Quả nhiên Hí Thiên cũng tới, đồ đệ của nàng gặp nạn, nàng làm sao có thể ngồi không?.
“Quận chúa không sao là tốt rồi, trận lửa này chắc khiến quận chúa sợ hãi, tối nay sớm đi nghỉ ngơi đi”. Chiến Dã nhìn về phía HoàngBắc Nguyệt, giọng nói hơi nhu hòa một chút.
“Đa tạ Thái t.ử điện hạ.” Hoàng Bắc Nguyệt hơi cúi người, ngẩng đầu lên nhìn thấy sắc mặt Chiến Dã tái nhợt, bộ dáng suy yếu. Trúng độc của Thôn Thiên Hồng Mãng không dễ chịu gì, lúc nàng trúng độc cũng biết cảm giác khó chịu của nó.
Mặc dù Chiến Dã trúng độc không nhiều lắm, nhưng cũng không dễ chịu hơn mấy, hắn như vậy mà vẫn chạy tới tìm nàng, trong lòng nàng không yên tâm, muốn mở miệng nói mấy câu, nhưng nhiều người như vậy, một tiểu thư khuê các như nàng nói nhiều cũng không tốt.
Chiến Dã cũng không có ý ở lại phủ trưởng công chúa uống trà, hỏa hoạn còn chưa dập tắt, bây giờ trong phủ trên dưới cũng bận rộn, hắn ở lại càng thêm rối ren. Hắn nói mấy câu khách khí với Tiêu Viễn Trình, dự dịnh đi thì Cầm di nương chợt lên tiếng nói: “Thái t.ử điện hạ xin dừng bước”.
Là một di nương trong phủ, địa vị thấp kém, theo lý không thể đường đột công khai gọi Thái t.ử, nên khi nghe giọng của Cầm di nương, mọi người trong phủ đều nhìn về bà.
Cầm di nương cũng rất bình tĩnh, không hề hốt hoảng, từ từ đi lên phía trước, quỳ trên mặt đất hành lễ. Chiến Dã quay người lại, hắn không quen biết vị nữ quyến này, vì vậy ánh mắt liền nhìn về phía Tiêu Viễn Trình.
Tiêu Viễn Trình không biết Cầm di nương muốn làm gì, bất đắc dĩ nói: “ Đây là di nương tam phòng của thần, để Thái t.ử điện hạ chê cười rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi cau mày, Chiến Dã chưa lấy vợ, cách Tiêu viễn Trình giới thiệu này thật làm người khác ngứa mắt, hắn có tam phòng di nương, người nào chả biết?
Quả nhiên, sau khi nói xong, Chiến Dã vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng trên mặt không có biểu hiện thất lễ gì.
“Thái t.ử điện hạ” Hoàng Bắc Nguyệt hơi quỳ gối, nói: “ Đây là mẫu thân của đại ca ca ta Tiêu Trọng Kỳ, cũng là thứ nữ của Thừa tướng”.
Chiến Dã lúc này mới gật đầu một cái, nghe được thứ nữ của Thừa tướng là đủ, chân mày liền cau lại một chút, mặc dù trước kia hắn không có hứng thú gì với chuyện kỳ lạ của quí tộc trong thành Lâm Hoài, nhưng thứ nữ của Thừa tướng, hắn cũng biết một chút. Năm đó ở bữa tiệc trong cung công khai dụ dỗ Phò mã Tiêu Viễn Trình, để hoàng cô của mình khó chịu, làm mất thể diện của nữ nhân, phụ hoàng cùng Thái hậu cũng tức giận vô cùng, lúc ấy hắn còn nhỏ nhưng vẫn nhớ một chút. Khi phò mã Tiêu Viễn Trình cho thứ nữ của Thừa tướng làm di nương, cũng không nghĩ là vị nữ quyến này.
“Chuyện gì? ”. Chiến Dã lạnh nhạt hỏi.
Cầm di nương nghe Hoàng Bắc Nguyệt giới thiệu như vậy, trong lòng nhất thời oán hận, nha đầu này không đề cập tới còn tốt, sao hết lần này tới lần khác nói ra thân phận thứ nữ của Thừa tướng làm bà khó chịu. Tuy nhiên, trước mắt bà có chuyện quan trọng hơn , tạm thời không so đo chuyện lặt vặt với Hoàng Bắc Nguyệt.
Cầm di nương dập đầu một cái, mới nói: “Khởi bẩm Thái t.ử điện hạ, thần thiếp thấy trận hỏa hoạn đột ngột này có vẻ không phải ngoài ýmuốn, mà cho là….”
Lời Cầm di nương vừa nói ra khiến tất cả mọi người trong phủ bàn tán xôn xao. Tiêu viễn Trình lập tức hét lớn: “Nữ quyến trong nhà mà nói linh tinh cái gì? Chớ có vô lễ trước mặt Thái t.ử điện hạ vô lễ”.
Cầm di nương hơi rụt người lại cúi đầu, Tiêu Viễn Trình bao năm qua luôn thương yêu bà, chưa bao giờ quát lớn như vậy, nhất thời bà cũng có chút sợ.
Chiến Dã giơ một tay lên, ý bảo Tiêu Viễn Trình đừng nói nhiều, sau đó nói với Cầm di nương: “Nói tiếp.”
“Dạ.” Cầm di nương nhút nhát đáp một tiếng, sau đó mới cố gắng lấy giọng ôn nhu nói: “Gần đây, phủ Trưởng công chúa cùng phủ An Quốc công có mâu thuẫn, vì vậy An Quốc công phái người đem phủ Trưởng công chúa bao vây lại, người trong phủ đi ra ngoài cũng bị bọn họ gây khó khăn. Mà trước đó không lâu, An Quốc công cùng công t.ử Tiết Triệt tự mình đến phủ giải trừ hôn ước với Bắc Nguyệt quận chúa. Bắc Nguyệt quận chúa tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện nên công khai chống đối An Quốc công, chắc chắn An Quốc công ghi hận trong lòng nên lặng lẽ phái người phóng hỏa Lưu Vân các, ý đồ muốn thiêu c.h.ế.t quận chúa!”.
Mọi người vừa nghe xong liền hít một hơi lạnh, đúng là An Quốc công muốn hại Bắc Nguyệt quận chúa?
Tiêu Viễn Trình vừa sờ cằm, đầu óc chuyển một cái, lập tức liền hiểu ý Cầm di nương, trong lòng cũng mừng thầm. Được lắm Cầm nhi! Nhiều năm mà không phát hiện ra ngươi lại thông minh đến vậy.
“Khởi bẩm Thái t.ử điện hạ, ngày đó chuyện An Quốc công từ hôn, thái độ phách lối, nhiều lần lên tiếng vũ nhục Bắc Nguyệt Quận chúa, bây giờ lại phóng hỏa chỗ ở của quận chúa, thật quá đáng! Bắc Nguyệt không hiểu chuyện, để cha con An Quốc công mất mặt, không nghĩ tới lại cho người phóng hỏa, An Quốc công đúng lòng dạ độc ác”.
Mấy ngày nay bị người của An Quốc công áp chế, Tiêu Viễn Trình trong lòng bất mãn, nhân lúc này nắm lấy cơ hội cầm chén nước dơ đổ lên đầu An Quốc công.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn những người này, ăn trộm gà trộm ch.ó, vu oan hãm hại người khác, loại chuyện này bọn họ am hiểu nhất rồi. Tuy nhiên, vu oan hãm hại An Quốc công cũng không tệ.
Chiến Dã nghe xong, chân mày dần dần nhíu lại, Bắc Nguyệt Quận chúa bị phủ An Quốc công từ hôn, An Quốc công bị mất mặt mũi nên một mực giấu diếm không nói, nhưng vẫn bị lộ ra ngoài, Chiến Dã cũng có nghe thấy. Trong khoảng thời gian ngắn, lòng hắn tràn đầy thương tiếc đối với Hoàng Bắc Nguyệt, kể từ khi hoàng cô qua đời, nàng là một nữ cô nhi, sinh sống một mình thế nào ở một nơi lớn như vậy?
Hắn không phải là không biết quy tắc sống trong đại gia tộc, hắn cũng nghĩ Hoàng Bắc Nguyệt ở trong phủ chắc chắn sẽ bị lạc lõng, nhưng không nghĩ ngay cả phủ An Quốc công cũng dám công khai tới phủ Trưởng công chúa từ hôn làm nhục nàng.
Trong lòng Chiến Dã dâng lên một tia đau lòng, lạnh lùng mở miệng: “Ta sẽ điều tra kỹ chuyện này, nếu phủ An Quốc công gây ra thì sẽ không nương tay”.
Tiêu Viễn Trình vui mừng , xem ra ngay cả Thái t.ử Chiến Dã cũng nổi giận, phủ An Quốc công nhất định là chịu không nổi rồi.
Nhưng hắn chưa kịp vui vẻ hoàn toàn, Hoàng Bắc Nguyệt liền đi lên, nói: “Chuyện này không dám làm phiền Thái t.ử điện hạ, chỉ cần giao cho người của Đình Úy Tự xử lí là được rồi, Đình Úy Cảnh Trung đại nhân nhất định sẽ công bằng chấp pháp”.
Chiến Dã nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “ Đình Úy Cảnh Trung là một người có thể tin được, thiết diện vô tư, làm việc giọt nước không lọt, ta rất yên tâm giao chuyện này giao ông ấy”.
“Tạ Thái t.ử điện hạ”. Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng nâng lên, Đình Úy Cảnh Trung là một nhân vật hung ác, không hề nương tay, ông ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng chuyện này.
Hôm nay có người phóng hỏa muốn g.i.ế.c nàng, đoán chừng giờ phút này đã sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Hoàng Bắc Nguyệt đang quỳ trên mặt đất liền quay đầu nhìn Cầm di nương, bà ta cùng Tiêu Viễn Trình lúc nãy còn vui mừng, bây giờ mặt đã trắng bệch, thật là làm người ta sảng khoái. Bọn họ muốn Chiến Dã tức giận, đẩy tội cho phủ An Quốc công, nhưng bọn họ làm sao nghĩ được Hoàng Bắc Nguyệt sẽ nhảy ra nói muốn đem chuyện này giao cho Đình Úy Tự xử lý.
Cảnh Trung đơn giản chính là một khối đá! Lãnh khốc lại cứng rắn! Hắn mà nhúng tay vào chuyện đã xảy ra trong phủTrưởng công chúa thì tất cả mọi chuyện sẽ được vạch trần hết.
Đến lúc đó, không chỉ riêng phóng hỏa g.i.ế.c người, mà còn tham ô tư tàng sớm muộn cũng bị lộ, nói không chừng ngay cả chuyện Hoàng Bắc Nguyệt nhiều năm chịu khổ trong phủ cũng có thể để lộ ra ngoài. Điều này làm bọn họ sao có thể an tâm?.
Từ Tiêu Viễn Trình đến Cầm di nương, Tuyết di nương, các tiểu thư vừa rồi còn làm bộ làm tịch, giờ phút này mặt ai cũng xám như tro.
Chiến Dã lưu lại một đội Hắc Sắc kỵ binh bảo vệ bên ngoài phủ trưởng công chúa, đuổi hết người phủ An quốc công đi, sau đó mới rời khỏi.
Cầm di nương được Tiêu Trọng Kỳ đỡ, từ dưới đất đứng lên, còn chưa đứng vững, liền bị Tiêu Viễn Trình cho một cái bạt tai.
“Đều do ngươi tự chủ trương”. Tiêu Viễn Trình hét lớn, nhưng nghĩ đến Hoàng Hắc Nguyệt đứng bên cạnh, cũng không dám nói nhiều, chỉ có thể thở phì phò chắp tay sau lưng rời đi.
Cầm di nương bị một cái tát kia đ.á.n.h cho khóe miệng chảy m.á.u, rơi nước mắt, nhiều năm nay theo hắn, chuyện gì cũng vì hắn mà tính, hôm nay chỉ vì chuyện cỏn con như vậy mà đ.á.n.h bà?
Tuyết di nương lạnh lùng nói: “Cầm muội muội, trước khi làm việc gì thì suy nghĩ thật kỹ rồi hãy làm, tránh hại người hại mình”.