Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 130 Trả Lại Gấp Mười Lần (8)

Tuyết di nương ngẩng đầu, nhìn nàng cười lạnh: “Hừ! Hoàng Bắc Nguyệt, nhiều năm như vậy ta thật sự xem thường ngươi! Tuy nhiên ngươi cũng chớ đắc ý, ngươi g.i.ế.c ta thì có thể sống yên ổn sao? Không bao lâu nữa, ngươi cũng sẽ đến Địa ngục gặp mẫu thân ngươi”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn mụ ta với ánh mắt châm chọc, cảm thấy đáng thương, đến bây giờ còn mơ mộng hão huyền, tưởng rằng có thể kéo nàng làm đệm lưng.

“Tuyết di, chắc ngươi không biết, thể chất của ta chống được mọi loại độc, thật đáng tiếc, ngươi tính toán nhiều năm như vậy đều mất trắng rồi”.

Tuyết di nương khiếp sợ nhìn nàng: “Ngươi, ngươi sao có thể…”.

“Sao ta biết được à? Mỗi ngày ngươi đưa t.h.u.ố.c cho ta, d.ư.ợ.c liệu trong t.h.u.ố.c là độc d.ư.ợ.c mãn tính, ngày ngày phá hỏng thân thể, ngày hôm qua ngươi rốt cuộc không nhịn được, bắt đầu hạ d.ư.ợ.c mạnh hơn, loại độc d.ư.ợ.c này kết hợp với loại độc trước đó là có thể khiến ta c.h.ế.t không minh bạch, có đúng hay không?”.

Khuôn mặt Tuyết di nương trắng bệch, ngây ngẩn trong một lúc ngắn ngủi rồi cười rộ lên đầy thê lương: “Quả nhiên là ta đã xem thường ngươi …”.

“Tuyết di bây giờ mới phát hiện, quả là hơi chậm một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt nhếch khóe môi lên, nụ cười như băng lạnh: “Tuy nhiên,Tuyết di vẫn chưa được thấy được ngày mà Nhị tỷ tỷ nở mày nở mặt, có phải không muốn c.h.ế.t hay không?”.

“Hừ, ngươi muốn thế nào?”.

“Muốn thế nào ư, ta chỉ muốn biết, vì sao ngươi lại hại mẫu thân của ta? Người nào khiến ngươi có lá gan to đến như vậy?”.

Tuyết di nương kinh ngạc nhìn nàng, không nghĩ tới, không nghĩ tới ngay cả cái này nàng cũng biết! Nha đầu kia, đến tột cùng từ khi nào đã bắt đầu tính kế bà? Như vậy mà bà lại bị lừa bịp nhiều năm như vậy.

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi muốn biết? Có c.h.ế.t ta cũng không nói cho ngươi!”

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, trên mặt lạnh lẽo, đá Tuyết di nương vào trong: “Không biết tốt xấu!”

Tuyết di nương giãy dụa đứng lên, cười điên cuồng: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi cho rằng ta là kẻ ngu sao? Cho dù ta nói cho ngươi biết, ngươi cũng sẽ không bỏ qua cho ta! Ta thà c.h.ế.t cũng kéo ngươi c.h.ế.t theo”.

Hoàng Bắc Nguyệt âm độc nói: “Quả nhiên có cốt cách, Tuyết di khác hẳn người bên ngoài kia, không sai, cho dù ngươi nói, ta vẫn muốn g.i.ế.c ngươi! Tuy nhiên, nếu như ngươi đồng ý nói, ta sẽ cho ngươi toàn thây, nếu như không chịu nói…”

“Cũng chỉ có đường c.h.ế.t, có cái gì khác nhau?” Tuyết di nương ngoan cố, trong lư hương toát ra khói bụi khiến bà không ngừng ho khan.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn bà: “Tốt lắm, tiện nhân, Hủ Huyết đan này ít nhất một tháng mới có thể hoàn toàn ăn mòn sạch sẽ ngươi, trong lúc này nếu không chống giữ được thì hãy mau tự sát đi”.

Nàng sẽ không cho Tuyết di nương một cái c.h.ế.t thoải mái, như vậy quá thuận tiện cho bà ta rồi, phải để bà ta nếm thử mùi vị của Hủ Huyết đan, giống như nhiều năm qua Hoàng Bắc Nguyệt chịu sự hành hạ của đủ loại độc d.ư.ợ.c. Người đắc tội với nàng, nàng sẽ trả lại cho kẻ đó gấp bội lần.

Hoàng Bắc Nguyệt ở bên ngoài phòng giam của Tuyết di nương, bỏ thêm nguyên khí cấm chế, mới mang theo Đông Lăng rời đi.

Tiêu Vận trên mặt đất hôn mê trong chốc lát, mới chậm rãi chuyển người tỉnh lại, lập tức nhào vào phòng giam, vỗ như thế nào cũng không thể mở cửa, hô to: “Nương! Nương sao rồi?”.

“Vận nhi…” Tuyết di nương bò đến, hai mắt đẫm lệ, muốn nắm lấy tay Tiêu Vận, nhưng lại bị nguyên khí cấm chế ngăn cách không thể nắm lấy được.

“Nương, con cứu ngươi! Con tới cứu ngươi!” Tiêu Vận xuất ra băng vũ, định đ.á.n.h vỡ nguyên khí cấm chế kiên cố này.

Tuyết di nương lắc đầu, nói : “Vô dụng, Vận nhi, đừng lo lắng, nương sẽ không khinh địch như vậy, sẽ không bị tiểu nhân đ.á.n.h ngã! Còn có người có thể cứu ta, hiện tại, vẫn có một người có thể cứu ta…”.

Tiêu Vận sụt sùi mũi hỏi: “Là ai, là ai? Là phụ thân sao?”.

“Hừ, phụ thân ngươi? Ngay cả bản thân mình hắn cũng không giữ được!”.

Giờ phút này nhắc tới Tiêu Viễn Trình, Tuyết di nương chỉ thấy sự hèn mọn, nữ nhân của mình cũng không thể bảo vệ được, thì làm sao gọi là nam nhân?.

“Người mà nương nói, Hoàng Bắc Nguyệt tuyệt đối không thể trêu vào! Chỉ cần một câu nói, nương sẽ không có việc gì”. Tuyết di nương vẻ mặt tự tin, có chút bệnh tật cười rộ lên.

Tiêu Vận giống như là có hy vọng, hỏi: “Người đó là ai?”.

Tuyết di nương mở miệng, vừa định nói, nhưng chợt nhớ tới chuyện đáng sợ đó, đột nhiên lắc đầu: “Không thể nói! Không thể nói!”.

Bộ dáng của bà gần như sắp điên lên, trên mặt dần dần xuất hiện vẻ thống khổ, bà vỗ cửa lao nói với Tiêu Vận: “Vận nhi, ngươi mau đi, thứ này ngươi ngửi đã lâu, thật sự không tốt.”

“Nhưng còn nương. . .”

“Không có việc gì, nhất định nương sẽ được cứu”. Hai mắt Tuyết di nương mở lớn, vừa là oán độc, vừa là thống khổ, chậm rãi lùi vào góc phòng giam, trong màn khói đặc của lư hương, không ngừng ho khan.

Bên ngoài địa lao, ánh mặt trời sáng lạn, chiếu rọi mọi nơi, nhưng không hề có một chút cảm giác ấm áp nào.

“Tiểu thư. . .”. Đông Lăng nhìn bộ dáng hậm hực của nàng, có chút không yên lòng. Hôm nay Đông Lăng mới biết trưởng công chúa điện hạ qua đời không chỉ có Tuyết di nương làm hại, sau lưng còn có người sai khiến.

“Người đứng ở phía sau sai khiến, nhất định ta sẽ tìm ra!”. Hoàng Bắc Nguyệt kiên định nói.

Hốc mặt Đông Lăng đỏ lên, cúi đầu khóc nức nở vài tiếng: “Đông Lăng, đừng khóc.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói.

Đông Lăng nghẹn ngào nói: “Đông Lăng không muốn khóc, nhưng mà. . . .”.

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt mà kiên định: “Cái gì mà không muốn khóc, chỉ cần trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức mặc kệ phát sinh chuyện gì, nước mắt cũng không được phép rơi xuống!”.

“Vâng!” Đông Lăng lau khô nước mắt, thật sự đã ngừng khóc.

“Quận chúa!” Một gia đinh vội vã chạy tới.

Đông Lăng cả giận nói: “Có chuyện gì mà lại hô to gọi nhỏ?”.

Hiện tại gia đinh trong phủ nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đều sợ hãi, bởi vậy cung kính nói: “Kính vương điện hạ phái người đến tặng lễ, nói muốn tạ lỗi với quận chúa, còn có, còn có. . . .”

“Còn có cái gì nữa? Lề mà lề mề!” Đông Lăng trừng mắt.

Gia đinh lập tức nói: “Còn có Đình Úy đại nhân đã bắt lão gia lại, hiện tại xin mời quận chúa đi một chuyến.”

Tay Hoàng Bắc Nguyệt được Đông Lăng đỡ đột nhiên nắm c.h.ặ.t, trong lòng Đông Lăng cũng đột nhiên đau nhói, nhưng trên mặt vẫn vô cùng trấn tĩnh.

“Biết rồi, sai người đi đáp lễ Kính vương điện hạ, nói quận chúa tối hôm qua bị kinh hãi, đang ở trong phòng tĩnh dưỡng, lúc này rất bất tiện để đi gặp khách, hẹn ngày khác sẽ chuẩn bị ít lễ mọn đến bái kiến Kínhvương”.

“Tuân lệnh”. Gia đinh vội vàng rời đi, không dám ở lại lâu trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt với sát khí lạnh như băng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Lăng tái nhợt, nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt: “Tiểu thư, chúng ta. . .”.

“Nếu Đình Úy đại nhân cho mời, chúng ta mau qua đó”. Hoàng Bắc Nguyệt vừa mở miệng, giọng nói thanh lãnh, nghe không có biểu cảm gì.

Đông Lăng không gật đầu, đỡ tay Hoàng Bắc Nguyệt, chậm rãi hướng tới Lưu Vân các.

Đình Úy Tự đem người bao vây Lưu Vân các, bất luận kẻ nào cũng không thể tới gần, chỉ có người của Đình Úy Tự mới có thể đi vào để điều tra.

Mà lúc này, bên ngoài Lưu Vân các đã bắt không ít người của Tiêu gia quỳ trên mặt đất thẩm vấn.

Đình Úy Cảnh Trung đúng là một nhân vật tàn nhẫn, ban ngày ban mặt như vậy mà cho người hành hình với người của Tiêu gia, roi quật đều không nhẹ, nếu gặp phải kẻ ngoan cố thì trực tiếp dùng đại hình.

Trong không khí phảng phất mùi m.á.u tươi cùng thịt cháy sém, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên tiếp.

Cảnh Trung ôm tay lạnh mắt nhìn, nghe người báo lại Bắc Nguyệt quận chúa đã tới, liền lập tức vẫy tay, lệnh đem những người đang bị hành hình đi, không nên ở chỗ này làm kinh hãi tớiBắc Nguyệt quận chúa.

“Cảnh thúc thúc.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua những người đó, không phát hiện thấy Tiêu Viễn Trình.

Chương 130 Trả Lại Gấp Mười Lần (8) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia