Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 123 Trả Lại Gấp Mười Lần (1)

Thân thể to lớn của Băng Linh Huyễn Điểu nhanh ch.óng xẹt qua bầu trời. Từ xa, nàng đã loáng thoáng nhìn thấy Phủ Trưởng công chúa, nhưng trong màn đêm đen kịt, một ngọn lửa bốc lên cao, khói đen mù mịt.

Nàng chăm chú nhìn kĩ, chỗ kia không phải là Lưu Vân Các sao?

Trong lòng bỗng nhiên căng thẳng, nàng lập tức dùng tốc độ khủng khiếp cưỡi Băng Linh Huyễn Điểu bay tới Lưu Vân Các .

Đông Lăng vẫn còn ở bên trong Lưu Vân Các cùng Chu quản gia và Bội Ngọc, người phóng hỏa chắc nghĩ nàng ở bên trong, cho nên không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, trực tiếp dùng một cây đuốc đốt cho xong chuyện.

Chôn vùi chứng cứ, đã vậy còn có thể giá họa cho người của phủ An quốc công , độc, quả nhiên rất độc.

Cháy! Cháy rồi! Mau dập lửa”.

“Mau mang nước tới cứu hoả đi”.

Trong Phủ Trưởng công chúa rối loạn. Lửa cháy quá lớn, vừa bùng lên đã thiêu đốt một mảng, đám nha hoàn gia đinh không dám đi vào, chỉ có thể đứng ở xa xa dùng nước giội một chút, không có chút tác dụng nào.

Bên ngoài cũng bị kinh động không ít. Người của phủ An quốc công  thì trợn mắt há mồm nhìn, dân chúng xung quanh thì chạy đến vây xem, bên ngoài cũng hỗn loạn không kém.

Trong phủ, Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương đều đã tỉnh dậy. Bọn họ cũng không dám tới gần, chỉ đứng ở một nơi rất xa chỉ huy hạ nhân đi cứu hỏa.

“Tam tiểu thư đáng thương, sao lại bị một cây đuốc thiêu cháy thế này?” Cầm di nương giả tạo lau nước mắt, vừa vặn lộ ra gương mặt trắng bệch, có vài phần cảm giác thê t.h.ả.m.

“Ta thấy nó rõ ràng là gặp báo ứng. Loại người không có hiếu đạo, dám bất kính với trưởng bối, vô tình vô nghĩa như vậy, đây là ông trời trừng phạt nó!”. Tiêu Linh nhìn thấy đám lửa đang cháy lớn, hận không thể đi lên bỏ thêm mấy khúc củi vào.

Trong lòng Tiêu Linh âm thầm cao hứng, ngày hôm qua ả muốn cùng Hoàng Bắc Nguyệt giao hảo, ai ngờ nha đầu kia lại quá kiêu ngạo cuồng vọng, bây giờ gọi là báo ứng đó.

“Linh nhi”. Phương di nương kéo kéo tay nàng: “Con đừng ở nói linh tinh nữa, đó là muội muội của con đấy!”

“Muội muội cái gì mà muội muội ? Ta không có thứ muội muội như vậy”.

Tiêu Linh hất tay Phương di nương ra. Phương di nương thể chất nhu nhược, bị hất mạnh như vậy lập tức ngã xuống đất. Bà ngẩng đầu lên, buồn bã liếc nhìn con gái của mình.

“Đều cùng một mạch sinh ra, thế nào lại khác người như vậy.” Phương di nương thấp giọng nói, chẳng may bị Tiêu Viễn Trình thính tai nghe được. Hắn xoay người, một cước đá vào bả vai của bà.

“Tiện nhân, người nói cái gì? !”

Phương di nương ôm bả vai, đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, thấp giọng nói: “Lão gia, ta…”

Lời còn chưa nói hết, chung quanh tiếng cãi nhau đột nhiên biến thành kinh hô.

“Nhìn! Nhìn! Đó là cái gì?”

“Tới rồi! Hướng bên này đã tới rồi! Thực khổng lồ!”

“Đúng là Băng Linh Huyễn Điểu, Hí Thiên đại nhân, Băng Linh Huyễn Điểu!” Rốt cuộc cũng có người đứng lên kinh hô, sau đó tất cả mọi người cùng kinh hô theo!

Trên bầu trời tràn ngập những tia lửa sáng, bỗng xuất hiện một con chim khổng lồ trắng như tuyết, đôi cánh vỗ mạnh, ngay lập tức ngọn lửa đổi hướng bay tới phía những người đang đứng trong viện.

Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương lập tức hoảng hốt vội vàng lui về phía sau chạy trốn, Phương di nương ngã trên mặt đất cũng bị giẫm mấy cước, không ai quay lại đỡ bà, mà lúc này, lửa hung mãnh đốt cháy hết cây cối xung quanh.

Phương di nương từ mặt đất đứng lên, trong khoảng thời gian ngắn lửa cháy lớn như vậy, bà nhìn không rõ phương hướng nên đành chạy loạn, cảm giác lửa thiêu càng lớn thì mới phát hiện mình đã chạy tới Lưu Vân các.

Bên ngoài tiếng kinh hô một lần lại một lần vang lên, Phương di nương vừa định quay đầu chạy trốn, nhưng đột nhiên thấy lạnh lẽo, ngay sau đó, hình thể thật lớn của Băng Linh Huyễn Điểu nhào vào lửa cháy trong Lưu Vân các.

Phương di nương trợn mắt há hốc mồm nhìn phía trước, vì Băng Linh Huyễn Điểu đến mà lửa đã giảm xuống, khiến bà có thể nhìn thấy tinh tường bóng dáng của cô gái nhảy xuống từ lưng Băng Linh Huyễn Điểu .

Trên người nàng chiếc áo choàng màu đen trượt xuống một đoạn, mái tóc màu đỏ rực, cùng với, cùng với… .

Phương di nương kinh hô một tiếng, Băng Linh Huyễn Điểu đột nhiên quay đầu sang, hai tròng mắt to lớn nhìn bà, Phương di nương sợ đến mức chân tay đều mềm nhũn, đang muốn xoay người chạy trốn thì móng vuốt của Băng Linh Huyễn Điểu vươn đến, thoáng cái đã bắt gọn bà.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại nhìn bà, thấy là Phương di nương cũng yên tâm một chút.

“Tam, Tam cô nương… .” Phương di nương lắp bắp nói, bị Băng Linh Huyễn Điểu bắt được, khí lạnh buốt vô cùng , dù ở trong đống lửa cũng làm toàn thân bà phát lạnh.

Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ặ.t đứt liên lạc vớiVạn Thú Vô Cương, tóc biến trở về đen nhánh, nhan sắc, dung mạo không biến hóa nhiều, ngũ quan xinh xắn giống nhau như cũ. Có điều, màu tóc đỏ khi nhìn càng thấy khí thế sắc bén hơn. Mà tóc đen đối lại nhu dịu dàng thanh lệ.

Hai người mặc dù khác nhau, nhưng chỉ là khí chất bất đồng, hình dáng bên ngoài chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, cho nên lâu như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn kiên trì lấy thân phận của Hí Thiên, khi xuất hiện thì cũng khoác chiếc áo choàng màu đen.

Hiện tại trong đám cháy, nàng cùng Phương di nương khó mà nói được điều gì, vị di nương này nàng rất tôn trọng, không như Cầm di nương cùng Tuyết di nương làm xấu nhiều chuyện khiến nàng muốn nhổ cỏ tận gốc.

Trong lòng phân phó Băng Linh Huyễn Điểu không nên làm thương tổn Phương di nương , Hoàng Bắc Nguyệt chạy nhanh vào trong phòng.

Khói đặc cuồn cuộn, nhưng trong phòng không có ai, Đông Lăng đâu?. Lúc nàng ra khỏi cửa có bảo Đông Lăng chú ý tới Chu quản gia, để tránh người ta xuống tay với hắn. Nha đầu kia tính tình cương trực, nhất định là nhìn thấy cháy, không cứu chính mình chạy trối c.h.ế.t, mà là đi tìm Chu quản gia.

Nghĩ tới đấy, Hoàng Bắc Nguyệt bay nhanh ra ngoài cửa sổ rồi nhảy đi , đi tới nhà kề bên, nhìn thấy cửa phòng không đóng, càng tin những gì trong lòng mình đoán.

Nhà kề lửa cháy còn dữ dội hơn, người phóng hoả hiển nhiên là muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Chu quản gia để g.i.ế.c người diệt khẩu.

Đá bay đống tro tàn cháy vụn, Hoàng Bắc Nguyệt vọt vào, lập tức nghe thấy trong phòng tiếng khóc cùng tiếng ho khan.

“Bội Ngọc, cha ngươi vì cứu ngươi đã không còn sống, mau đi nhanh thôi! Khụ khụ…” Đông Lăng lo lắng khuyên bảo.

Nghe được tiếng nói của Đông Lăng, Hoàng Bắc Nguyệt tinh thần rung lên, lấy băng vũ đem hoả thế chung quanh tạo thành 1 lối đi, sau đó đi tới trước.

“Ta không đi, buông ta ra! Buông ta ra! Cha, cha mau tỉnh lại đi, khụ khụ”.

“Đi đi! Bội ngọc!” Đông Lăng hô to một tiếng, Bội Ngọc đã ngất đi rồi.

Hoàng Bắc Nguyệt đi sâu vào trong, băng vũ đảo qua, lửa cháy mãnh liệt liền bị dập tắt, Đông Lăng quay đầu, vui mừng khôn xiết.

“Tiểu thư cuối cùng cũng tới, Chu quản gia hắn…”. Đông Lăng dìu Bội Ngọc đang bị ngất đi, tự trách mình nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua trong góc, một cây cột bị thiêu đốt đã sụp đổ xuống, ở dưới là Chu quản gia, đã tắt thở. Hắn vốn phải chịu án t.ử, cũng không thể chạy đi, nên lúc cháy không thể chạy trốn, cứ như vậy chờ c.h.ế.t.

Hoàng Bắc Nguyệt nội tâm hậm hực, Chu quản gia c.h.ế.t, nhân chứng cũng ít đi, vậy Tiêu Viễn Trình cùng Cầm di nương không biết đang đắc ý cỡ nào.

Tuy nhiên lúc này cũng không có cách nào, nàng đi tới đem Bội Ngọc tiếp nhận dìu đi, đối với Đông Lăng nói: “Mau đi!”

Hai người một trái một phải dìu Bội Ngọc ra ngoài, có băng vũ trong tay, lửa xung quanh không lan đến được, đi tới viện t.ử, Phương di nương vẫn nơm nớp lo sợ vì bị Băng Linh Huyễn Điểu bắt giữ.

Hoàng Bắc Nguyệt đem Bội Ngọc giao cho Phương di nương, lạnh lùng nói:“Phương di, ngươi đã thấy diện mạo thật của ta, ta vốn không nghĩ giữ ngươi lại, nhưng khi còn bé đã nhận ngươi rất nhiều ân tình, ta không thể làm người vong ân phụ nghĩa, chỉ cần ngươi giữ bí mật, ta tuyệt đối không thương tổn ngươi”.

Phương di nương lập tức gật đầu: “Tam cô nương, ta, ta sẽ không nói, hôm nay ngươi lợi hại như vậy, phủ trưởng công chúa có hi vọng rồi”.

Chương 123 Trả Lại Gấp Mười Lần (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia