Tư Mã Quy Yến nhìn nàng một cái, sau khi thấy nàng là một tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi thì gương mặt hắn tràn ngập tuyệt vọng cùng bi thương. Một tiểu cô nương thì có thể giúp gì cho hắn chứ?.
Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ý nghĩ trong đầu hắn. Tên này có lẽ muốn tìm một người đáng tin cậy để truyền tin tức ra ngoài, một tiểu cô nương đương nhiên là không có tác dụng gì rồi.
“Ta là Hí Thiên”. Tiếng nói khàn khàn chậm rãi vang lên.
Tư Mã Quy Yến trợn to hai mắt, rõ ràng không thể tin, đây chỉ là một tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi! Sao có thể là Cửu Tinh Triệu hoán sư Hí Thiên đã đ.á.n.h bại hắn được chứ.
Hiện tại Băng Linh Huyễn Điểu không có ở đây, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể lấy ra đấu bồng khoác lên người, đem vành nón kéo xuống thật thấp. Sau đó, nàng lại vận dụng Vạn Thú Vô Cương, mái tóc đen nhánh chậm rãi trở thành màu lửa đỏ, từ trong vành nón phiêu tán bay ra.
“Hí…Hí Thiên…”. Tư Mã Quy Yến run rẩy nói ra danh tự này, trong lòng vẫn kinh ngạc, nhưng sự thực trước mặt, hắn không thể không tin. Không nghĩ tới, thực sự không nghĩ tới, thì ra Cửu Tinh Triệu hoán sư nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu - Hí Thiên lại chỉ là một tiểu cô nương mười hai tuổi. Khoan đã, tiểu cô nương này nhìn khá quen.
“Ngươi là…ngươi là…”. Bàn tay run rẩy đem vành nón kéo xuống một chút, Tư Mã Quy Yến khiếp sợ nói: “Ngươi là Bắc Nguyệt quận chúa…”.
“Không sai, ta là Hoàng Bắc Nguyệt”. Hoàng Bắc Nguyệt kéo khăn trùm đầu xuống, mái tóc đỏ rực như lửa, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng như sương, lại mang vẻ cao quý hơn người.
Tư Mã Quy Yến kéo cánh tay mảnh khảnh của nàng, nữ nhi của trưởng công chúa Huệ Văn, quả nhiên không phải người thường. Hắn như bắt được hy vọng, kích động run rẩy, càng run rẩy vết thương ở tim chảy m.á.u càng nhiều.
“Mau nói ta biết, bọn họ là người nào?” Hoằng Bắc Nguyệt vội nói, nhìn hắn thế này, rõ ràng sắp không được!
“Khụ khụ…” Tư Mã Quy Yến chật vật phát ra tiếng nói “ Ta cũng không biết bọn họ…”
“Ngươi không biết, vậy vì sao bọn họ lại đ.á.n.h ngươi?”.
Tư Mã Quy Yến khó khăn nói: “ Bọn họ, bọn họ là đến tìm một vật”.
Tìm đồ? Loại cao thủ trình độ đó muốn tìm thứ gì?
“Tìm cái gì ?” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn ánh mắt dần tan rã của hắn, vội vàng đưa tay đặt trên vết thương “nói mau! Bọn họ muốn tìm thứ gì?”.
Tư Mã Quy Yến há hốc mồm, khuôn mặt biểu lộ dữ tợn, miệng mấp máy lâu sau mới nói được bốn chứ không rõ ràng.
“ Vạn…Thú…Vô Cương”.
“Hả, cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt tựa như không nghe rõ, hỏi lại lần nữa. Nhưng thực ra, bốn chữ này mỗi chữ nàng đều nghe rõ, chỉ là không dám tin mà thôi!
“Quy Yến các hạ, Quy Yến các hạ!” Hoàng Bắc Nguyệt lắc lắc thân thể Tư Mã Quy Yến, nhưng hắn đã không còn hơi thở.
Có tiếng người từ đằng xa chạy tới, cuộc chiến này động tĩnh dù lớn, nhưng chỉ diễn ra trong nháy mắt, nên bây giờ mới có người chạy tới.
Hoàng Bắc Nguyệt không muốn phiền toái, cũng không muốn tiết lộ tin tức Vạn Thú Vô Cương cho bất kì ai, khối hắc ngọc chỉ một mình nàng biết, nước Nam Dực căn bản không ai biết Vạn Thú Vô Cương là vật gì. Bất kể hai người kia có mục đích gì, Vạn Thú Vô Cương là của nàng, ai cũng đừng hòng cướp.
Để t.h.i t.h.ể Tư Mã Quy Yến xuống, Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng rời đi.
Tại gia tộc Bố Cát Nhĩ.
Hoàng Bắc Nguyệt như mọi lần trực tiếp lẻn vào nơi Lạc Lạc luyện võ, trong ánh trăng thấy một thiếu niên mồ hôi đầm đìa luyện kiếm, niềm an ủi dâng lên trong lòng.
Bóng người không một tiếng động xuất hiện phía sau hắn, b.ắ.n nhẹ một cái vào tay cầm kiếm của hắn nói: “Luyện không tệ”.
Lạc Lạc xoay người vui vẻ nói : “Sư phụ, người đến rồi!”.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, vì chuyện vừa rồi, tâm tình nàng cũng không tốt, lại nghĩ đến chuyện sắp tới sẽ đi Rừng rậm Phù Quang luyện tập, thời gian dạy Lạc Lạc không còn nhiều, nên không muốn nói nhiều, trực tiếp lấy Viêm Hỏa Trảm lần trước Tiêu Khải Nguyên cho nàng ra.
“Kiếm quyết này, ngươi từ từ học, gần đây ta có chút chuyện, sợ là không thể tới, ngươi nhất định không được lười biếng”.
Lạc Lạc vừa nghe sắc mặt liền xụ xuống: “Sư phụ, người muốn đi đâu?”.
“Có chút chuyện quan trọng, nhất định phải giải quyết”.
Lạc Lạc đảo cặp mắt, thấp giọng: “Sư phụ, người nhất định phải mau trở lại”.
“Không thành vấn đề”. Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, lại nói: “Hôm nay ngươi cùng công chúa Anh Dạ xử lý chuyện phủ trưởng công chúa rất tốt”.
Nghe khích lệ, Lạc Lạc hơi xấu hổ gãi gãi đầu, ngại ngùng nói: “Nhờ sư phụ chỉ điểm, nếu không ta cũng không nghĩ ra”.
“Là ngươi thông minh, không cần sư phụ phí tâm cũng làm tốt được”. Hoàng Bắc Nguyệt thật tâm khích lệ, hôm nay một chiêu kia cũng đối phó xong Cầm di nương cùng Tuyết di nương, bây giờ thật thoải mái.
Hoàn toàn ở thế chủ động, có thân phận công chúa Anh Dạ, có ngân hàng của Bố Cát Nhĩ đưa chứng cớ, dưới áp chế của hai ngọn núi lớn, Cầm di nương cùng Tuyết di nương không có một nửa năng lực phản bác.
Lạc Lạc cười cười, rồi lại không cười được: “Sư phụ, Bắc Nguyệt quận chúa rất đáng thương, Tiêu Viễn Trình là người cha không tốt, nhất định cô ấy chịu rất nhiều đau khổ, sư phụ, cảm giác bị người thân nhất phản bội như thế nào? Nhất định rất khó chịu”.
Đôi mắt dưới áo choàng khẽ nâng, nhìn thiếu niên đơn thuần này, trong lòng có cảm giác khó tả. Hắn thương tâm thay Hoàng Bắc Nguyệt, không nghĩ tới Lạc Lạc từ nhỏ nhận vô vàn sủng ái, cũng có thể hiểu tiếng lòng của Hoàng Bắc Nguyệt.
“Lạc Lạc, đáng thương cũng không có tác dụng gì, nếu cô ấy kiên cường thì sẽ không để người ta ức h.i.ế.p, ngươi cũng vậy, chỉ khi mình cường đại, kẻ nào cũng không tổn thương được ngươi. Nếu không, đồng tình hay đáng thương nhiều hơn nữa cũng không thay đổi được gì”.
Lạc Lạc kinh ngạc nghe, rồi kiên định gật đầu : “Ta hiểu sư phụ, ta nhất định trở nên mạnh mẽ! người yên tâm!”.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu cười, không biết tại sao nàng chợt kích động, nói nhiều với Lạc Lạc như vậy. Chuyện hôm nay tạo nên bóng ma không nhỏ tròng lòng nàng, khiến nàng thấy không thể tin tưởng bất kỳ thứ gì, quan hệ cha con mà còn có thể xuống tay g.i.ế.c hại. Ý nghĩ tiêu cực này ảnh hưởng quá lớn tới nàng, nhất định phải từ bỏ sớm mới được.
Rời khỏi gia tộc Bố Cát Nhĩ, Băng Linh Huyễn Điểu cũng vừa về tới, Chiến Dã có Lửa Trừng phạt, cũng không cần lo lắng quá, bây giờ nàng chỉ nghĩ đến chuyện Tư Mã Quy Yến trước khi c.h.ế.t nói.
Ngồi trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, Hoàng Bắc Nguyệt ở trong lòng nói với Yểm: “Yểm, ngươi có biết lai lịch hai người kia không?”.
Một hồi yên lặng, tiếng của Yểm mới vang lên: “Nữ nhân là chủ nhân của Thôn Thiên Hồng Mãng, trên đời này chỉ có một người!”.
“Người nào ?”
“ Hồng Liên của Điện Quang Diệu”
“Hồng Liên ?” Hoàng Bắc Nguyệt chưa từng nghe thấy cái tên này.
“Hồng Liên không phải là tên, là một danh hiệu do Thánh quân của Điện Quang Diệu ban cho người mạnh nhất! Hồng Liên thế hệ này triệu hồi Thôn Thiên Hồng Mãng trưởng thành bằng thực lực của chính cô ta, sâu không lường được.
Hoàng Bắc Nguyệt l.i.ế.m môi, Hồng Liên, người mạnh nhất, là trình độ vừa rồi đối phó với Tư Mã Quy Yến sao?
Bọn họ muốn Vạn Thú Vô Cương làm gì?
Yểm cười nói : “Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, tất cả pháp thuật, triệu hồi thuật, võ đạo, ảo ảnh thuật, thuật chế t.h.u.ố.c chỉ là một thế giới nhỏ so với sự mênh m.ô.n.g của Vạn Thú Vô Cương, thứ như thế chẳng lẽ không ai muốn cướp đoạt?”.
“Hừ, đây là đồ của ta.” Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay cầm hắc ngọc đeo trên cổ, đây là lá bài lớn nhất trong tay nàng, đừng hòng ai cướp được.
Yểm trầm mặc chốc lát rồi nói: “Người của Điện Quang Diệu đã xuất hiện, sau này làm việc cẩn thận một chút, bọn họ là cường giả có uy danh cao trong các nước”.
Thân phận Hí Thiên mặc dù thần bí, nhưng có Băng Linh Huyễn Điểu đã quá mức phô trương, sau này làm việc khiêm tốn một chút. Trước khi nàng chân chính mạnh mẽ, cũng không hy vọng gặp gỡ đối thủ quá mạnh, kẻo c.h.ế.t không minh bạch như Tư Mã Quy Yến.