Nói xong, cười lạnh một tiếng, nhìn về Hoàng Bắc Nguyệt, ôn nhu nói: “Tamcô nương hôm nay bị kinh sợ không nhỏ, thân thể ngươi vốn không tốt, chỗ ta có chút t.h.u.ố.c bổ, một lát để Nhị tỷ ngươi mang qua uống, ngủ một giấc, sáng mai dậy sẽ tốt”.
“Làm phiền Tuyết di nương”. Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cự tuyệt gật đầu một cái, liếc nhìn đám người Cầm di nương, sau đó dẫn Đông Lăng về Dung Nguyệt hiên nghỉ ngơi.
Dung Nguyệt hiên không giống Lưu Vân các, Dung Nguyệt hiên cùng Bích Thủy viện màTuyết di nương ở chỉ có một ao nhỏ ngăn cách, hai mặt đối nhau, tiện đường đi lại.
Trên đường đi, Đông Lăng không yên lòng nói: “Tại sao tiểu thư lại đáp ứng uống t.h.u.ố.c Tuyết di nương đưa tới? Em thấy bà ta nhất định không có ý tốt”.
“Ta biết bà ấy không có ý tốt, có điều ta đoán bà ấy không đần như vậy, nếu bà ta hạ độc trong t.h.u.ố.c, ta uống vào rồi c.h.ế.t, bà ta cũng không sống dễ đâu, chuyện ngu xuẩn như vậy Tuyết di nương không làm được”.
“Tiểu thư đã cân nhắc, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”.
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ cười nói: “Trước đừng đ.á.n.h rắn động cỏ, lát xem bà ấy đưa thứ gì tới”.
Đông Lăng tự hào nói: “Vẫn là tiểu thư lợi hại, chờ ngày mai, đại nhân Cảnh Trung của phủ Đình Úy tra rõ mọi chuyện, đến lúc đó, chúng ta không được mềm lòng”.
Nụ cười bên khóe miệng Hoàng BắcNguyệt từ từ biến mất, khuôn mặt thanh tú bỗng nhiên hiện lên buồn bã: “tra rõ ràng rành mạch, tất nhiên ta sẽ vui mừng, muốn hại người của ta, băm thành nghìn mảnh cũng không quá đáng, nhưng nếu như…”
“Tiểu thư đừng nghĩ loạn”. Đông Lăng ý thức được nàng đang nghĩ gì, lập tức sợ hết hồn, “Mặc dù lão gia đối với tiểu thư không tốt, nhưng mà hổ dữ không ăn thịt con”.
“Đã đến mức này, nói thật ta đã không còn quan tâm đến tình thân, đối với ta, trước giờ chưa từng có tình thân, nếu hắn bất nhân, đừng trách ta bất nghĩa”. Hoàng Bắc Nguyệt dừng bước, đ.á.n.h một quyền trên cột gỗ hành lang, lập tức trên cột gỗ liền xuất hiện dấu tay nhàn nhạt.
Đông Lăng nhìn nàng, trong lòng vô cùng đau xót. Tại sao lão gia không thương yêu tiểu thư như Nhị tiểu thư và Tứ tiểu thư, như vậy thì tốt biết bao? Tại sao tiểu thư tốt như vậy lão gia lại không yêu thương nàng, không thích nàng, thậm chí còn muốn…
Kiểm tra một lần Dung Nguyệt Hiên không thấy chỗ nào khả nghi, Hoàng Bắc Nguyệt mới trở về phòng thì Đông Lăng đã đem đồ thu xếp xong. Nơi này vừa lớn hơn, vừa sang trọng hơn Lưu Vân các.
“Tam cô nương, cô nương nhà chúng ta mang t.h.u.ố.c tới.” Bên ngoài có người gõ cửa, Hoàng Bắc Nguyệt liếc Đông Lăng một cái, Đông Lăng liền đi mở cửa.
Quả nhiên là Tiêu Vận tự mình bưng t.h.u.ố.c đi vào, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt ngồi ở bên giường, liền cười nói: “Tam muội muội đang muốn đi ngủ sao? Mau uống bát t.h.u.ố.c này đi”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười tiếp nhận, vừa ngửi thấy mùi vị kia liền nhíu mày, quả nhiên là không có độc. Nhưng cẩn thận ngửi lại có thể thấy được mùi vị của d.ư.ợ.c liệu.
Thân thể của nàng trăm loại độc không xâm phạm được, uống cái này cũng không có vấn đề gì, liền bày đặt làm trò trước mặt Tiêu Vận uống một ngụm.
“Đã trễ thế này còn làm phiền Nhị tỷ tỷ, thật sự là không yên tâm.”
Tiêu Vận nhìn thấy nàng uống một ngụm, tảng đá trong lòng liền được đặt xuống. Ban đầu còn lo lắng Hoàng Bắc Nguyệt phòng bị mà không chịu uống, nhưng bây giờ đã hoàn toàn thả lỏng.
“Tam muội muội sao lại nói vậy? Ta là tỷ tỷ đương nhiên phải chăm sóc muội.” Tiêu Vận cười nói: “Đêm đã khuya, ta không quấy rầy Tam muội muội nghỉ ngơi”.
“Đông Lăng, nhanh tiễn Nhị tỷ tỷ”.
“Không cần”. Tiêu Vận khoát khoát tay, mang nha hoàn Hạ Ny đi ra ngoài.
Nàng vừa đi, Hoàng Bắc Nguyệt cầm bát t.h.u.ố.c, đem toàn bộ canh vừa uống nôn ra.
Đông Lăng trợn to hai mắt, cười nói: “Sao Tiểu thư học được kỹ thuật này vậy? Miệng ngậm canh mà vẫn có thể nói chuyện”.
“Lần sau dạy ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười: “Ta đi ra ngoài một chút”. Hoàng Bắc Nguyệt cầm áo choàng khoác lên, ẩn núp đi ra ngoài.
Tiêu Vận mang Hạ Ny vội vã về tới Bích Thủy viện, đóng cửa nhìn xung quanh một chút, bộ dạng cảnh giác, không phải là có tật giật mình sao?
Trên nóc nhà, bóng dáng màu đen của Hoàng Bắc Nguyệt không tiếng động, nàng lấy ra một mảnh ngói, nhìn vào trong, đúng là phòng Tuyết di nương.
Tuyết di nương vừa tắm xong, đang ở trong phòng trang điểm, tự mình cầm lược chải tóc, tất cả nha hoàn đều bị đuổi ra ngoài.
“Nương, nó đã uống”. Tiêu Vận vui mừng đi qua, ôm bả vai Tuyết di nương: “Cuối cùng có thể kê cao gối không lo”.
“Chính mắt con nhìn nó uống chứ?” Tuyết di nương vẫn không yên lòng, sao lại thuận lợi như vậy? Hoàng Bắc Nguyệt không phải rất thông minh sao?
“Đúng”. Tiêu Vận khẳng định nói: “Con nghĩ nó hôm nay bị kinh sợ không nhỏ”.
Tuyết di nương lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười: “Uống t.h.u.ố.c này xong, nó sẽ giống như Trưởng công chúa, cho dù là thần tiên cũng không cứu được, cuối cùng thổ huyết mà c.h.ế.t”.
Nghe Tuyết di nương nhắc tới nguyên nhân cái c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn, trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt lóe sắc lạnh! Quả nhiên, năm đó đúng là bà ta hạ độc trưởng công chúa, khiến trưởng công chúa thân thể vốn khoẻ mạnh đột nhiên c.h.ế.t một cách kỳ lạ.
Nữ nhân ác độc! Vong ân phụ nghĩa! Lòng lang dạ sói.
Tiêu Vận chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Nương, t.h.u.ố.c này lợi hại như vậy sao, sự ngự y cũng không tra được chứ?”.
Tuyết di nương lạnh lùng cười rộ lên: “Tất nhiên rồi, t.h.u.ố.c này rất bí ẩn, luyện d.ư.ợ.c sư cũng không phát hiện được”.
“Nương, t.h.u.ố.c lợi hại như vậy, sao nương có được?”.
Sắc mặt Tuyết di nương đột nhiên nghiêm lại, thản nhiên cười cười, xoay người vỗ vỗ tayTiêu Vận: “Vận nhi, việc này không nên hỏi nhiều, mau đi ngủ đi”.
Tiêu Vận bĩu môi: “Ngay cả con mà nương cũng gạt”.
“Không phải nương muốn giấu con, chuyện này con biết cũng không có lợi gì.” Tuyết di nương ôn nhu nhỏ nhẹ khuyên, rốt cuộc đemTiêu Vận lừa đi ngủ.
Trong phòng yên tĩnh, huân hương lượn lờ trong không khí, mùi thơm nhẹ lan ra bên ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm Tuyết di nương, chỉ thấy bà ta xem gương đồng khẽ vuốt một chùm tóc cười lạnh ra tiếng: “Trưởng công chúa điện hạ, ngươi thành quỷ cũng không nên trách ta, muốn trách thì trách chính ngươi số mệnh không tốt”.
Nói xong, Tuyết di nương đứng lên, tắt đèn, lên giường đi ngủ.
Hoàng Bắc Nguyệt đặt mái ngói về chỗ cũ, ban đêm gió lạnh thổi tới, nàng chỉ cảm thấy toàn thân như băng lạnh thấu xương, lặng yên không một tiếng động trở lại Dung Nguyệt hiên, Đông Lăng đưa mắt nhìn nàng, ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt nàng không tốt, liền hô nhỏ một tiếng: “Tiểu thư, xảy ra chuyện gì?”.
Hoàng Bắc Nguyệt cởi áo choàng đen, bỏ vào nạp giới, lắc lắc đầu, ở bên giường ngồi xuống, uống một ly trà nóng.
“Không có việc gì, Đông Lăng, ngươi biết nhiều chuyện hơn ta, nhớ trước kia mẫu thân có đắc tội người nào lợi hại không? Hoặc là, có kẻ thù nào?”.
Đông Lăng không biết tại sao nàng đột nhiên hỏi cái này, trong lòng cảm thấy kỳ quái, tuy nhiên tiểu thư nếu hỏi, nàng cũng nói hết những gì mình biết.
“Trưởng công chúa nhân hậu thiện lương, dân chúng trong nước ai cũng yêu quý Người, thậm chí các cường quốc khác như Bắc Diệu, Tây Nhung, Đông Ly cũng rất yêu thích trưởng công chúa điện hạ. Phần lớn cường giả trên đại lục cũng bội phục Người. Trưởng công chúa điện hạ có việc, tất nhiên sẽ hỗ trợ. Từ trước đến giờ em chưa hề nghe nói trưởng công chúa điện hạ có kẻ thù gì”.
“Vậy sao?” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nhân phẩm của trưởng công chúa Huệ Văn đúng là rất tốt. Mặc dù bà qua đời nhiều năm rồi, nhưng dân chúng đều cảm kích bà vô cùng. Trong trí nhớ hồi nhỏ của nàng, cũng chưa từng nghe nói bà đắc tội người nào.
Vậy hôm nay lời nói của Tuyết di nương là ý gì? Là ai hại trưởng công chúa? Vấn đề này, trong đầu Hoàng Bắc Nguyệt vẫn rất khó hiểu, cả buổi tối lăn lộn không ngủ được, sáng sớm hôm sau, đôi mắt gấu mèo rời khỏi giường.
Chuyện phủ Trưởng công chúa cháy, thái t.ử Chiến Dã đã giao cho Đình Úy Tự đến xử lý, Đình Úy Tự không dám chậm trễ, sáng sớm liền phái người đến. Bởi đó là phủ đệ của trưởng công chúa. Năm đó Đình Úy Cảnh Trung là do trưởng công chúa dốc sức tiến cử nên mới ngồi vững vị trí Đình Úy, nếu không với cá tính ngay thẳng, bướng bỉnh không biết nhún nhường như ông ta thì không biết đã đắc tội bao nhiêu người quyền quý mà bị kéo xuống rồi. Sáng sớm, Đình Úy Cảnh Trung cũng tự mình đến, sớm muốn thỉnh an Bắc Nguyệt quận chúa.