Vừa mới bay vao một lát, một cái bóng màu đen chậm rãi bay đến trước mặt nàng. Nó trông giống một loại chim nào đó, hình thể không lớn như Băng Linh Huyễn Điểu nhưng toàn thân đen nhánh, tỏa ra hơi thở rét lạnh, nhìn qua vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố.
Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt, toàn thân mang khí thế sẵn sàng chiến đấu.
Băng Linh Huyễn Điểu bỗng nhiên truyền âm nói: “Chủ nhân không cần lo lắng, nó là Hắc Dực Ưng, chuyên phụ trách đưa thông tin trong thế giới Linh thú bọn ta. Tốc độ của bọn chúng rất nhanh, bình thường sẽ không chủ động công kích, nhưng nếu ai muốn cướp tin tức thì bọn chúng sẽ bùng nổ năng lực chiến đấu, hết sức k.h.ủ.n.g b.ố”.
Hắc Dực Ưng sao? Đây là lần đầu tiên nàng nghe nói về loại Linh thú này. Hóa ra trong thế giới Linh thú cũng tồn tại loại này. Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi ý định chiến đấu, từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu đứng lên, khoanh tay lẳng lặng nhìn con Hắc Dực Ưng kia chậm rãi bay tới.
Hắc Dực Ưng dừng lại, quả cầu thủy tinh phong ấn một đốm lửa nho nhỏ từ móng vuốt của nó bay về phía Hoàng Bắc Nguyệt. Linh thú không thể trao đổi cùng với nhân loại, bởi vậy nàng chỉ có thể trông cậy vào Băng Linh Huyễn Điểu mà thôi.
“Chủ nhân, hắn nói Linh Tôn không có ở đây. Hắn ta nói sẽ chờ người từ Rừng rậm Phù Quang trở về rồi mới cử hành nghi thức bái sư. Trong quả cầu thủy tinh này có phong ấn một ít Lửa Trừng phạt, chủ nhân dùng nó cứu Thái t.ử Chiến Dã. Ngoài Lửa Trừng phạt ra, trong quả cầu này còn chứa một ít phù chú thuật đơn giản, hi vọng có thể giúp được chủ nhân”.
“Không phải nói Linh Tôn sẽ không rời khỏi Tòa tháp thứ bảy sao? Hắn đi đâu vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi xong đã thấy con Hắc Dực Ưng kia quay đầu đi mất. Quả nhiên là tận tâm với nghề nghiệp mà, ngoài truyền tin ra, cái gì cũng không bận tâm.
Cũng không sao, dù gì cũng đã lấy được Lửa Trừng phạt, như vậy là có thể cứu Chiến Dã rồi, Linh Tôn đi hay ở thì liên quan gì đến nàng chứ. Chuyện tình bái sư nàng mới không thèm để ý.
“Băng, chúng ta đi”.
Cánh chim bằng băng tuyết của Băng Linh Huyễn Điểu khẽ vẫy một cái, từ trên biển lửa bay vụt đi, xuyên qua cửa đá cùng tầng tầng bậc thang u ám, đi thẳng tới bên ngoài Tòa tháp thứ bảy.
Nàng ngồi trên bãi cỏ đăm chiêu suy nghĩ, thời gian Lửa Trừng phạt thiêu đốt khoảng nửa canh giờ (1 tiếng), quá trình này hết sức thống khổ, chắc hẳn Chiến Dã không hi vọng nàng nhìn thấy. Nàng lấy phần phù chú thuật đơn giản ra, đem quả cầu thủy tinh chỉ còn chứa Lửa Trừng phạt giao cho Băng Linh Huyễn Điểu để nó mang đến cho Chiến Dã.
Sau khi Băng Linh Huyễn Điểu rời đi, nàng chậm rãi đi về phía phủ đệ của Gia tộc Bố Cát Nhĩ. Ngày kia là nàng phải đi Rừng rậm Phù Quang rồi, thời gian rèn luyện ở đó ắt hẳn không ngắn, bởi vậy nàng phải dạy dỗ Lạc Lạc tốt một phen, để hắn ở nhà chăm chỉ luyện tập.
Đêm khuya tĩnh mịch, một tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến từ ngoài thành Lâm Hoài khiến người nghe được dựng đứng lông tóc. Hoàng Bắc Nguyệt bỗng dừng chân lại, sắc mặt trong nháy mắt cũng trở nên lạnh lẽo. Một luồng uy áp cường đại, mạnh mẽ từ xa điên cuồng phóng tới nơi này, trong phút chốc, nàng cảm giác trái tim mình như bị thứ gì đó bóp nghẹt, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Lúc nàng thành công thoát ra khỏi luồng uy áp cường đại kia, nàng lại phát hiện ra nó đang định rời đi. Mi tâm Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu lại, nàng nhanh ch.óng đuổi theo phương hướng nó di chuyển.
Trong Thành Lâm Hoài làm sao có cao thủ cấp bậc khủng như thế này? Không thể nào! Uy áp mạnh như vậy e là đã vượt qua cấp bậc Cửu Tinh, tiến vào bốn cấp Hoàng, Huyền, Địa, Thiên rồi! Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, cao thủ thuộc bốn cấp bậc đó rất ít ỏi, căn bản là không tồn tại ở Nước Nam Dực.
Nàng trời sinh là cao thủ trong việc ẩn nấp hành tung, một chút hơi thở cũng không lộ ra, lặng yên không một tiếng động áp sát cỗ uy áp kia.
“Hừ! Đúng là một tên nhãi mạnh miệng, tốt nhất là g.i.ế.c ngươi đi”. Một giọng nữ băng lãnh vô tình từ đằng xa truyền đến.
Sau đó, một đoàn lôi quang đột nhiên nổ mạnh, chiếu sáng cả nửa vùng trời! Thân thể khổng lồ của Bạo Nộ Thất Vĩ Long lại lớn thêm mấy lần, ở trên bầu trời trầm thấp rít gào. Tiếng gầm tựa như sấm nổ, gió bão cuồn cuộn, không khí xung quanh lay động kịch liệt.
“Ta đã xem thường ngươi rồi! Ngươi là ai mà lại dám cuồng vọng như thế trên lãnh thổ Nước Nam Dực chúng ta”. Tiếng hô khàn khàn nhưng tràn ngập phẫn nộ từ trong lôi điện truyền đến.
Trên lưng Bạo Nộ Thất Vĩ Long, một nam nhân tay cầm trọng kiếm đang đứng, trên thân kiếm có lôi điện bao phủ. Gương mặt hắn dữ tợn, xem ra hắn đã hoàn toàn trong trạng thái bạo phát, ngay cả tóc trên đầu cũng dựng đứng cả lên.
Người đó chính là Tư Mã Quy Yến, là Cửu Tinh Triệu hoán sư số một số hai tại Nước Nam Dực! Thực lực của hắn không tầm thường chút nào, từng được xưng là “tướng quân bất bại” của Nước Nam Dực, có thể nói là vô địch. Nhưng dưới cỗ uy áp này, Tư Mã Quy Yến cùng Bạo Nộ Thất Vĩ Long dưới trạng thái hoàn toàn bạo phát lại có vẻ như cát trên sa mạc.
“Lên đi, Bạo Nộ Thất Vĩ Long, hãy để cái tên này nếm thử một chút sự lợi hại của chúng ta!” Tư Mã Quy Yến rống to, cưỡi Bạo Nộ Thất Vĩ Long đột nhiên lao xuống.
Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, cái tên Tư Mã Quy Yến đúng là một gã đầu gỗ mà. Gặp phải đối thủ mạnh như vậy thì phải nghĩ cách làm sao để chạy trốn, lùi một bước để bảo toàn bản thân mới là thượng sách, thế mà hắn thế còn hung hăng nhào tới?
Cũng không phải Hoàng Bắc Nguyệt sợ hãi kẻ địch cường đại, chẳng qua dựa vào độ mạnh của uy áp này, không cần nghĩ cũng biết kẻ địch cùng mình chênh lệch quá lớn, nếu cứ ngu ngốc lao đầu vào thì khác gì lấy trứng chọi đá, căn bản là c.h.ế.t vô nghĩa!
“Ngươi đã muốn c.h.ế.t thì ta sẽ thành toàn cho ngươi”. Tiếng nói thanh lãnh mang theo vẻ ngông cuồng ngạo mạn.
“Hồng Liên, nếu không có tin tức thì chúng ta đi đi, không cần thiết phải gây phiền toái tại Nước Nam Dực đâu”. Một giọng nói càng lạnh lẽo vang lên, là giọng của một nam t.ử trẻ tuổi. Trong giọng nói mang theo vẻ lười biếng tản mạn nhưng lại khiến người nghe cảm thấy n.g.ự.c lạnh buốt.
“Đợi ta giải quyết xong tên nhãi này đã, vội gì chứ, chỉ nhấc tay một cái thôi mà”. Tiếng nói ngạo mạn vừa dứt, nữ t.ử kia giơ tay lên. Động tác của cô ta nhanh đến mức khó tin, chỉ thấy thanh kiếm lóe lên một tia sáng, đầu Bạo Nộ Thất Vĩ Long khổng lồ đang lao xuống kia đã bị kiếm quang c.h.é.m làm đôi!
“Gràooo…”. Tiếng rít gào thê t.h.ả.m vang lên, không khí xung quanh bị chấn động không ngừng.
Tư Mã Quy Yến vẻ mặt đờ đẫn, trên gò má của hắn dính không ít m.á.u tươi. Lúc kiếm quang c.h.é.m Bạo Nộ Thất Vĩ Long thành hai nửa, đường kiếm cũng xẹt qua trái tim hắn.
Một chiêu! Chỉ một chiêu mà thôi!
Tư Mã Quy Yến cùng Bạo Nộ Thất Vĩ Long phối hợp tác chiến, dưới trạng thái bạo phát, hơn nữa đã chuẩn bị kĩ lưỡng, vậy mà vẫn bị người ta một chiêu g.i.ế.c c.h.ế.t! Thực lực đó quá biến thái đi.
“Loại không biết điều”. Người kia ngạo mạn bỏ lại một câu rồi nhanh ch.óng theo người phía trước rời đi.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở góc tường khuất trong bóng tối, cau mày nhìn sự việc trước mắt. Nàng đứng cách bọn họ một khoảng, một nam một nữ kia đứng đưa lưng về phía nàng, hơn nữa lại ngược sáng, nàng không thấy rõ người động thủ kia rốt cục là ai.
Nàng chậm rãi đi ra ngoài, sau khi nhìn kỹ thì thấy một con rắn lớn màu đỏ thẫm theo sau lưng thiếu nữ kia.
Thôn Thiên Hồng Mãng!
Chỉ cần liếc mắt một cái nàng đã có thể kết luận đó là Thôn Thiên Hồng Mãng. Lần trước bị Thôn Thiên Hồng Mãng con c.ắ.n rồi trúng độc hôn mê, nàng từng nằm mơ thấy một con Thôn Thiên Hồng Mãng trưởng thành. Thân hình to lớn giống hệt con rắn đỏ kia. Thôn Thiên Hồng Mãng là siêu cấp Linh thú, sau khi trưởng thành sẽ trở thành Thần thú. Thực lực của nó k.h.ủ.n.g b.ố không thể tưởng tượng được, Triệu hoán sư không đồng đẳng cấp căn bản không có cách nào ký kết bản mệnh với nó.
Dựa vào tình hình lúc nãy xem ra thực lực của nữ t.ử kia quả thực không phải là chuyện đùa, chỉ cần một kiếm đã có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tư Mã Quy Yến cùng Bạo Nộ Thất Vĩ Long, trình độ như vậy, ngay cả nàng cũng phải tự than thở không bằng.
Hừ! Rốt cuộc là ai?
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi về phía trước, liếc mắt nhìn Bạo Nộ Thất Vĩ Long rơi trên mặt đất. Nó chỉ còn chút hơi tàn, không thể cứu được nữa.
“A…”. Tư Mã Quy Yến còn có thể phát ra tiếng yếu ớt, tuy nhiên, tính mạng của Triệu hoán sư và Triệu hoán thú vốn có liên hệ c.h.ặ.t chẽ với nhau, Bạo Nộ Thất Vĩ Long không sống được, Tư Mã Quy Yến đương nhiên cũng sắp không xong rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt đi tới, đem Tư Mã Quy Yến từ trên mặt đất đỡ dậy, trầm giọng hỏi: “Bọn họ là ai?”.