàng dẫn dắt dần đuổi kịp động tác, một chiêu một thức, cũng nhẹ nhàng lưu loát như nàng.
Không có chiêu thức hoa lệ, chỉ có động tác đơn giản nhưng lại xảo quyệt. Kiếm này là kiếm g.i.ế.c người.
Huấn luyện viên ở một bên nhìn đến trợn mắt há mồm, ánh mắt theo không kịp bóng dáng áo choàng màu đen, chỉ ngẫu nhiên nhìn thấy từ dưới áo choàng lộ ra vài lọn tóc màu đỏ như lửa! Lợi hại! Quả thật rất lợi hại.
Động tác đơn giản, nhưng hoàn toàn có thể nhìn ra vị Hí Thiên các hạ tu vi thâm hậu, vị này không cần bất cứ động tác hoa mỹ nào, mỗi một đường kiếm đều có thể lấy mạng người.
Huấn luyện viên đang xem cuộc chiến còn thấy khí huyết sôi trào, huống chi Lạc Lạc là người đang chiến đấu. Mỗi lần tay hắn cùng tay Hoàng Bắc Nguyệt va chạm đều bị chấn động đến tê dại. Nhưng cảm giác này chưa gặp bao giờ nên hắn vô cùng hưng phấn! Chiến đấu! đây mới đúng là chiến đấu chân chính.
Trước kia huấn luyện viên đ.á.n.h nhau với hắn như con nít chơi trò chơi, không có c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt, quyết tâm thắng bại. Một hồi tỷ thí, dù có đa dạng như thế nào cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.
Lạc Lạc dùng hết sức, mồ hôi trên trán xuất hiện, chống đỡ Hoàng Bắc Nguyệt được mười mấy hiệp thì trường kiếm trong tay mới bị đ.á.n.h bay.
Hoàng Bắc Nguyệt đem kiếm vứt đi, quay người nhảy lên nóc nhà, áo choàng màu đen bay lên, nàng đối Lạc Lạc vẫy tay: “Lên đây”.
“Được”. Lạc Lạc đáp ứng một tiếng, hắn đương nhiên không thể tiêu sái nhảy lên trực tiếp như nàng, lấy cây thang bên cạnh bước lên, chậm rãi đi tới bên người Hoàng Bắc Nguyệt.
Gió đêm nhẹ thổi thổi bay mái tóc ướt vì mồ hôi của Lạc Lạc. Hắn quay đầu lại nhìn về cao thủ thần bí trước mặt, trong mắt lộ vẻ sùng kính. “Hí Thiên đại nhân, thì ra ngài không chỉ là một triệu hoán sư mà còn là một cao thủ võ đạo nữa”.
“Cao thủ? Không, ta chỉ tôn trọng kiếm trong tay ta mà thôi”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói.
Tôn trọng kiếm trong tay… Lạc Lạc nghe xong liền si mê, càng bội phục sát đất đối vị cao thủ thần bí này.
“Hí Thiên đại nhân, ngươi…” Lạc Lạc do dự, trên mặt chậm rãi hiện lên một chút đỏ ửng lại không nói tiếp .
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu, ánh mắt ở dưới áo choàng mang theo ý cười: “Ngươi muốn nói gì?”.
“Không…” Lạc Lạc có chút chán nản ngồi xuống nóc nhà, khẽ c.ắ.n nhẹ môi: “Hôm nay ta thua trận tỉ thí ở Học Viện Linh Ương”.
“Thắng thua là chuyện thường trong đời, thản nhiên tiếp nhận là được”.
Lạc Lạc bội phục tính rộng rãi của nàng, nhưng mà, chỉ có cao thủ mới có thể suy nghĩ như vậy, nếu hắn cứ rộng rãi như thế thì sẽ bị coi như không có tương lai.
“Hí Thiên đại nhân đã nghe nói về Bắc Nguyệt quận chúa của phủ trưởng công chúa chưa?” Lạc Lạc ngẩng đầu nhìn lên nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng giật mình, biết không phải Lạc Lạc nhận ra mình, nhưng nghe được người khác nhắc tới thân phận khác của mình khó tránh khỏi mất tự nhiên.
“Nghe nói qua”. Hoàng Bắc Nguyệt nhớ tới ý đồ hôm nay đến đây của mình liền nói tiếp: “Trưởng công chúa Huệ Văn là ân nhân của ta, ta đến Nước Nam Dực chủ yếu vì báo ân”.
Lần đầu tiên Lạc Lạc nghe Hí Thiên tâm sự với hắn, cảm thấy khoảng cách kéo gần lại vài phần, sự sợ hãi trong lòng cũng vì phần mừng rỡ này mà biến mất. Nàng nói với hắn chuyện riêng này chính là tin tưởng hắn sao? Nàng tính cách lạnh lùng như vậy chắc chắn sẽ không nói chuyện này với nhiều người.
Lạc Lạc mừng rỡ vô cùng, thoáng cái đã quên chuyện thua tỷ thí của chính mình hôm nay, hỏi: “Vậy, ngươi nghĩ báo ân như thế nào? Trưởng công chúa Huệ Văn đã mất nhiều năm, e rằng giờ chỉ có thể báo đáp Bắc Nguyệt quận chúa.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, trong lòng vô cùng thoải mái. Nói chuyện với người vô cùng đơn thuần không có tâm cơ như Lạc Lạc không cần phải quanh co lòng vòng, hắn tự nhiên sẽ nói hết tất cả những gì mình muốn. “Nghe nói trong phủ trưởng công chúa không được yên ổn lắm, ta nghĩ, đại khái có thể giúp cô ấy dọn dẹp sạch một chút.”
Khuôn mặt thanh tú của Lạc Lạc đột nhiên có chút nghiêm túc, giống như cùng nàng có chung mối thù vậy.
“Ta cũng không thích những người Tiêu gia đó! Bắc Nguyệt quận chúa thường xuyên bị bọn họ ức h.i.ế.p, nếu ta có năng lực, cũng sẽ xử lý hết tất cả bọn chúng”.
Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên: “Nếu đ.á.n.h người thì ta có thể ra tay hỗ trợ, chỉ tiếc là đ.á.n.h người cũng không giải quyết được vấn đề này”.
“Đúng, chỉ đ.á.n.h thôi thì quá dễ dàng cho bọn họ rồi!” Lạc Lạc gật đầu, chợt nhớ tới điều gì đó liền đứng bật dậy, kề gương mặt tuấn tú lại gần nói: “Ngươi biết không, người của phủ Trưởng công chúa cũng len lén đem tài sản tới chỗ chúng ta đổi thành kim tệ đó”.
Hoàng Bắc Nguyệt kinh hãi lắp bắp, không nghĩ tới Lạc Lạc tự nhiên chủ động lên tiếng nói cho nàng nững chuyện này.
Nàng ho nhẹ một tiếng, hỏi: “Sao ngươi lại biết chuyện này?”.
“Ta thấy nhiều lần mấy di nương của Tiêu gia đến ngân hàng tư nhân của gia tộc ta, tiểu nhị ngân hàng tư nhân đều nói bọn họ là khách hàng lớn. Ta lúc ấy cũng không rõ, muốn làm khách hàng lớn của ngân hàng tư nhân chúng ta tài sản ít nhất cũng phải mười triệu trở lên. Một di nương bình thường trong phủ làm sao lại có nhiều tiền như vậy chứ?”.
Lạc Lạc nói chi tiết, không hề giấu diếm Hí Thiên. Mặc dù đây là bí mật của ngân hàng tư nhân nhưng hắn cảm thấy Hí Thiên xem hắn như bằng hữu, hắn không thể không giúp nàng. Hơn nữa nếu nói ra việc này còn có thể giúp Hoàng Bắc Nguyệt nữa nên hắn rất vui vẻ nói.
Trong lòng của Lạc Lạc không có khái niệm việc cơ mật trong buôn bán. Hắn tâm tư đơn thuần, chỉ có tình nghĩa giữa bằng hữu với bằng hữu không có ích lợi.
Hoàng Bắc Nguyệt thấy hắn chân thành đối đãi cùng tình nghĩa với mình cũng rất cảm động. Ở thế kỷ hai mươi mốt làm sát thủ, nàng đã ám sát qua vô số loại người, kể cả những kẻ buôn bán, nàng biết những bí mật trong buôn bán rất quan trọng, nếu như không thật sự xem như bằng hữu thì Lạc lạc sẽ không nói hết với nàng như vậy.
“Người của phủ Trưởng công chúa ta cũng đã gặp qua, tuy rằng kiêu ngạo ngang ngược một chút, nhưng không nghĩ bọn họ dám cả gan dưới chân thiên t.ử trong đế đô mà tham ô”.
“Tham ô là một trọng tội, chi bằng ngày mai ta đi tìm người của Đình Úy Tự, đem những người đó bắt lại, nghiêm hình thẩm vấn”. Lạc Lạc nói.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên lắc đầu, nói: “Việc này chưa cần kinh động phủ Đình Úy, tránh đả thảo kinh xà”.
“Hí Thiên đại nhân nói nên làm như thế nào, ta sẽ làm theo”. Lạc Lạc chớp chớp mắt, vẻ mặt hưng phấn.
Tiểu t.ử này trượng nghĩa thẳng thắn, tính cách này nàng thích.