Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 128 Trả Lại Gấp Mười Lần (6)

Công chúa Anh Dạ cũng không để ý phản ứng của mọi người, kêu người đi tìm Đình Úy Cảnh Trung cầm lệnh bài, sau đó giao cho người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, để cho bọn họ đi thăm dò tài khoản cá nhân của di nương cùng các tiểu thư, thiếu gia. 

Cầm di nương thấy hoa mắt, trong đầu choáng váng, chân đứng không vững, ngã vào lòng Tiêu Trọng Kỳ. 

Công chúa Anh Dạ thấy vậy, liền để Vô Song mang ghế ra, cho Cầm di nương ngồi. 

Tiếp theo, công chúa Anh Dạ cũng không nói gì nhiều, để nha hoàn lấy điểm tâm chuẩn bị sẵn trong cung ra. 

“Các vị dùng một chút điểm tâm đi, Người của gia tộc Bố Cát Nhĩ kiểm tra cũng phải mất một khoảng thời gian”. 

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không khách khí, dù sao nàng cũng đang chờ xem trò vui, trong lòng thoải mái, ăn liền mấy khối điểm tâm. 

Không lâu sau, công chúa Anh Dạ phái người đi ra ngoài hỏi thăm, Vô Song đi ra nghe ngóng tin tức rồi quay trở lại nói với công chúa Anh Dạ mấy câu. 

Xoảng! 

Công chúa Anh Dạ liền đập ly trà trong tay xuống đất, quát lên: “Người đâu, đem hai ả tiện phụ kia bắt lại, lôi ra ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t cho ta”.

“Công chúa điện hạ tha mạng!” Cầm di nương đang ngồi trên ghế lập tức quỳ xuống đất xin tha mạng. Tuyết di nương cũng kinh hãi quỳ xuống đất van xin. 

Đôi mắt công chúa Anh Dạ đảo qua, lạnh lùng cười nói: “Tha mạng? các ngươi cũng xứng để xin ta tha mạng? Dám to gan tham ô tài sản, sao không suy nghĩ rằng khi bại lộ sẽ khó giữ được tính mạng? Mang đi!”.

Trừ muội muội của đương kim Hoàng Thượng là Công chúa Hi Hòa ra, Anh Dạ chính là một vị công chúa có quyền thế nhất, là con của hoàng hậu, lại là người được Hoàng Thượng yêu quý nhất. Nàng càng uy càng làm người trong phủ Trưởng công chúa kinh hãi, tối hôm qua Thái t.ử Chiến Dã đã lưu lại mấy Hắc Sắc kỵ binh liền lập tức đi vào, kéo Cầm di nương cùngTuyết di nương ra ngoài. 

Tiêu Viễn Trình đã sớm bị dọa sợ đến mức cả người run rẩy, một chữ cũng không dám nói. 

“Công chúa điện hạ, xin hãy tha cho mẫu thân tiểu nhân đi!” Tiêu Vận quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t lấy hông của Tuyết di nương, không để Hắc Sắc kỵ binh kéo ra ngoài. 

“Xin công chúa điện hạ nương tay!”. Tiêu Trọng Kỳ cũng quỳ xuống, hắn là nam t.ử hán dĩ nhiên sẽ không khóc, nhưng giọng nói có phần sợ hãi.

Tiêu Nhu, Tiêu Trọng Lỗi cũng rối rít quỳ xuống vì mẫu thân của mình mà cầu xin tha thứ. Còn lại những đứa trẻ khác cũng núp trong lòng mẫu thân mình, không dám nói lời nào, không khí thật căng thẳng, người nào nói nhiều một chữ đều sẽ c.h.ế.t.

Chỉ có Tiêu Linh cảm thấy may mắn, mẫu thân của cô ta là một người đầu gỗ, những chuyện tham ô thế này chắc chắn sẽ không làm, nếu không, hôm nay người lo lắng sợ hãi chính là cô ta.

Nghe mỗi một tiếng cầu xin tha thứ, sắc mặt công chúa Anh Dạ càng ngày càng lạnh, càng ngày càng khó nhìn. 

“Ai là mẫu thân của các ngươi? Trong phủ này đương gia chủ mẫu chỉ có hoàng cô Trưởng công chúa Huệ Văn của ta! Bà mới là mẫu thân của các ngươi! Những di nương này chỉ là nô tỳ hạ tiện! Thì ra nhiều năm qua phủ Trưởng công chúa không có quy củ như vậy, đúng là Phò mã quản giáo không nghiê.

Sắc mặt Tiêu Viễn Trình như sắc mặt người c.h.ế.t, môi run run lắp bắp, trước mặt hắn hiện tại là công chúa Anh Dạ, hắn không thể lấy thân phận phụ thân để giáo huấn Anh Dạ như đối với Hoàng Bắc Nguyệt.

“Công chúa dạy bảo rất đúng, là hạ thần thất trách, không dạy bảo tốt người nhà”.

Tiêu Vận cũng cực kỳ sợ hãi, nhiều năm qua bọn họ đã có thói quen gọi mẹ mình là mẫu thân, Trưởng công chúa Huệ Văn không có ở đây, ai bắt bẻ bọn họ?  Nhưng giờ mới phát hiện, gọi như vậy đúng là không hợp quy củ, đem địa vị của mấy vị di nương này so với trưởng công chúa đúng là rất bất kính.

“Còn không mau mang ra! Chỉ là mấy di nương cũng dám lớn lối như thế, lấy trượng đập c.h.ế.t, không cho an táng, không được vào từ đường!” Công chúa Anh Dạ tức giận liếc mắt nhìn các vị di nương. 

Hắc Sắc kỵ binh không dám chậm trễ, lập tức kéo Cầm di nương cùng Tuyết di nương đi ra ngoài, ở trong sân hung hăng đ.á.n.h. Trượng tễ chính là đ.á.n.h đến tắt thở mới thôi.

Có lệnh bài của Đình Úy Cảnh Trung, người của gia tộc Bố Cát Nhĩ kiểm tra tài khoản cá nhân biết được các bà tham ô nhiều năm rồi.

Cầm di nương cùng Tuyết di nương tâm như tro tàn , bị công chúa Anh Dạ tự mình xử lý, còn có Đình Úy Cảnh Trung ở chỗ này, các bà không trốn được kiếp nạn này.

Cây gậy đ.á.n.h xuống, tiếng hai người gào t.h.ả.m vang vọng khắp trong phủ Trưởng công chúa. 

“Tam tỷ tỷ, cầu xin tỷ hãy nói một câu, xin công chúa tha cho di nương của ta đi”. Tiêu Nhu quỳ xuống bên chân Hoàng Bắc Nguyệt, khóc cầu xin nàng, Tiêu Nhu cũng không đần, biết chỉ cần Hoàng Bắc Nguyệt ra mặt, nhất định công chúa Anh Dạ sẽ nương tay. 

Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh ngồi xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không lộ vẻ đồng tình, chẳng qua rất lạnh nhạt. Đôi mắt liếc nhìn Tiêu Nhu, nàng từ từ mở miệng: “Tứ muội muội, việc làm của Cầm di nương cùng Tuyết di nương đã bị bại lộ, chứng cứ lại vô cùng xác thực, muội nên đi khuyên Cầm di nương đi, để xem bà còn cất giấu cái gì không, nói hết ra thì biết đâu công chúa điện hạ sẽ tha mạng cho”.

Tiêu Nhu trên mặt đầy nước mắt, biết Hoàng Bắc Nguyệt buộc mình phải quyết định, lúc này không khuyên Cầm di nương nói những thứ cất giấu ra thì ả chỉ có thể nhìn Cầm di nương bị trượng đập c.h.ế.t.

“Di nương vốn sợ người làm trong phủ táy máy, vì vậy cầm một phần đồ giấu đi, tương lai là muốn giao lại cho Tam tỷ tỷ, tối hôm qua di nương đã nói cho muội biết, dặn dò muội phải nói cho Tam tỷ tỷ biết”.

Lập tức, Tiêu Nhu liền đem tất cả những gì mình biết nói ra, Cầm di nương cất giấu đồ ở nơi nào, ẩn giấu những gì, vân vân . 

Sau khi Hoàng Bắc Nguyệt nghe, gật gật đầu nói: “Vẫn là Cầm di nương biết cách làm việc”. Vừa nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiêu Vận.

Người Tiêu Vận run lên, chẳng lẽ, chẳng lẽ cũng muốn ả bán đứng mẫu thân? Những thứ đồ bị cất giấu được nói ra, Hoàng Bắc Nguyệt thật sự có thể tha cho bọn họ sao?. 

Nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tuyết di nương bên tai, cả người Tiêu Vận đều sợ hãi phát run, căn bản không có nhiều thời gian suy nghĩ, nếu không thì mẫu thân ả bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất! 

Tiêu Vận chỉ mười sáu tuổi, Hoàng Bắc Nguyệt thì đã hai lần sống lại, đời trước lại là sát thủ thiên tài, trải qua vô số chuyện, đùa giỡn tâm cơ hay đùa giỡn tâm lý với những người xảo quyệt, Tiêu Vận tuyệt đối không phải là đối thủ của nàng.

Nghe tiếng gào của Tuyết di nương dần dần yếu ớt, Tiêu Vận cũng chỉ còn cách quỳ gối cầu khẩn. 

“Tam muội muội, tỷ cũng sẽ nói, cầu xin muội nể tình di nương từ trước đến nay đối đãi muội không tệ, làm ơn tha cho bà đi!”.

“ Nhị tỷ tỷ chịu nói thì tốt quá rồi, nhưng xin Nhị tỷ tỷ đừng giấu giếm gì cả, Đình Úy đại nhân đang ở trong phủ, nếu để hắn tra được tỷ gạt ta, như vậy ta cũng không cứu được Tuyết di nương”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

Tiêu Vận không giống Tiêu Nhu nhẹ dạ cả tin, cũng là một nữ nhân giảo hoạt, ngàn vạn lần không thể coi thường.

“Yên tâm, ta nhất định sẽ nói ra toàn bộ.” Tiêu Vận khóc, cũng khai báo ra toàn bộ mọi chuyện, người của Đình Úy phủ nhất nhất ghi lại. 

Hoàng Bắc Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu lên, nói với công chúa Anh Dạ: “Công chúa, Cầm di cùng Tuyết di nhiều năm như vậy sống cũng không dễ dàng, ta xem tội c.h.ế.t có thể miễn nhưng tội sống khó thoát, nể tình hai người cùng hầu hạ phụ thân ta, hay là nhốt bọn họ vào địa lao trong phủ trưởng công chúa đi”. 

Đương nhiên công chúa Anh Dạ tôn trọng ý nguyện của nàng, hướng bên ngoài phất tay một cái: “Được rồi!”.

Cầm di nương cùng Tuyết di nương bị đ.á.n.h chỉ còn dư nửa cái mạng, nằm trên mặt đất kêu t.h.ả.m, y phục hoa lệ trên người đều ướt đẫm m.á.u. 

“Bắc Nguyệt quận chúa hiền lành, tha cho các ngươi một mạng, còn không mau tạ Bắc Nguyệt quận chúa!”. Công chúa Anh Dạ lạnh giọng nói. 

“Tạ ơn Bắc Nguyệt quận chúa……” Tuyết di nương còn có thể c.ắ.n răng nói ra một câu, mà Cầm di nương vừa mở miệng ra thì đã ngất đi. 

Hoàng Bắc Nguyệt phất tay một cái với đám người Tiêu Vận: “Đem hai vị di nương đến địa lao đi” .

Tiêu Trọng Kỳ nhìn thấy Cầm di nương bị đ.á.n.h nặng như vậy, c.ắ.n răng nói: “ Bắc Nguyệt quận chúa, hai vị di nương bị thương nặng như vậy, xin người mời một vị đại phu xem cho bọn họ chút đi!”. 

“Chỗ ta có chút đan d.ư.ợ.c chữa thương, lát nữa sẽ chuyển cho hai vị di nương, đại ca ca không cần lo lắng”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt nói.

Chương 128 Trả Lại Gấp Mười Lần (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia