Đối với Phương di nương, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn có chút tin tưởng , trưởng công chúa khi còn tại thế cũng có lần chuyện trò với Phương di nương, bà tính tình lạnh lùng, nhưng vẫn biết tôn ti lễ nghĩa chu toàn với trưởng công chúa.
Ngược lại bà chẳng thèm để ý tới Tiêu Viễn Trình, trưởng công chúa đối với bà thân thiết hơn mấy vị di nương khác. Về sau lúc trưởng công chúa qua đời, Hoàng Bắc Nguyệt đều bị người ta ức h.i.ế.p khắp nơi, Phương di nương đã nhiều lần bảo vệ nàng. Hôm nay, nếu đổi lại là Tuyết di nương hoặc Cầm di nương, nàng tuyệt đối không nương tay, làm cho bà không thể tiếp tục sống.
“Mau đi ra ngoài trước”. Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu với Băng Linh Huyễn Điểu, Băng Linh Huyễn Điểu mồm ngoác to ra, từng đám băng bay ra ngoài, lửa cháy phía trước lập tức bị dập tắt hoàn toàn, cùng lúc đó, Băng LinhHuyễn Điểu mở đôi cánh thật lớn ra, lập tức giương cánh bay lên bầu trời, trong khoảnh khắc liền biến mất.
Mấy người đỡ nhau cùng đi ra ngoài, người đứng ở phía ngoài Lưu Vân các không dám thở mạnh một tiếng, có người trong tay cầm theo thùng nước thấy họ liền lập tức đi lên tranh công.
“Tam cô nương không sao chứ? Lửa lớn quá, bọn nô tài bất lực, làm Tam cô nương sợ hãi rồi!”.
“Tam cô nương phúc lớn mạng lớn, hồng phúc đầy trời, đương nhiên gặp bình an rồi?”.
Mọi người vây quanh tranh nhau nói, từng ánh mắt nhìn nàng càng thêm kính sợ.
Nực cười, vừa rồi người cứu bọn họ chính là Hí Thiên đại nhân - người mới đến thành Lâm Hoài, thực lực cực mạnh! Vị Bắc Nguyệt quận chúa này nhất định là cùng vị Hí Thiên đại nhân kia có quan hệ, mới có thể khiến Hí Thiên đại nhân ra tay cứu giúp.
Những người này tuy rằng chưa nói ra, nhưng trong lòng đều hiểu được, Bắc Nguyệt quận chúa là nhân vật không thể trêu chọc.
Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt âm trầm, đưa tay lên, nha hoàn cùng gia đinh lập tức không dám nói nhiều lời, lui qua một bên.
“Đem Bội Ngọc dẫn đi, tìm đại phu xem một chút”. Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhìn phía trước, Tiêu Viễn Trình cùng đám di nương kia chỉ đứng ở xa xa nhìn không dám tới gần, ánh mắt nàng trong trẻo, lạnh lùng như băng giá muốn bức người!
Tiêu Viễn Trình thì không sao, Cầm di nương thấy cặp mắt kia thì trực tiếp lui về sau mấy bước, trái tim kinh hoàng. Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi đến phía trước, con mắt sắc lạnh doạ người nên không ai dám mở miệng trước.
So sánh với Đông Lăng cùng Bội Ngọc, trên người nàng coi như hoàn hảo, trên mặt chưa chỗ nào bị bẩn, tràn ngập khí thế sắc bén.
“Khụ…” Tiêu Viễn Trình ho một tiếng khô ráp, giống như mới bị lửa thiêu, “Bắc Nguyệt, ngươi không có việc gì là tốt rồi, phụ thân rất lo lắng cho ngươi”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, “Lo lắng cho ta? vì sao phụ thân không đi vào cứu ta?”.
“Lửa, Lửa rất lớn, phụ thân muốn vào cũng không vào được!” Tiêu Viễn Trình căng da mặt cười khan, bộ dáng như vậy, đúng là đủ ghê tởm.
Hoàng BắcNguyệt cười lạnh: “Phụ thân không vào được, Nhị tỷ tỷ là triệu hoán sư thuộc tính băng, có thể tùy tiện đi vào cứu ta, phụ thân sao không cho Nhị tỷ tỷ đi?”.
Lửa cháy bình thường thế này thì cao thủ thuộc tính băng vốn không để trong mắt, Tiêu Vận đã là triệu hoán sư tam tinh thuộc tính băng, Thiên Tuyết Miêu hắt hơi một cái cũng có thể tạo ra tuyết, tiến vào biển lửa cứu người khác gì đi chơi.
Tiêu Viễn Trình cũng biết điểm này, trên mặt không nhịn được: “Vừa rồi tình thế nguy cấp, phụ thân, phụ thân lúc đầu không nghĩ ra, sau đó nhớ tới thì Hí Thiên đại nhân đã xuất hiện, nên không cần phải Nhị tỷ tỷ ngươi nữa”.
“Thì ra là thế, trong lòng phụ thân việc cứu tính mạng con gái ruột cũng phải do dự sao?”. Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trong ánh mắt lạnh lẽo phảng phất sát khí.
TiêuViễn Trình bị khí thế bức ép đến mức không mở miệng nổi, chỉ có Tiêu Vận nói một câu: “Tam muội muội, không ngờ lửa đột nhiên cháy, tại sao muội lại trách phụ thân?”.
“Ta không trách phụ thân, ta chỉ trách kẻ phóng hỏa lòng dạ quá ác độc!”. Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt sắc lạnh, khóe miệng hơi nhếch lên, biểu đạt vừa hung ác, tàn nhẫn. “Có dũng khí hại ta, đừng để ta bắt được, nếu không, ta phải đòi lại gấp trăm lần”.
Lời này nói ra khiến trong lòng mọi người lông tơ dựng đứng, Tuyết di nương cười nói: “Tam cô nương đừng tức giận mà ảnh hưởng thân thể, lửa này chắc chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi”.
“Ta cũng hy vọng chỉ là chuyện ngoài ý muốn.” HoàngBắc Nguyệt thản nhiên cười, “Chuyện này ta sẽ giao do Đình Úy Tự đến xử lý, không cho phép kẻ nào bước vào Lưu Vân các, tránh hủy đi chứng cứ”.
Tiêu Viễn Trình trên mặt biến sắc, nói: “Vì sao phải mời Đình Úy Tự? Chuyện này làm lớn, cũng không có lợi ích gì”.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Phụ thân, Chu quản gia đã táng thân trong biển lửa, trong phủ c.h.ế.t một người, tại sao không thể báo Đình ÚyTự đây?”.
“Chu quản gia c.h.ế.t rồi ư?” Tiêu Viễn Trình trên mặt không nhịn được vui sướng, bị Cầm di nương ở phía sau nhéo một cái, vẻ mặt mới thu lại.
“C.h.ế.t rồi.”Hoàng Bắc Nguyệt nói, “Tuy nhiên trước khi c.h.ế.t, những điều nên nói hắn cũng đã nói, những gì nên tra ta sẽ không bỏ qua”.
Sắc mặt Tiêu Viễn Trình giãn ra một chút, Cầm di nương cũng như thế.
Chu quản gia nói thì thế nào? Người cũng đã c.h.ế.t, làm sao còn chứng cứ? kết quả thẩm vẫn cũng chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt biết, lời nó nói ai biết được có phải chính nó tùy tiện bịa ra hay không?
“Được rồi, được rồi, sự tình hôm nay cứ vậy đi, Lưu Vân các cũng bị cháy rồi, Bắc Nguyệt, ngươi đến Dung Nguyệt hiên đi, nơi đó đồ đạc đều mới, tốt hơn Lưu Vân các”. Tiêu Viễn Trình thoải mái nói, cái gai lớn đã bị diệt trừ nên nhanh ch.óng rời đi.
Vậy là từ nay về sau có thể kê cao gối ngủ, sau này từ từ dụ dỗ Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không định dây dưa cùng bọn họ ở chỗ này, nguyên nhân bị cháy nàng muốn điều tra thật kĩ, dám hại người của nàng, nàng nhất định phải khiến ẻ đó trả giá lớn.
Vừa định đi, phía ngoài gã sai vặt chợt vội vã đi vào, hổn hển nói: “Lão gia, Thái t.ử điện hạ tới!”
Tiêu Viễn Trình ngẩn ra, các vị di nương cùng tiểu thư đều sợ run, ngay sau đó đều âm thầm hưng phấn! Thái t.ử điện hạ tới! Không nghĩ là phủ trưởng công chúa bị cháy một lần lại có thể dẫn Thái t.ử điện hạ tới.
Tiêu Vận, Tiêu Linh cùng mấy tiểu thư lặng lẽ sửa sang lại dung nhan của mình, vừa rồi chuẩn bị đi ngủ, ai ngờ đến đột nhiên bốc cháy, tất cả mọi người đều mặc y phục trong nhà ra ngoài, không trang điểm cho tốt.
Cứ như vậy mà gặp Thái t.ử điện hạ thật sự có chút thất lễ, nhưng bây giờ trở về rửa mặt thay quần áo thì không kịp.
Vội vã sửa sang lại mấy cái, bên ngoài đã có tiếng áo giáp đi lại trên mặt đất, không chỉ Thái t.ử tới mà còn có Hắc Sắc kỵ binh chuyên tuần tra trong thành Lâm Hoài.
Tiêu Viễn Trình vội vàng dẫn mọi người đi ra ngoài nghênh đón, vừa đúng lúc Chiến Dã đi tới, áo bào gấm màu đen hoa lệ trang trọng, bề ngoài lãnh khốc khiến không ai dám nhìn thẳng, đôi mắt đen nhánh quét một vòng trước mặt mọi người ở phủ trưởng công chúa, phát hiện Hoàng Bắc Nguyệt xiêm y đơn bạc đứng sau người khác. Trong lòng đột nhiên thả lỏng một chút, hoàn hảo.
Lúc nhận được báo cáo của Hắc Sắc kỵ binh nói Lưu Vân các của phủ trưởng công chúa - nơi Bắc Nguyệt quận chúa ở bị cháy, hắn sợ nàng sẽ xảy ra chuyện, mặc dù hắn với Hoàng Bắc Nguyệt không có giao tình gì nhiều, nhưng nàng là đứa trẻ duy nhất hoàng cô lưu lại. Hơn nữa, nàng còn là đồ đệ của Hí Thiên.
“Thần Tiêu Viễn Trình tham kiến Thái t.ử điện hạ”. Tiêu Viễn Trình cùng Tiêu Trọng Kỳ có chức quan trong người tiến lên hành lễ, nam đinh còn nhỏ cũng theo quỳ xuống, nữ quyến đều ở phía sau .
“Không cần đa lễ.” Chiến Dã lãnh khốc nói, trên gương mặt tuấn tú không biểu cảm gì.
Tiêu Viễn Trình đứng lên, cung kính nói: “Mời Thái t.ử điện hạ đến phòng trách uống trà, chuyện trong phủ hôm nay đã khiến điện hạ chê cười rồi”.
Chiến Dã nhìn Hoàng Bắc Nguyệt không sao thì không nói nhiều, chỉ thản nhiên hỏi: “Tại sao đột nhiên lại bị cháy? Nghe nói là chỗ ở của Bắc Nguyệt quận chúa, quận chúa có bị thương không?”.
Tiêu Viễn Trình vội vàng nói: “Bẩm Thái t.ử điện hạ, lửa cháy ngoài ý muốn, vừa rồi may nhờ Hí Thiên đại nhân xuất hiện kịp thời, cứu thoát Bắc Nguyệt quận chúa cùng mọi người trong Lưu Vân các.”