Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 122 Sư Phụ Trên Cao (2)

Đương nhiên, nàng cũng sẽ không gây chuyện làm khó Lạc Lạc, chỉ cần có chứng cớ xác thực, là nàng có thể chơi đùa bọn người Cầm di nương cùng Tuyết di nương!

Nàng lặng lẽ dặn dò Lạc Lạc vài việc, trong lòng vui vẻ. Quả nhiên có đại gia tộc làm chỗ dựa có thể giảm không ít phiến toái.

“Lạc Lạc thiếu gia, nhanh xuống đây đi, lão gia tới”. Phía dưới huấn luyện viên đột nhiên gọi ở dưới nóc nhà.

Lạc Lạc nhíu mày, gương mặt vốn đang tươi cười liền xụ xuống

Hoàng Bắc Nguyệt đại khái có thể đoán được nguyên nhân hắn đột nhiên ủ rũ như vậy, hôm nay ở Học Viện Linh Ương tỷ thí thua là một đả kích đối với hắn,dù sao thì Hoàng Bắc Nguyệt là phế vật mà vẫn chiến thắng, điều này làm một kẻ nam t.ử hán như Lạc Lạc thân không thể vui được. 

Nhìn thoáng qua vẻ mặt Lạc Lạc, Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay vỗ một cái lên vai hắn nói: “Đừng làm vẻ mặt đau khổ như thế chứ. Hôm nay ngươi cùng ta so chiêu không phải rất lợi hại sao?”.

“Ta nào có lợi hại? Ta biết, đó là ngươi cố ý nhường ta”. Lạc Lạc trộm liếc mấy lọn tóc đỏ của nàng dưới áo choàng, có chút ngại ngùng. Tuy nhiên được khen một câu cũng âm thầm vui vẻ trong lòng.

“Ta nói rồi, ta tôn trọng kiếm của ta, kiếm ở trong tay tuyệt không đem ra đùa giỡn”.

Lạc Lạc trong lòng mừng quýnh lên, mừng rỡ định mở miệng nói gì đó thì ở dưới nóc nhà lại vang lên tiếng của tộc trưởng Trại Tư :“Hóa ra Hí Thiên các hạ ở đây, thất lễ. Lạc Lạc, đó là đạo đãi khách của ngươi đó hả, tại sao lại đưa khách lên nóc nhà ngồi? Không có lễ phép”.

Lạc Lạc vẻ mặt oan uổng, Hoàng Bắc Nguyệt lên tiếng nói: “Tộc trưởng không nên trách oan thiếu gia Lạc Lạc, là ta tự mình muốn lên thôi, từ nóc nhà của quý phủ có thể nhìn thấy được cả thành Lâm Hoài”.

Gia tộc Bố Cát Nhĩ ở nơi rất cao, gần như có thể quan sát đế đô nên phong cảnh rất đẹp. Nàng nắm lấy Lạc Lạc từ trên nóc nhà nhẹ nhàng đáp xuống.

Thân thủ như vậy làm tộc trưởng Trại Tư kiến thức rộng rãi kinh hãi, Hí Thiên này quả nhiên không phải người bình thường.

“Lạc Lạc, ngươi đi vào trước, phụ thân cùng Hí Thiên các hạ nói mấy câu”. Tộc trưởng Trại Tư đuổi Lạc Lạc đi.

Lạc Lạc mặc dù không muốn nhưng không dám trái lời phụ thân, vẫn phải đi.

“Tộc trưởng Trại Tư có chuyện gì nói thẳng đi”. Hoàng Bắc Nguyệt đi tới giá v.ũ k.h.í, nhìn từng cái binh khí nói.

Tộc trưởng Tái Tư cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi: “Hí Thiên các hạ đã tiếp xúc với Lạc Lạc mấy lần, cảm thấy thiên phú của nó thế nào?”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, ý tứ của Tái Tư là gì đây? Lạc Lạc là con hắn, chính hắn phải là người rõ ràng nhất mới đúng? Hỏi nàng làm cái gì?

“Lạc Lạc thiếu gia thông minh bẩm sinh, chăm chỉ hiếu học”. Hoàng Bắc Nguyệt công chính liêm minh nói, bàn về thiên phú, Lạc Lạc quả thực vẫn còn kém một ít. Nhưng chỉ cần nhìn lúc hắn so kiếm với mình thì biết, hắn rất thông minh, linh hoạt, không cứng nhắc, gặp chiêu phá chiêu, người thường không thể sánh bằng.

Tái Tư vuốt vuốt chỏm râu ngắn ngủn trên cằm, ha ha cười lớn: “Hí Thiên các hạ quá khách khí rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Nếu như ngươi nghĩ ta vì khách khí mới nói những lời này, vậy không khỏi vũ nhục Lạc Lạc rồi”.

“Không, không”. Tái Tư vội vàng lắc đầu, trên mặt có chút vui mừng: “Chẳng qua là ta quá cao hứng thôi, không ngờ trong mắt Hí Thiên các hạ, Lạc Lạc có thể được đ.á.n.h giá cao như vậy”.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, lãnh đạm không nói gì nữa.

Tái Tư cũng không tiếp tục đề tài vừa nãy mà nói sang chuyện khác: “Một cao thủ như Hí Thiên các hạ đây, không biết là xuất thân từ gia tộc nào vậy?”.

“Ta vốn một thân một mình”. Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn Tái Tư một cái, đã dần dần phát giác ra ý đồ của hắn. Hắn muốn lôi kéo nàng.

Gia tộc Bố Cát Nhĩ ở Đại lục Tạp Nhĩ Tháp là gia tộc cường đại số một số hai. Trong Gia tộc Bố Cát Nhĩ cao thủ vô số, không ít tuyệt đại cao thủ trên đại lục đều chọn gia nhập vào Gia tộc Bố Cát Nhĩ. Bởi vì chỉ cần có lực lượng hậu thuẫn cường đại này, họ không cần phải lo lắng gì về sau nữa.

Tái Tư vuốt chòm râu, có chút suy nghĩ nói: “Các hạ quả thật rất lợi hại, nhưng các hạ có từng nghĩ trên đại lục rộng lớn này, một người mãi mãi chỉ là thế đơn lực bạc…”.

Hoàng Bắc Nguyệt một tay nhẹ nhàng chống cằm, xoay đầu lại nhàn nhạt nói: “Ý tứ của tộc trưởng ta đương nhiên biết rõ.”

Tái Tư cười rộ lên, cũng không cảm thấy ngượng ngùng: Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, vẫn là Hí Thiên các hạ thoải mái”.

“Tái Tư tộc trưởng cũng là người thoải mái, xin mời nói thẳng đi”.

Tái Tư chắp hai tay sau lưng, đi về phía trước vài bước, nặng nề thở dài một hơi: “Ta luôn hi vọng có thể bồi dưỡng Lạc Lạc làm người thừa kế, nào ngờ nó lại không có hứng thú gì với sự nghiệp của gia tộc, trong lòng chỉ muốn trở thành cường giả, bất đắc dĩ, ta cũng mời không ít cao thủ đến dạy nó, nhưng dù sao thiên phú của nó cũng có hạn…”.

Vừa nói, Tái Tư vừa xoay người, trong đôi mắt thâm thúy tinh minh lóe lên chút ánh sáng: “Vừa rồi ta có nghe thấy những lời các hạ chỉ dạy Lạc Lạc, ta nghĩ, liệu các hạ  có thể thu nhận Lạc Lạc làm đồ đệ không?”.

“Đây là điều kiện mà Tái Tư tộc trưởng đưa ra?”.

“Không, cũng không phải!” Tái Tư kiên quyết nói: “Ta chỉ hi vọng như vậy thôi, Hí Thiên các hạ mà gia nhập Gia tộc Bố Cát Nhĩ, đó là vinh hạnh của gia tộc chúng ta, ta sao có thể ra điều kiện đây?”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng mím môi, khuôn mặt ẩn giấu sau áo choàng nên không ai thấy rõ biểu cảm của nàng, chỉ có khí tức lạnh lẽo tản mát ra làm Tộc trưởng Tái Tư thấp thỏm

Lẳng lặng trong giây lát, Hoàng Bắc Nguyệt mới chậm rãi mở miệng: “Ta sẽ không gia nhập vào Gia tộc Bố Cát Nhĩ của ngươi”.

Gương mặt Tái Tư tộc trưởng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng tốt xấu gì cũng là người từng trải, hắn chỉ hơi cười khổ một cái, tiếc hận nói: “Ta vẫn sẽ tôn trọng ý nguyện của các hạ”.

“Nhưng ta vẫn hi vọng có thể cùng Gia tộc Bố Cát Nhĩ xây dựng mối quan hệ hợp tác cùng có lợi”. Ngữ điệu của Hoàng Bắc Nguyệt vô cùng thanh đạm nhưng lại khiến người khác sinh ra cảm giác không thể kháng cự. “Đương nhiên, chuyện của Lạc Lạc không phải là hợp tác.”

Tái Tư nghe câu hợp tác, trong lòng liền cảm thấy không thành vấn đề, dù sao một cao thủ gia nhập Gia tộc Bố Cát Nhĩ chẳng phải cũng là quan hệ hợp tác cùng có lợi sao? Bọn họ cần chính là uy vọng cùng năng lực của cao thủ để củng cố thế lực gia tộc. Mà những cao thủ này lại hi vọng thế lực của Gia tộc Bố Cát Nhĩ ngày càng cường đại, giúp bọn họ có thể đứng vững gót chân trên đại lục. Chỉ là một khi gia nhập gia tộc, sau này ở bên ngoài làm việc phải lấy chuyện của gia tộc làm trọng, có mối ràng buộc như vậy đương nhiên bọn họ sẽ không thể hành động tùy theo ý mình như ban đầu nữa.

Nếu chỉ là quan hệ hợp tác thì khác, Hí Thiên vẫn là Hí Thiên, Gia tộc Bố Cát Nhĩ vẫn là Gia tộc Bố Cát Nhĩ, không can thiệp đến chuyện của nhau, nhưng thời điểm gặp khó khăn thì lại giúp đỡ nhau một chút, loại quan hệ này ngược lại cũng không tồi.

Tái Tư đang chuẩn bị đáp ứng, nhưng khi nghe được câu nói sau cùng của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn thoáng ngẩn ra rồi mừng rỡ nói: “Hí Thiên các hạ, ý của ngươi là… ngươi đồng ý thu Lạc Lạc làm đồ đệ?”.

Hoàng Bắc Nguyệt mặt không biểu tình nói: “Muốn làm đồ đệ của ta cũng không đơn giản như vậy, hắn cần phải chịu khổ nhiều hơn người khác gấp bội lần mới được. Tái Tư tộc trưởng nên trở lại hỏi ý kiến của thiếu gia Lạc Lạc trước rồi hãy nói”.

Lạc Lạc bỗng nhiên từ trong sân viện nhảy ra, lớn tiếng nói: “Không cần hỏi, ta nguyện ý! Ta đương nhiên nguyện ý! Ta chịu khổ được”.

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên, thái độ Lạc Lạc giống như đúc năm đó nàng bái sư. Chịu khổ thì tính là gì? Chỉ cần có thể trở nên mạnh mẽ, bao nhiêu khổ nàng cũng có thể chịu.

Tộc trưởng Tái Tư ha ha cười, dung túng trừng mắt nhìn Lạc Lạc một cái: “Đại nhân nói chuyện, ngươi lại ở bên ngoài nghe lén? Không lễ phép chút nào, còn không mau xin lỗi Hí Thiên các hạ, không không, là sư phụ ngươi”.

Đôi mắt to tròn của Lạc Lạc chớp chớp hai cái, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt trước mặt, trên gương mặt tràn đầy vẻ kinh hỉ: “Sư phụ tại thượng, đệ t.ử biết sai rồi”.

 Tộc trưởng Tái Tư vuốt vuốt chòm râu ngắn củn, cười nói: “Đêm nay cũng đã muộn, nghi thức bái sư cũng quá vội vàng. Như vậy đi, ngày mai ta sẽ chuẩn bị một buổi nghi thức bái sư long trọng nhất, để Lạc Lạc chính thức bái các hạ làm sư phụ”.

“Cho qua hết nghi thức đi, Lạc Lạc đã gọi ta một tiếng sư phụ, ta sẽ chỉ bảo hắn thật tốt”. Nghi thức bái sư chỉ là một thủ tục mà thôi, không quan trọng. Huống hồ chuyện này chắc chắn sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, không tốt cho Lạc Lạc. Một người có vị trí càng cao thì sẽ có càng nhiều người muốn đạp hắn ngã xuống khỏi vị trí ấy, Lạc Lạc tuổi còn nhỏ, lại đơn thuần, loại thương tổn này hắn không chịu nổi được.

Tộc trưởng Tái Tư cũng nghĩ đến điểm này, bởi vậy cũng không phản đối, chỉ hướng Lạc Lạc nói: “Lạc Lạc, mau dập đầu, kính trà cho sư phụ ngươi, lễ nghi tối thiểu này là cần thiết”.

“Vâng.” Lạc Lạc quỳ xuống, dập đầu ba cái. Nô bộc ngay lập tức đem ly trà nóng đưa đến, hắn dùng hai tay giơ lên, đưa cho Hoàng Bắc Nguyệt: “Sư phụ, mời người uống trà”.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nhận lấy, dùng ống tay che rồi uống một hớp: “Đứng lên đi, ngươi bái sư, ta lại không có gì đưa cho ngươi, mấy loại kiếm pháp khi nãy, bây giờ ta biểu diễn lại một lần hoàn chỉnh, ngươi hãy nhìn thật kỹ”.

“Đa tạ sư phụ”. Lạc Lạc cực kỳ hưng phấn, ngày đầu tiên bái sư đã có thể học được kiếm pháp của Hí Thiên, hắn không cao hứng mới lạ.

Tái Tư vui mừng cười nhìn hai người, hướng đám hạ nhân bên cạnh phất phất tay, chính mình cũng lặng lẽ rời đi, để lại khoảng không gian riêng cho đôi thầy trò này.

Dưới ánh trăng, bóng dáng màu đen chuyển động như nước chảy mây trôi, động tác tuy chậm nhưng ánh sáng kiếm gần như ngưng kết thành một tấm lưới vô hình, giống như ngưng tụ trong không khí, thật lâu không tiêu tán. Mũ choàng màu đen lướt qua, sắc lạnh của bảo kiếm theo đó mà lay động, khắp nơi đều là sát chiêu.

Lạc Lạc nhìn trân trân, mắt cũng không dám nháy một cái, sợ không cẩn thận lại bỏ lỡ mất. Hắn điều động tất cả tâm thần, tập trung nhớ kỹ bộ kiếm pháp nhìn như đơn giản nhưng lại phi thường thực dụng này.

“Thấy rõ ràng chưa?” Diễn luyện kiếm pháp xong, Hoàng Bắc Nguyệt tiện tay ném kiếm cho Lạc Lạc.

Lạc Lạc liền vội vàng gật đầu: “Thấy rõ”.

Quả nhiên là một hài t.ử thông minh.

“Luyện cho tốt đi, ngày mai ta sẽ trở lại”.

“Vâng, sư phụ đi thong thả.” Lời nói của Lạc Lạc vừa mới dứt, Băng Linh Huyễn Điểu to lớn đã từ trên không bay xuống, Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên người nó. Lạc Lạc chỉ cảm thấy một trận gió lạnh lẽo thổi qua, một người một chim đã bay xa tít tắp.

Lạc Lạc sùng bái dõi theo: “Sư phụ thật lợi hại!”.

Hắn cũng muốn trở thành một người giống như sư phụ, một ngày nào đó, bọn họ có thể cùng nhau bay lượn dưới vùng trời này.

Kiếm trong tay nhanh ch.óng vũ động, ánh trăng trong sáng chiếu lên bảo kiếm, một tia sắc lạnh khẽ loé lên, vừa vặn chiếu vào đôi con ngươiđen nhánh tràn ngập kiên định của Lạc Lạc.

Chương 122 Sư Phụ Trên Cao (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia