Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 127 Trả Lại Gấp Mười Lần (5)

Trong lòng Tiêu Viễn Trình mặc dù không thoải mái, nhưng hắn không thể đắc tội Cảnh Trung được. Vì vậy chỉ có thể theo cấp bậc lễ nghĩa chu đáo mời đến phòng khách uống trà, cho người đi tới mời Hoàng Bắc Nguyệt ra.

Hoàng Bắc Nguyệt một đêm ngủ không ngon, sắc mặt tự nhiên nhìn không tốt, được Đông Lăng dìu ra, thân thể vốn nhỏ nhắn xinh xắn gầy yếu, lại càng có vẻ tiều tụy tái nhợt.

Tiêu Vận ánh mắt sáng lên, trong lòng âm thầm bật cười, t.h.u.ố.c của nương quả nhiên rất lợi hại.

Cảnh Trung là một nam nhân hơn ba mươi tuổi tuấn lãng, vẻ mặt nghiêm túc, thân hình cao lớn, cả người toát ra khí chất uy nghiêm của quản ngục. Bởi vậy không ai dám hành động xấu trước mặt ông ta.

Hoàng Bắc Nguyệt vừa đi vào, Cảnh Trung liếc mắt một cái liền nhìn ra nàng đúng là Bắc Nguyệt quận chúa, lập tức đứng lên, chỉnh vạt áo, quỳ trên mặt đất, hành đại lễ.

“Đình Úy Cảnh Trung, tham kiến Bắc Nguyệt quận chúa”.

“Đình Úy đại nhân mời đứng dậy!” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng nói, Đình Úy là chức quan thật lớn, mặc dù nàng là quận chúa, nhưng mà cũng không cần hành lễ lớn như thế.

Cảnh Trung nhất định phải hoàn tất cấp bậc lễ nghĩa mới bằng lòng đứng lên, hành động này làm cho tất cả mọi người trong phòng khách rất không hài lòng, trong lòng thầm hận.

“Chuyện phóng hỏa lần này, tại hạ nhất định sẽ tra ra manh mối, cho quận chúa một câu trả lời công bằng”. Cảnh Trung nghiêm túc nói, ánh mắt lạnh lẽo ác độc nhìn một vòng mọi người trong sảnh, ai cũng rùng mình một cái, rụt người lại.

“Làm phiền Đình Úy đại nhân.” Hoàng Bắc Nguyệt cúi người một chút.

“Vì quận chúa cống hiến sức lực là điều phải làm”. Cảnh Trung vừa nói, từ nạp giới lấy ra một cái hộp gấm: “Đây là hai viên An Tức đan, quận chúa sợ hãi trong lòng, không an thì đem hai viên An Tức đan này để trong lô hương, có tác dụng trấn tĩnh tinh thần, thư giản đầu óc”.

Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận cười nói: “Làm sao có thể không biết xấu hổ mà nhận không vật của đại nhân? Đông Lăng, đem Bạch Ngọc Tuyết Tham đan ngày hôm trước lão gia t.ử tặng đến, tặng cho Đình Úy đại nhân”.

Cảnh Trung vội vàng đứng lên: “Quận chúa, tại hạ không thể nhận được”.

“Cảnh thúc thúc, đây cũng không phải là hối lộ, lúc mẫu thân còn sống thường nhắc tới người, Bắc Nguyệt vẫn vô duyên nhìn thấy, lần này coi như là lễ gặp mặt, là Bắc Nguyệt hiếu kính Cảnh thúc thúc một chút lễ vật, nếu Cảnh thúc thúc không nhận, đó chính là không xem Bắc Nguyệt là người một nhà”.

Nghe nàng gọi ‘Cảnh thúc thúc’, Cảnh Trung lại nóng ruột, sau đó nghe tới trưởng công chúa càng xúc động hơn, thở dài một tiếng: “Hôm nay ngươi lớn khôn hiểu chuyện, Cảnh thúc thúc nhiều năm rồi cũng không chiếu cố tốt cho ngươi, thẹn với mẫu thân ngươi”.

“Cảnh thúc thúc đừng nói vậy, lúc này đã rất làm phiền ngài”.

Cảnh Trung nghiêm túc nói: “Chuyện này, ta nhất định điều tra thật tốt, tuyệt không lơ là”.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, Cảnh Trung được trưởng công chúa tiến cử, bây giờ điều tra phủ trưởng công chúa cùng phủ An Quốc công. An Quốc công phủ thì không cần để ý, nhưng phủ trưởng công chúa có Phò mã Tiêu Viễn Trình, tốt xấu cũng là phụ thân Hoàng Bắc Nguyệt, hắn điều tra bọn họ tự nhiên sẽ bị trói buộc một chút.

Có điều Hoàng Bắc Nguyệt nhắc tới trưởng công chúa, Cảnh Trung khó tránh khỏi nhớ lại năm đó Trưởng công chúa qua đời một cách kỳ lạ, hơn nữa tận mắt thấy nàng gầy gò tiều tụy như thế, Cảnh Trung nhiệt huyết nổi lên, không hề cố kỵ mà điều tra.

Người của Đình Úy Tự đến điều tra, mấy thiếu gia, tiểu thư đều không đến Học Viện Linh Ương , ngay cả Tiêu Viễn Trình cũng không cần đi trong quân.

Lưu Vân các bị lửa thiêu một nửa, lúc này nhìn hết sức tiêu điều, t.h.i t.h.ể Chu quản gia được mang ra, Bội Ngọc quỳ trên mặt đất khóc lớn không ngừng.

Tiêu Viễn Trình tận mắt thấy t.h.i t.h.ể Chu quản gia, trong lòng mới thật sự yên tâm.

Chuyện phủ Trưởng công chúa cháy lớn đã bị truyền khắp thành Lâm Hoài. Tới giữa trưa, Lạc Lạc thiếu gia của gia tộc Bố Cát Nhĩ tự mình mang người tới nhà thăm, hắn vừa mở cửa vào, sau lưng công chúa Anh Dạ cũng tới.

Công chúa giá lâm, lại gây sức ép một lần nữa, người trong phủ Trưởng công chúa liền quỳ xuống hành lễ. Công chúa Anh Dạ sắc mặt không vui, cầm tay của Hoàng Bắc Nguyệt ra phòng khách ngồi xuống ở vị trí chủ vị, đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn lướt qua Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương, lạnh lùng nói: “Hôm nay tin tức đã truyền khắp ra bên ngoài, chuyện của Tiêu phò mã đúng là khiến người ta ngạc nhiên”.

Hôm nay, người của phủ Trưởng công chúa đều không ra ngoài nên Tiêu Viễn Trình không biết chính xác bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, thấy công chúa Anh Dạ tức giận như vậy, liền nói: “Kẻ bề tôi ngu dốt, xin công chúa điện hạ dạy bảo”.

Công chúa Anh Dạ hung hăng vỗ bàn một cái, đứng lên, tức giận đến nỗi không kiềm chế được nói: “ Ngươi ngu dốt? không những thế mà còn rất ngu xuẩn! Ngươi đúng là gan to bằng trời, tài sản trong phủ Trưởng công chúa mà ngươi cũng dám tham ô cất giấu!”.

Tiêu Viễn Trình vừa nghe, trong lòng trầm xuống, sao chuyện ngay cả công chúa Anh Dạ cũng biết? Hắn bị dọa thật không nhẹ, liền vội vàng quỳ xuống: “xin công chúa điện hạ minh xét, thần bị oan uổng!”.

“Oan uổng? Hừ, chuyện này ta vừa thông báo với Đình Úy Cảnh Trung, nói hắn cùng nhau điều tra, oan uổng thì oan uổng, tra xét rồi cũng sẽ rõ!” 

Tiêu Viễn Trình trong lòng hoàn toàn phát lạnh, trên trán mồ hôi toát ra, hai tay hai chân đều run rẩy. Lạc lạc ngồi ở trên ghế khách uống trà, khó trầm tĩnh được cười nói: “Ta nghe nói Nước Nam Dực đối với tội tham ô thì xử phạt rất nặng, Tiêu phò mã, tài sản trong phủ Trưởng công chúa không phải là của ngươi sao, cần gì phải mạo hiểm tham ô đây”.

Gia tộc Bố Cát Nhĩ mặc dù không phải là thành viên hoàng thất, nhưng gia tộc này lực lượng quá mức khổng lồ, Tiêu Viễn Trình cũng không thể đắc tội nổi, cho dù bị châm chọc khiêu khích, cũng chỉ có thể lúng túng cười cười. 

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn Tiêu ViễnTrình , chậm rãi nói: “Nếu không điều tra rõ ràng trước thì không thể vu oan cho phụ thân, phụ thân đứng lên rồi ngồi xuống đi”.

Công chúa Anh Dạ tự mình phân phó người của Đình Úy Tự điều tra chuyện tham ô trong phủ Trưởng công chúa, Tiêu Viễn Trình làm sao còn có thể ngồi không? Cộng thêm chuyện không biết tại sao lại bị truyền ra ngoài, giấc mơ lên chức của hắn có lẽ tiêu tan mất rồi. 

Tiêu Viễn Trình được hạ nhân đỡ, nơm nớp lo sợ ngồi xuống, quả thực như ngồi trên đống than.

“Bắc Nguyệt, ngươi giống hoàng cô ta, thiện lương thanh khiết, cho nên mới có người dám gây khó dễ!” Công chúa Anh Dạ hôm nay quyết tâm quét sạch phủ Trưởng công chúa.

Buổi sáng nghe chuyện Tiêu Viễn Trình tham ô tài sản trong phủ Trưởng công chúa, nàng tức giận không kiềm chế được, cộng thêm trước kia nghe đủ thứ tin liên quan tới Bắc Nguyệt Quận chúa, nàng làm sao còn có thể ngồi yên không để ý đến? 

Hoàng cô không còn ở đây, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt vẫn còn là hoàng tộc! Những người này dám gây khó dễ cho nàng, vậy trong tương lai chẳng phải đều phản hết sao? 

Lời của nàng chính là cố ý nói để Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương kia nghe, Cầm di nương vừa nghe, trong lòng không khỏi nói thầm: Thiện lương thanh khiết? Nếu chính mắt công chúa Anh Dạ thấy Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c c.h.ế.t tên gia đinh kia thì còn nói Hoàng Bắc Nguyệt thiện lương thanh khiết không?

Công chúa Anh Dạ nhìn mấy vị di nương đang đứng ở một bên kia, lạnh lùng nói: “Lần này phủ Trưởng công chúa xuất hiện chuyện tham ô, xem ra ngoài Tiêu Phò mã thì ai cũng chạy không thoát tội, người trong phủ này đều phải điều tra hết cho ta!”. 

Cầm di nương ,Tuyết di nương sắc mặt trắng bệch, công chúa Anh Dạ không cho bọn họ thanh minh, nói tiếp: “Hôm nay đúng lúc Đình Úy Cảnh đại nhân cùng người của gia tộc Bố Cát Nhĩ  ở đây, ta sẽ cho Cảnh đại nhân cầm lệnh bài, để thiếu gia Lạc Lạc điều tra tài khoản của mọi người trong phủ gửi ở ngân hàng tư nhân.”

“Nguyện ý cống hiến sức lực”. Lạc Lạc cười nói, tuy rằng luôn luôn cùng công chúa Anh Dạ đối nghịch, nhưng lần này lại nghe lời. 

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bọn họ, không cần đoán cũng biết hai người kia nhất định là ở bên ngoài đã thương lượng xong, cho nên mới cùng đi. Bọn họ sợ tiểu cô nương mười hai tuổi như nàng xử lý không tốt chuyện lớn như vậy, sẽ bị gây khó dễ, ý tốt hết sức chân thành, làm cho nàng cảm động.

Chương 127 Trả Lại Gấp Mười Lần (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia