Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 136 Rừng Rậm Phù Quang (1)

Sau khi kết thúc tỷ thí tài nghệ mỗi năm của Học Viện Linh Ương, những người xuất sắc sẽ được chọn lựa để thành lập tiểu đội, học viện cũng chọn những lão sư có thực lực phụ trách mỗi đội tiến vào Rừng rậm Phù Quang rèn luyện.

Có thể nói, mỗi năm có thể tham gia vào tiểu đội này đều là cao thủ xuất sắc của Học Viện Linh Ương, chỉ cấp bậc tứ giai trở lên mới có thể gia nhập tiểu đội này.

Năm nay Hoàng Bắc Nguyệt đ.á.n.h bại Lâm Uyển Nghi là bạch ngân chiến sĩ, lại đ.á.n.h bại Lâm T.ử Thành đã sắp tiến vào cấp bậc hoàng kim chiến sĩ, cho nên trực tiếp được trở thành cao thủ cấp bậc hoàng kim, có thể gia nhập tiểu đội tiến vào Rừng rậm Phù Quang.

Năm nay tiểu đội có khoàng hơn trăm người, Quốc T.ử Giám cũng chỉ có hai người là Hoàng Bắc Nguyệt và công chúa Anh Dạ, đây là trình độ lớn nhất từ trước đến này của Quốc T.ử Giám, cho nên Quách viện sĩ phá lệ vui mừng, trừ chính mình mang đội còn mời thêm lão sư cầm nghệ là cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu - Phong Liên Dực.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy khó hiểu, Phong Liên Dực chỉ là thầy dạy đ.á.n.h đàn, hành động nguy hiểm như vậy sao có thể để cho hắn gia nhập?.

Nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của nàng, công chúa Anh Dạ cười nói: “Dực vương t.ử có nguyên khí thuộc tính phong - một loại nguyên khí rất ôn hòa, có khả năng chữa thương hiếm thấy, cho nên nhiều năm qua, Thương Hà viện trưởng vẫn mời Dực vương t.ử theo tiểu đội đi Rừng rậm Phù Quang”.

“Phong thuộc tính”. Hóa ra nguyên khí của hắn là  thuộc tính phong, nghe nói thuộc tính này mặc dù có tác dụng chữa thương, nhưng năng lực công kích yếu hơn nhiều những thuộc tính khác.

Một vị triệu hoán sư cửu tinh  thuộc tính phong, e là chỉ có thể đ.á.n.h ngang tay với triệu hoán sư thất tinh thuộc tính khác. Nhưng Phong Liên Dực đâu yếu như vậy? Thực lực của hắn còn làm cho nàng cảm thấy đau đầu kìa. Hơn nữa đến bây giờ vẫn chưa nghe nói Phong Liên Dực là chiến sĩ hay là triệu hoán sư, nhìn bộ dáng thanh nhã của hắn như quý công t.ử trong đế đô, căn bản không thể liên hệ với hình tượng là một kẻ có thực lực mạnh.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhìn về phía Phong Liên Dực. Hắn đang nói chuyện với Quách viện sĩ, phát hiện có người nhìn mình liền quay đầu lại mỉm cười với nàng. Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt, giống như căn bản không nhìn thấy hắn, tự nhiên quay đầu đi.

Người nào đó lại buồn bực.

Trong tiểu đội lần này, Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Vận cũng trúng cử, đây là lần đầu Tiêu Vận được chọn, tuy rằng hưng phấn nhưng chuyện của Tuyết di nương khiến ả không vui vẻ được.

Trên trăm vị cao thủ trong Học Viện Linh Ương tập trung tại quảng trường, náo nhiệt vô cùng. Hoàng Bắc Nguyệt cố ý truyền bá khắp thành Lâm Hoài chuyện xảy ra trong phủ trưởng công chúa, nên mọi người thi nhau bàn tán huyên náo.

Ngoài chuyện Phò mã cùng hai vị di nương âm mưu cướp đoạt tài sản của phủ trưởng công chúa, Tiêu phò mã còn muốn dùng một mồi lửa thiêu c.h.ế.t Bắc Nguyệt quận chúa, ác độc như thế thật sự làm cho người ta kích động không thôi. Hiện tại hai di nương đã bị nhốt trong địa lao của phủ trưởng công chúa, nếu không phải Bắc Nguyệt quận chúa rộng lượng thì hai người đó nhất định bị đ.á.n.h c.h.ế.t.

Hôm qua Tiêu Viễn Trình kia cũng đã bị nhốt vào đại lao của Đình Úy Tự, việc này ầm ĩ quá lớn, ngay cả Hoàng Thượng cũng giận dữ, liên tiếp hạ hai ý chỉ, muốn lập tức c.h.é.m đầu Tiêu Viễn Trình, sau đó nhờ Tiêu Khải Nguyên cầu tình nên kéo dài tới mùa thu năm sau. Chuyện xảy ra khiến chẳng có quý tộc nào trong thành Lâm Hoài dám quan hệ với người của Tiêu gia?. Những người ngày thường chuyện trò với Tiêu Vận bây giờ đều tránh không kịp.

Tiêu vận chưa từng gặp việc bị xa lánh như vậy, cùng Tiêu Trọng Kỳ thật giống như hai con ch.ó bị vứt bỏ, đáng thương đứng ở một bên, nhìn những cao thủ đi tới, đều chào hỏi với Hoàng Bắc Nguyệt.

Cao thủ cấp bậc hoàng kim, ở Học Viện Linh Ương coi như là cường giả đứng đầu, bởi vậy ánh mắt của những người đó nhìn nàng nhiều thêm một phần tôn kính.

Tiêu Vận nhìn thấy tức đến nghiến răng nghiến lợi, lại còn nghe thấy những lời nghị luận bên cạnh nàng.

“Kia chính là Tiêu Vận, là con gái của di nương tham ô trong phủ trưởng công chúa! Hừ, nhìn bộ dáng của cô ta cũng không có điểm nào tốt”.

“Chà chà, di nương còn đang bị nhốt trong địa lao, thế mà cô ta cùng tiểu đội của chúng ta đi rèn luyện, quả nhiên là người không tim không phổi”.

“Sao có thể trách cô ta? Di nương của cô ta trước kia có bao nhiêu uy phong, địa vị gần như chính thất phu nhân, núi vàng núi bạc để cô ta dựa vào, hiện chỗ dựa vững chắc sụp đổ, cô ta chỉ có thể dựa vào chính mình!”.

“Ha ha ha, chỉ là một thứ nữ do di nương sinh, còn vọng tưởng có thể bay lên cành cao sao? Thật là nực cười!”.

Những người đó nghị luận hoàn toàn không kiêng kị Tiêu Vận. Họ đứng cách ả không xa, cố ý cho ả nghe thấy để chọc giận ả.

Tiêu Vận c.ắ.n răng, quay đầu nhìn chằm chằm đám nữ nhân lắm miệng kia:“Nói đủ chưa!?”.

“A! Mau cẩn thận, cô ta muốn g.i.ế.c người đó! Lần trước thủ đoạn g.i.ế.c nha hoàn của cô ta trên đường cái thật sự rất tàn độc!”.

“Trước mặt nhiều người như vậy mà ả cũng dám làm càn?”.

“Ngươi biết cái gì? Loại người không có giáo dưỡng này bên đường g.i.ế.c người, còn trước mặt mọi người không biết thẹn mà cởi quần áo dụ dỗ Tiêu Dao vương, có chuyện gì mà ả không dám làm?”

Những người đó líu ríu nói xong, bộ dáng không chút sợ hãi nào, căn bản là không nghĩ tránh né. Bọn họ sợ cái gì, hiện giờ Tiêu Vận đã không được lòng mọi người, nếu cô ta dám động thủ thì mọi người sẽ không buông tha cho ả.

Lúc Tiêu Vận tức giận đến mặt mày xanh mét, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi tới, mỉm cười nhìn thoáng qua mấy tiểu thư quý tộc đang nói chuyện kia. Mấy vị tiểu thư kia lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, ý cười trong suốt, nịnh hót lấy lòng.

“Bắc Nguyệt quận chúa, chúc mừng ngươi năm nay cũng gia nhập tiểu đội rèn luyện, ngươi là đội viên ít tuổi nhất năm nay, thật sự là thiên tài!”.

“Đúng vậy, đại biểu cho Quốc T.ử Giám ra ngoài, Quách viện sĩ mỗi ngày đều khen ngợi quận chúa.”

“Thật không hổ là huyết thống hoàng tộc, thiếu niên thiên tài, những kẻ tài trí bình thường sao có thể so sánh được?”. Một vị Tiểu thư vừa nói chuyện vừa nở nụ cười liếc mắt nhìn thoáng qua Tiêu Vận.

“Có thể cùng mọi người rèn luyện, ta cũng rất vui”. Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nói, khí độ cao quý khiến người khác nể phục. Nàng một trận chiến thành danh, trở thành kẻ mạnh, kẻ mạnh đều có tư cách để khác tôn kính.

Nghe xong lời thổi phồng của một đám người, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn về phía Tiêu Vận, thản nhiên mỉm cười như trước, nói: “Nhị tỷ tỷ, muội không nghĩ tỷ cũng sẽ theo tiểu đội đi rèn luyện”.

“Ta trúng cử bằng chính thực lực, vì cái gì mà không đi?”. Tiêu vận lớn tiếng nói, hận không thể để tất cả mọi người nghe được. Ở trong tỷ thí tài nghệ, Tiêu Vận cũng đả bại đối thủ, lấy được cơ hội tiến vào Rừng rậm Phù Quang rèn luyện.

Hoàng Bắc Nguyệt cười đến khóe miệng cong cong, “Đương nhiên muội biết nhị tỷ tỷ lợi hại, có điều hiện giờ Tuyết di nương đang bị giam giữ trong địa lao, thân mình lại không tốt, nhị tỷ tỷ đi lần này chỉ sợ mất nửa tháng sẽ không trở về, Tuyết di nương không có tri kỉ hầu hạ, ngày tháng trong địa lao cũng không dễ chịu đâu”.

Sắc mặt Tiêu Vận đỏ lên, rồi từ từ tái mét, nhớ tới Hoàng Bắc Nguyệt để cái lư hương trên mặt đất ở địa lao, trong lòng khó chịu giống như bị mèo cào. Đương nhiên nàng biết mẫu thân trong địa lao không được ai chăm sóc, dù sao thì Tiêu Trọng Lỗi cũng là con trai, lại không hiểu chuyện, không thể bầu bạn bên cạnh mẫu thân, mẫu thân bị hại như vậy, sau nửa tháng cũng không biết bị Hủ Huyết đan t.r.a t.ấ.n thành bộ dáng gì nữa.

Thế nhưng hôm nay trước khi đi, Tuyết di nương dặn dò nàng nhiều lần là phải tiến vào Rừng rậm Phù Quang rèn luyện, tăng cường thực lực, không cần bận tâm gì cả, chỉ cần trở thành kẻ mạnh, bọn họ sẽ còn có hy vọng.

“Chuyện của nương ta, tự nhiên ta đã an bài tốt mới đi, huống chi còn có đệ đệ của ta!”. Tiêu vận lớn tiếng nói.

“Nhị tỷ tỷ đã an bài, hẳn là tốt nhất rồi”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt nói: “Chờ Nhị tỷ tỷ rèn luyện trở về, thực lực tăng lên, Tuyết di nương cũng vẻ vang mặt mũi!”.

“Đương nhiên.” Tiêu Vận tự tin cười, ả vẫn rất tin tưởng vào thực lực của mình, lần rèn luyện trong Rừng rậm Phù Quang này chắc chắn sẽ nâng cao thêm một bước.

Mấy vị tiểu thư ở bên cạnh nhìn thoáng qua nhau, thấp giọng nói: “Vì thực lực, ngay cả an nguy của di nương sinh ra mình cũng không quan tâm”.

“Quả nhiên là người lòng lang dạ sói”.

Chương 136 Rừng Rậm Phù Quang (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia