Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 132 Trả Lại Gấp Mười Lần (10)

Tiêu Viễn Trình sợ đến mức kêu to lên, hộ vệ của Đình Úy đứng gần đó tùy thời quan sát, lập tức chạy tới, nhìn thấy người đến liền lập tức hành lễ.

“Tham kiến Tiêu Dao vương!”

Xiêm y lục sắc lướt qua, Tiêu Dao vương xoay người nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, trong ánh mắt mang theo chút đau lòng: “Nguyệt nhi, không có việc gì chứ?”

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, xem ra Tiêu Dao vương đúng là hiểu lầm, mới vừa rồi Tiêu Viễn Trình chẳng qua là lôi kéo y phục của nàng cầu cứu, cũng không gây chuyện gì với nàng. Tuy nhiên, nàng không nhàn rỗi giải thích cho Tiêu Viễn Trình.

Giờ phút này, trong lòng nàng đại loạn, nguyên nhân cái c.h.ế.t của trưởng công chúa càng ngày càng bí ẩn, nghĩ mãi không ra, trong lòng rất bất an.

“Đem hắn dẫn đi, giao cho Cảnh đại nhân xử trí!”. Tiêu Dao vương lạnh lùng ra lệnh, sau đó tiến lên vỗ vỗ bả vai của nàng: “Nguyệt nhi đừng đau lòng, trừ người nhà ra ở ngoài ngươi còn có ta”.

Hắn đã nghe nói chuyện tình của phủ Trưởng công chúa, vừa rồi lúc tới gặp người của Đình Úy Tự, biết thêm được tên khốn Tiêu Viễn Trình dám phóng hỏa mưu hại Bắc Nguyệt quận chúa.

Trong lòng đau xót, nghĩ tới nhiều năm Bắc Nguyệt ở trong hang sói, tâm tình của hắn làm sao bình thường được. Tiêu Viễn Trình đã dự định ám sát nàng, trước đó, nàng chịu khổ chắc chắn càng nhiều.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn hắn một cái, kỳ thật trong lòng nàng không đau lòng như vậy, dù sao Tiêu Viễn Trình cũng không phải phụ thân chân chính của nàng, chỉ là trên người có cùng một huyết thống, cho nên không có cách làm lạnh lùng. Bị chính phụ thân của mình âm mưu đoạt gia sản, lại mưu hại tính mạng, loại chuyện này có chút đau lòng cùng bi ai.

“Bắc Nguyệt quận chúa không cần buồn, trong lòng không cần để tâm tới loại người không đáng như hắn”. giọng nói nhã nhặn trầm ấm chậm rãi vang lên, Phong Liên Dực mặc y phục trắng bước tới.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn một cái, trong đôi mắt đen nhánh hiện lên vệt sáng nhỏ, đột nhiên mở miệng hỏi: “Dực vương t.ử, năm đó phụ hoàng đem ngươi tới Nước Nam Dực làm con tin, ngươi có hận hắn không?.

Phong Liên Dực ngẩn ra, nhưng con ngươi màu tím nhạt lại bình tĩnh không gợn sóng: “Đã sớm quên cảm giác đó”.

Đã quên? Nói thì nghe dễ dàng lắm, hiện tại nàng cũng nhớ kỹ năm đó cùng trưởng công chúa ra khỏi thành đi nghênh đón Cửu hoàng t.ử đến nước Nam Dực làm con tin, khi đó hắn vẫn còn nhỏ, không khóc, nhưng nhìn sứ giả hộ tống lạnh lùng rời đi không quay đầu lại, trong ánh mắt hắn vẫn có hận ý.

Tại sao có thể không hận? Lòng của nàng dù kiên cường, cũng không dung được kẻ phản bội!

“Vương gia, hôm nay trong phủ có nhiều chuyện, chiêu đãi không được chu toàn, lần sau sẽ bồi tội với vương gia”. Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng vội vã nói xong, liền mang theo Đông Lăng rời đi.

Tiêu Dao Vương nhìn bóng lưng nàng, lắc đầu thở dài, nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương, cho dù kiên cường thế nào cũng sẽ phải chịu thương tổn.

“Có phải ta lỡ nói sai cái gì rồi không?”. Phong Liên Dực cười nhạt hỏi.

Tiêu Dao vương giật mình, đột nhiên hỏi: “ Thật không có cảm giác sao?”.

“Không có.” Phong Liên Dực đơn giản dứt khoát trả lời, ấm nhã tươi cười làm cho người ta mê hoặc.

Tiêu Dao vương nhìn hắn lắc đầu, đôi khi nhìn không thấu người này.

“Ta muốn tiến cung gặp mặt Hoàng thượng, ngươi cũng mau ch.óng trở về đi.”

“Được.” Phong Liên Dực cười nhìn Tiêu Dao vương rời đi, khuôn mặt tươi cười mới chậm rãi biến mất, quạt gấp ở trong tay vỗ vỗ hai cái, xoay người về hướng Hoàng Bắc Nguyệt vừa rời đi.

Hôm nay, trong phủ trưởng công chúa ai ai cũng cảm thấy bất an, khắp nơi đều là người của Đình Úy Tự đang đi lại nên không ai chú ý tới hắn.

Trong hậu viện phủ trưởng công chúa là chỗ ở của gia quyến, Đình Úy phủ đã điều tra qua, giờ phút này mọi người đều ở đây, hắn đi vào cũng bất tiện, chỉ ở bên ngoài nhìn một chút.

“Dực vương t.ử còn chưa đi, có chuyện gì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt từ phía sau đi tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.

Phong Liên Dực kinh ngạc, nàng ở phía sau hắn từ bao giờ?

“Ta tới tìm cô.” Hắn ăn ngay nói thật, có cố gắng lấy cớ cũng không lừa được nha đầu thông minh này.

Hoàng Bắc Nguyệt vẻ mặt không cảm xúc, lạnh lùng hỏi: “Tìm ta làm gì?”.

Ngữ khí mặc dù lạnh, tuy nhiên không thấy nàng muốn đuổi hắn đi, Phong Liên Dực bớt buồn phiền hơn.

“Thương Hà viện trưởng đã quyết định ngày kia sẽ đi Rừng rậm Phù Quang rèn luyện. Những lão sư có năng lực và kinh nghiệm của học viện sẽ phụ trách dẫn đoàn. Các đệ t.ử có cấp bậc từ tứ giai trở lên và thắng tỷ thí sẽ được đi”.

Phong Liên Dực thản nhiên cười nhìn nàng: “Trong phủ trưởng công chúa xảy ra nhiều chuyện như vậy, ta nghĩ Bắc Nguyệt quận chúa chắc cũng không có tâm tình đi rèn luyện”.

“Ta đi hay không liên quan gì tới ngươi?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn.

Phong Liên Dực cười nói: “Cô đi tìm d.ư.ợ.c liệu để ta điều chế Tẩy Tuỷ đan mà lại không liên quan sao?”.

“Dược liệu ta nhất định sẽ tìm cho ngươi, ta cũng đi rèn luyện trong Rừng rậm Phù Quang!”.

Phong Liên Dực thưởng thức nhìn nàng: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, tâm tư không loạn chút nào, ý nghĩ rõ ràng, mục tiêu minh xác, Bắc Nguyệt quận chúa thật làm cho người bội phục”.

“Quá khen, ngươi nói xong rồi thì có thể đi, hôm nay phủ trưởng công chúa không tiếp khách”.

Nhanh như vậy đã hạ lệnh đuổi khách, Phong Liên Dực buồn bực thất bại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng vô tình như băng của nàng, cảm thán một tiếng: “Trong lòng ta buồn phiền lo lắng cho cô, xem ra dư thừa rồi”.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc, “Tại sao phải để tâm tới ta?”.

“Bởi vì… .” Hắn kéo dài giọng nói, khuôn mặt tuấn mỹ đang tươi cười dần dần trở nên yêu nghiệt giảo hoạt. “Lần sau sẽ nói cho ngươi biết”.

“Hừ! Không nói thì đi nhanh một chút!” Hoàng Bắc Nguyệt tâm tình buồn bực, bỏ lại hắn đi nhanh về phía trước.

Phong Liên Dực cười lạnh, ở phía sau nói “ Bắc Nguyệt quận chúa, ta thay mặt lão sư dạy đ.á.n.h đàn, cùng Quách viện sĩ phụ trách mang học sinh tiến vào rừng rậm Phù Quang lần này, đến lúc đó, ngươi cũng không thể không lễ phép với ta như vậy”.

Hắn phụ trách mang đội ? Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, vội quay đầu lại, thấy sau lưng đã không còn bóng người áo trắng nữa rồi.

Động tác thật nhanh.

Trở lại Dung Nguyệt Hiên, Hoàng Bắc Nguyệt bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị đi rừng rậm Phù Quang, lần rèn luyện này, ít nhiều cũng đi nửa tháng, mọi chuyện trong nhà phải dựa vào một mình Đông Lăng gánh vác.

Hôm nay, Cầm di nương kiêu ngạo cùng Tuyết di nương tâm cơ thâm trầm đã bị giam trong địa lao, Tiêu Viễn Trình cũng bị Đình Úy Tự bắt, trong phủ tạm thời không còn phong ba.

Nàng mới lập uy, cũng không sợ có người dám đối đầu với Đông Lăng, nhưng Đông Lăng tuổi còn nhỏ, vẫn cần người giúp đỡ mới được. Ở trong phủ, chỉ có thể tạm tín nhiệm Phương di nương.

Phương di nương biết nàng là Hí Thiên, với uy thế này, Phương di nương sẽ tuyệt đối trung thành với nàng, từ đó có thể giúp đỡ Đông Lăng.

Phân phó một ít chuyện với Đông Lăng, sau đó cả hai đến Thúy Trúc Uyển gặp Phương di nương, đem ý tứ của nàng truyền đạt cho Phương di nương.

Phương di nương được giao trọng trách lớn như vậy liền kinh hoảng, vội nói: “Quận chúa, một nhà lớn như vậy giao cho ta, ta sợ rằng….”

“Phương di, trừ ngươi ra không ai trong phủ khiến ta tín nhiệm cả, ngươi nhất định phải đồng ý chuyện này”.

Phương di nương do dự chưa mở miệng, Tiêu Linh lại cười kéo tay Phương di nương, dáng vẻ hiếu thuận thân thiết “di nương, tam muội tín nhiệm người như vậy, người đáp ứng đi, đừng để tam muội thất vọng”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc Tiêu Linh, nể tình Phương di nương, nàng mới không làm gì Tiêu Linh, nhưng chuyện vong ân phụ nghĩa, tiểu nhân gió chiều nào che chiều ấy, nàng cũng không bỏ qua cho được.

Chương 132 Trả Lại Gấp Mười Lần (10) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia