Phương di nương hiểu con gái hơn ai hết, Tiêu Linh là người mê quyền lực, bản tính trời sinh hư vinh kiêu ngạo, nếu bà giúp Hoàng Bắc Nguyệt thu xếp chuyện phủ trưởng côngchúa, lúc đó Tiêu Linh ra ngoài còn phách lối đến mức độ nào?
Danh tiếng Phủ Trưởng công chúa này không thể bị Tiêu Linh bôi nhọ. Không phải Phương di nương không có tình cảm với con gái mình, sao bà có thể không quan tâm con ruột của bà, đứa con mà bà m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ra. Nhưng tình mẫu t.ử là một chuyện, nàng không bao giờ muốn Tiêu Linh được thế phách lối, chỉ hy vọng tương lai tìm một nam nhân bình thường đem Tiêu Linh gả đi, tốt nhất là người có thể áp chế tính tình của Tiêu Linh.
Phương di nương suy nghĩ một chút rồi nói “như vậy đi, ta không biết quản gia, nhưng ta nhiều tuổi hơn Đông Lăng, chuyện đã thấy cũng nhiều, mấy ngày quận chúa không ở nhà, chuyện trong nhà để Đông Lăng cô nương quản, ta chỉ ở bên cạnh giúp đỡ một chút”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong liền chút bội phục Phương di nương, quả nhiên năm đó trưởng công chúa đối tốt với bà, ánh mắt nhìn người không sai, Phương di nương này là người có thể tin. Chỉ tiếc, sinh ra một nữ nhi không tốt.
“Nương, phủ trưởng công chúa lớn như vậy, giao cho tiểu nha đầu Đông Lăng có ổn không?”. Tiêu Linh vội vàng nói, trong lòng hận mẫu thân không biết tranh giành. Núi vàng núi bạc, quyền thế giàu sang đến tay mà bà lại không biết quý trọng, chả trách nhiều năm như vậy cam chịu uất ức ở Thúy Trúc uyển nho nhỏ này.
Phương di nương nói: “ Đông Lăng cô nương thông minh, là người của quận chúa, nếu làm quản gia tự nhiên người người tâm phục”.
Tiêu Linh nói không được Phương di nương, hừ một tiếng, vẻ mặt khinh bỉ, làm Phương di nương đau lòng. Phương di nương không yên tâm nhìn ả cảnh cáo một chút, tránh ả ra ngoài cáo mượn oai hùm.
“Hai ngày nay, Quận chúa tống giam Cầm di nương cùng Tuyết di nương, trong phủ không ai không phục, chỉ sợ sau này ai dám noi theo hai người đó, thì kết quả cũng như vậy”.
Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ý Phương di nương, cười nhạt: “Ta không thích dưới mắt có người không sạch sẽ, sau này bắt được tuyệt không có đường sống! Ta muốn chỉnh đốn trật tự trong phủ, làm phiền Phương di nương”.
“Quận chúa khách khí, ta chỉ giúp đỡ, quản gia chân chính là Đông Lăng cô nương”.
Đông Lăng cười nhẹ: “Sau này còn nhờ di nương chỉ điểm”.
Tiêu Linh nhìn ba người kẻ xướng người họa, trong lòng gấp gáp, Cầm di nương cùng Tuyết di nương không ở đây, Tiêu Vận, Tiêu Nhu, Tiêu Trọng Kỳ không còn phách lối, tại sao ả vẫn không được nổi danh?
“Đại tỷ” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn Tiêu Linh “ta rời đi nửa tháng, Cầm di nương cùng Tuyết di nương trong lao, xin tỷ quan sát giúp”.
Tiêu Linh ngẩn ra, vội cười gật đầu: “Tam muội yên tâm, tỷ nhất định quan sát kỹ bọn họ!”.
Phương di nương bất đắc dĩ nhìn con gái mình, lắc đầu thở dài, đều cùng một cha, Tiêu Linh ngu ngốc tưởng rằng có thể thuận lợi dọn dẹp Cầm di nương và Tuyết di nương, nó tìm bọn họ gây phiền toái, tạo hận thù cũng không tốt gì cho mình. Nhưng bà cũng không có biện pháp, nếu Tiêu Linh thông minh một chút, làm sao Hoàng Bắc Nguyệt để yên?
Giao phó xong, Hoàng Bắc Nguyệt trở về Dung Nguyệt Hiên, sắc trời đã tối, lại một ngày trôi qua, độc trong người Chiến Dã chưa hết, nàng còn muốn đi Rừng rậm Phù Quang, trong một ngày nàng tìm đâu ra giải d.ư.ợ.c?
Tâm tình không tốt, cơm tối cũng không muốn ăn, mở cuốn “ Bách Luyện Kinh” lật qua lật lại, cũng không có manh mối, tâm tình càng phiền não không dứt.
“Hoàng Bắc Nguyệt, không cần tìm, dù Độc Cô Dược Thánh có lợi hại, nhưng hắn vẫn là người, cả đời học vấn cũng không đấu lại Thôn Thiên Hồng Mãng, đó là thần thú mà”. Yểm yên lặng lâu nay, rốt cục cũng mở miệng.
“Thần thú? Con rắn này c.ắ.n ta, lại hại Chiến Dã trúng độc, ta nhất định không bỏ qua” tay Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng vỗ lên mặt bàn. Mấy ngày nay phiền não chuyện nhà, tính tình có chút mất khống chế.
Yểm hả hê nói: “Ngươi muốn cùng Thôn Thiên Hồng Mãng đấu sao? còn non lắm! Nhưng nếu ngươi biết bí mật của Vạn Thú Vô Cương, có lẽ lại khác”.
“Hừ! lão yêu quái ngày đêm mong ta bái sư, ta bái ông ta làm thầy, ngươi vui sao?”
“Cũng không phải vui, dù gì ta cũng tá túc trong thân thể ngươi, cũng không nhẫn tâm nhìn ngươi quá yếu, chẳng may gặp đối thủ mạnh thì đừng liên lụy ta, đ.á.n.h không lại thì chạy”.
Yểm lo lắng là có cơ sở, chờ khi vào Rừng rậm Phù Quang, đó là một thế giới khác, mặc dù chỉ rèn luyện ở ngoài, nhưng cũng phải phòng mọi chuyện có thể xảy ra, biết đâu xui xẻo gặp phải sào huyệt thần thú, đúng là không dễ chơi.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh: “Lão yêu quái vô dụng, ngươi không có chút tin tức nào của Vạn Thú Vô Cương?”.
“Này, này, đừng có lúc nào cũng gọi ta là lão yêu quái được không? Ta không có già!”. Yểm oán trách.
“Bớt nói linh tinh đi! rốt cuộc ngươi có biết hay không?”. Hoàng Bắc Nguyệt rống to.
Yểm uất ức ngậm miệng, nói: “Cái khác không biết, nhưng Vạn Thú Vô Cương cùng người đó có liên quan, nhất định là phù chú thuật, trong phù chú thuật có một loại là triệu hồi phù, triệu hồi phù này so với triệu hồi thuật mạnh hơn, triệu hồi thuật chỉ có thể thông qua kí kết khế ước cùng linh thú để lợi dụng lẫn nhau. Nếu ngươi có bản lĩnh luyện chế được triệu hồi phù đẳng cấp cao thì có thể tùy ý triệu hồi sai khiến linh thú, thậm chí thần thú”.
“Chà chà” Hoàng Bắc Nguyệt nghe mà hâm mộ, triệu hồi phù này có tác dụng như việc nàng hàng phục rồi khống chế linh thú. Có điều để hàng phục linh thú phải gặp được nó, mà triệu hồi phù thì khác, chỉ cần người có bản lĩnh thì có thể triệu hồi linh thú tứ phương.
Nàng nóng lòng muốn thử, hận không thể lập tức nắm giữ triệu hồi phù này.
Yểm có thể thấy biểu tình khát vọng trên mặt nàng, cười hắc hắc, tiếp tục dụ dỗ: “Trong phù chú thuật, cũng không phải chỉ có triệu hồi phù, còn căn cứ vào các loại nguyên khí để luyện chế phù chú, cấp bậc càng cao, uy lực càng mạnh”.
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt “Nguyên khí, lão gia hỏa ngươi trong thân thể ta, ta tìm nguyên khí ở đâu”.
“Phù chú thuật đều có cách thức riêng, ngươi có thể bái Linh Tôn làm sư phụ, tự nhiên sẽ biết”. Yểm cười hắc hắc.
“Tốt, chúng ta tìm Linh Tôn”. Hoàng Bắc Nguyệt lấy áo choàng, lẻn ra ngoài.
“Đi thật à?”. Yểm hưng phấn.
Hoàng Bắc Nguyệt gọi Băng Linh Huyễn Điểu ra, không bay hướng Học Viện Linh Ương, mà bay hướng biệt viện của thái t.ử Chiến Dã.
“Không phải tìm Linh Tôn sao?” Yểm hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt không để ý hắn, quanh quẩn một vòng trên biệt viện của Chiến Dã, không đáp xuống.
Trong biệt viện chỉ có một gian phòng sáng, nhìn qua cửa sổ thấy Chiến Dã đang đọc sách, khoác áo choàng đen, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt. Ngoài cửa sổ gió thổi, hắn ho khan mấy tiếng, tiểu thái giám vội khép cửa lại.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn cửa sổ một lát, nói với Băng Linh Huyễn Điểu: “Đi thôi, đến khu tòa tháp thứ bảy”.
“Hắc hắc, thì ra đây mới là quyết định, Hoàng Bắc Nguyệt, thái t.ử Chiến Dã cứu ngươi một lần, ngươi tận tâm tận lực giúp hắn khiến con người ta khó hiểu”. Yểm ý vị thâm thường nói.
“Ngươi không phải là người, làm sao hiểu!”. Hoàng Bắc Nguyệt khinh bỉ nói, khiến Yểm nghe mà muốn tự sát.
Hừ! lão yêu quái muốn giễu cợt nàng? Còn kém lắm!
Ban đêm, rừng cây xung quanh Tòa tháp thứ bảy vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không có một bóng người. Khung cảnh vẫn giống y như lần trước nàng tới, u ám trang nghiêm, trong không khí tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Hoàng Bắc Nguyệt quen đường, rất nhanh đã tiến vào trong Tòa tháp thứ bảy. Nguyên khí cấm chế trên cửa sổ đã mở ra sẵn, xem ra Linh Tôn đã biết trước nàng nhất định sẽ đến.
Lần này nàng không đi bộ xuống nữa mà trực tiếp để Băng Linh Huyễn Điểu thu nhỏ lại bay thẳng xuống theo hướng cầu thang. Đi tới cánh cửa đá lớn, nàng dùng sức kéo cơ quan được giấu ở góc khuất, mở cửa đá ra. Nhất thời, một mảng lửa cháy nóng rát đập thẳng vào mặt nàng.
Lần giáo huấn thê t.h.ả.m trước kia vẫn in sâu trong ký ức của nàng, cái nơi quỷ quái như địa ngục vậy, nếu có thể, cả đời này nàng cũng không muốn đến lần thứ hai!
Nhìn biển lửa đang cuồn cuộn thiêu đốt, Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng nói: “Băng, tiến vào”. Nàng xoay người nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, một người một chim nhanh ch.óng bay vào bên trong biển lửa.