Tiêu Trọng Kỳ biết nàng cố ý gây khó khăn cho bọn họ, nhưng cũng không thể làm gì được, hôm nay coi như Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn trở mình, không thể đối phó với Bắc Nguyệt như trước.
Nhưng quân t.ử báo thù mười năm không muộn. Hắn không tin Hoàng Bắc Nguyệt có thể phách lối cả đời.
Nhìn Cầm di nương cùng Tuyết di nương bị khiêng xuống dưới, công chúa Anh Dạ liền ngồi xuống, nhìn về phía Tiêu Viễn Trình, nói: “Chuyện của phủ trưởng công chúa ta không nên xen vào, nhưng trận hỏa hoạn đêm qua đốt cháy Lưu Vân các của Bắc Nguyệt quận chúa, không biết sao phụ hoàng lại biết, phụ hoàng giận dữ, sợ rằng sẽ trút giận lên Tiêu phò mã, đến lúc đó e là Tiêu phò mã sẽ phải chịu tội nên bổn công chúa đành xen vào”.
“Dạ, đa tạ công chúa điện hạ thông cảm cho hạ thần”. Tiêu Viễn Trình run rẩy nói.
Công chúa Anh Dạ lạnh lùng nói: “Thông cảm thì không phải, chỉ là bổn công chúa muốn khuyên Tiêu phò mã một câu, mọi việc không nên quá phận, đừng tưởng rằng lừa gạt mọi người, trên đời này, không có giấy nào có thể gói được lửa”.
“Dạ. ” Tiêu Viễn Trình vội vàng quỳ trên mặt đất.
“Đi xuống đi, ta có mấy câu muốn nói với Bắc Nguyệt quận chúa”.
Tiêu Viễn Trình không dám chậm trễ, vội vàng mang theo gia quyến trong phòng khách đi ra ngoài.
Trong phòng khách lập tức an tĩnh lại, công chúa Anh Dạ mới đau lòng nói: “Ta không nghĩ phủ trưởng công chúa lại không có quy củ như vậy, Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương kia dám hành sự lỗ mãng, BắcNguyệt, nhiều năm như vậy sao ngươi không bẩm báo mọi chuyện với phụ hoàng?”.
“Chẳng qua là chút chuyện nhỏ trong nhà thôi, sao có thể quấy nhiễu Hoàng thượng?”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt,với tính tình trước kia của Hoàng Bắc Nguyệt, căn bản sẽ không dám vào cung tố cáo. Thân thể nàng không tốt, ngự y đều nói là có thể lây bệnh cho người khác, sao nàng dám ra khỏi cửa đây?.
Công chúa Anh Dạ thấy nàng lạnh nhạt như vậy, cũng không ở đây nhiều lời, chỉ khẽ cười cười, nói : “Lần này, tiểu t.ử Lạc Lạc ra chủ ý không tồi, nếu không, cũng không biết làm thế nào để thu thập đám tiện phụ can đảm kia!”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua Lạc Lạc, hóa ra là chủ ý của hắn, tối hôm qua nàng lấy thân phận Hí Thiên đến gia tộc Bố Cát Nhĩ, muốn Lạc Lạc nghĩ biện pháp giúp nàng chuẩn bị chứng cớ chuyện Cầm di nương cùng Tuyết di nương tư tàng kim khố, không nghĩ tới hắn cơ trí như vậy, có thể nương theo lúc Đình Úy Tự đến phủ trưởng công chúa điều tra, để cho công chúa Anh Dạ đem mọi chuyện giải quyết.
Lạc Lạc ngượng ngùng sờ sờ cái mũi, “Ha ha, kỳ thật, ta được cao nhân chỉ điểm, mới nghĩ đến biện pháp này”.
“Cao nhân nào?” Công chúa Anh Dạ tò mò hỏi.
Lạc Lạc vốn đơn thuần lanh mồm lanh miệng, vô tình nói ra khỏi miệng, đột nhiên nghĩ đến không thể nói, vội vã nói: “Quốc T.ử Giám còn có lớp, ta đi trước!”.
“Này, ngươi chờ ta, ta cũng có chương trình học!”. Công chúa Anh Dạ quay đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Bắc Nguyệt, không nên sợ hãi, có ta, có hoàng huynh, còn có phụ hoàng, hai ngày nữa, thái hậu cùng Hi Hòa cô cô cũng trở về, nhiều người như vậy đứng về phía ngươi, sẽ không ai dám ức h.i.ế.p ngươi”.
“Không ai có thể ức h.i.ế.p ta, công chúa yên tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, hiện tại chỉ có nàng ức h.i.ế.p người khác thôi.
Nhìn công chúa Anh Dạ và Lạc Lạc rời đi, nụ cười trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt cũng chậm rãi biến mất.
“Đông Lăng, chúng ta đến địa lao”.
Từ phòng khách đi ra ngoài, nhìn thấy TiêuViễn Trình đứng ở cuối hành lang, mặt xám như tro, vốn cũng được coi là anh tuấn, giờ phút này thoáng cái như già mấy chục tuổi, hốc mắt trũng sâu xuống, vẻ mặt đáng thương nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng bước chân, nhìn hắn nói: “Phụ thân, Đình Úy đại nhân chưa tra ra gì, người không cần lo lắng, nhanh về nghỉ ngơi cho tốt, đừng tự hành hạ bản thân”.
“Bắc Nguyệt…” Tiêu Viễn Trình khàn khàn mở miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt không để ý tới hắn nữa, cùng Đông Lăng đi đến địa lao.
Địa lao phủ Trưởng công chúa hàng năm âm u ẩm ướt, Cầm di nương thích trừng phạt người, hễ người nào không thuận mắt là đem vào đó.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng bị giam mấy lần, bởi vậy khá quen địa lao, gia đinh trông coi địa lao giơ cây đuốc ở phía trước dẫn đường, địa lao này không lớn, đi vài bước đã đến phòng giam .
Cầm di nương cùng Tuyết di nương đối đầu nhau nên không giam cùng một chỗ, Cầm di nương ở một gian bên ngoài, Tuyết di nương ở sâu bên trong.
Cầm di nương đau đớn kêu ầm ĩ, Tiêu Trọng Kỳ trước kia cũng tích trữ được vài viên Sinh Cơ đan, giờ phút này đều lấy ra để Cầm di nương dùng. Tiêu Nhu ở bên cạnh khóc sướt mướt.
Trong lòng Cầm di nương đã biết Tiêu Nhu bán đứng bà với Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vậy đẩy Tiêu Nhu ra, đau lòng và thất vọng cực độ.
“Nương, con…”.
“Không cần nhiều lời, nếu ngươi cảm thấy đi theo nó có tiền đồ, thì không cần đến đây nữa!”.
Tiêu Nhu đang muốn giải thích, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi vào, liền vội vàng ngậm miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Cầm di đừng nóng giận, Tứ muội muội muốn tốt cho ngươi, sợ ngươi không biết điều mới nói ra. Cầm di yên tâm, ta sẽ không g.i.ế.c ngươi”.
Cầm di nươngnghiến răng nghiến lợi nhìn nàng, bởi trên người đau đớn, không thể phát hỏa được, chỉ có thể dựa vào Tiêu Trọng Kỳ khóc.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn bọn họ một cái, không để ý tới nhiều làm gì, đi vào bên trong xem Tuyết di nương.
Tuyết di nương cũng vừa thoa t.h.u.ố.c, yếu ớt dựa vào lòng Tiêu Vận.
Hoàng Bắc Nguyệt đi vào, bà lập tức mở to hai mắt, vội vàng ngồi dậy, c.h.ế.t cũng không muốn mất mặt mũi trước mặt nha đầu này.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười, từ nạp giới lấy ra lư hương đưa cho Đông Lăng đốt, nàng tự mình cầm lư hương, mở cửa phòng giam đi vào.
“Bắc Nguyệt vẫn biết Tuyết di thích huân hương, trong phòng giam này vừa lạnh lại vừa thối khó mà sống quen được, trong lòng Bắc Nguyệt không yên tâm, dù sao Tuyết di từ trước đến giờ đối xử với ta rất tốt”.
Nàng đem lư hương đặt ở phòng giam, mở nắp lư hương bỏ một viên đan d.ư.ợ.c vào, tức thì khắp phòng giam nổi lên mùi vị tanh tưởi dơ bẩn khiến người ta muốn nôn mửa.
Trong lư hương toàn là than đen, châm chút lửa thì khói dày đặc bốc lên khiến người hít phải không ngừng ho khan.
“Ngươi làm gì vậy? Chỉ với cái lư hương này mà ngươi cho rằng có thể làm khó ta sao?” Tiêu Vận đứng lên, tung một cước ra muốn đem lư hương đá bay, nhưng lại giống như đá vào đá tảng, đau đến ứa nước mắt.
“Ngươi…” nàng hoảng sợ nhìn lư hương đã bị Hoàng Bắc Nguyệt bố trí nguyên khí cấm chế. Điều này sao có thể? Chỉ có triệu hoán sư mới có thể bố trí nguyên khí cấm chế, hơn nữa phải ít nhất là triệu hoán sư ngũ tinh gia tăng cấm chế mới có thể gây khó dễ cho ả. Hoàng Bắc Nguyệt không phải chỉ là chiến sĩ sao? Hoàng kim chiến sĩ mặc dù lợi hại, nhưng mãi mãi chỉ là chiến sĩ. Lúc trước, bản thân Tiêu Vận là triệu hoán sư nên vẫn thấy hơn người, nhưng là hiện tại….
Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường nhìn ả một cái, đúng là đồ ngốc không có đầu óc! Nàng cũng không nhìn tới vẻ mặt khiếp sợ của Tiêu Vận, chỉ nhìn Tuyết di nương, thản nhiên cười: “Tuyết di thích mùi này không?”.
“Khụ khụ…” Tuyết di nương suy yếu ho khan, ngửi mùi vị này, mày đột nhiên dựng đứng lên: “Mùi vị kia…”.
“Ở lư hương ta bỏ thêm một viên nhất phẩm Hủ Huyết đan, d.ư.ợ.c tính cũng không mạnh mẽ lắm, mùi vị bốc lên, hít vào người trong thời gian dài, thân thể chậm rãi hư thối rữa nát từ trong ra ngoài, ngay cả xương cũng có thể hủ hóa, cuối cùng biến thành một vũng m.á.u loãng”.
Hoàng Bắc Nguyệt mặt không đổi sắc giải thích, sau đó chậm rãi đi ra bên ngoài phòng giam, Đông Lăng vội vàng cầm cây quạt ở xung quanh phẩy phẩy.
“Ngươi thật ác độc!”. Tiêu Vận kêu to, đột nhiên lao tới, muốn liều mạng cùng Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt sắc lạnh, cười lui xuống từng bước, thân hình trong nháy mắt lóe lên, vọt đến phía sau Tiêu Vận, một chưởng bổ vào gáy ả cho hôn mê.
“Vận nhi!” Tuyết di nương bò đến.
“Yên tâm, cô ta là Nhị tỷ tỷ của ta, ta sao có thể g.i.ế.c cô ta?” Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xổm xuống, nhìn Tuyết di nương vẻ mặt trắng bệch.