Tiêu Vận giận dữ, đang muốn quay đầu lại mắng thì tiếng của Thương Hà viện tưởng từ bên kia vang vọng lại” “Chuẩn bị xuất phát!”.
Một tiếng này rung động lòng người, lập tức làm hơn trăm vị cao thủ trong quảng trường vỗ tay hoan hô.
Xuất phát! Rừng rậm Phù Quang, con đường để bọn họ rèn luyện! Chỉ có người can đảm mới có thể bước vào nơi nguy hiểm! Chính là thiên đường của lính đ.á.n.h thuê và người mạo hiểm!
Rừng rậm Phù Quang!
Tiếng hoan hô đầy nhiệt huyết vang vọng trên bầu trời Học Viện Linh Ương, vô số trái tim thiếu nam thiếu nữ hưng phấn run rẩy vì cuộc mạo hiểm sắp tới.
Xuất phát đi rèn luyện nên không giống như quý tộc đi du lịch mà ngồi xe ngựa, tất cả triệu hoán sư đều triệu hồi ra linh thú của chính mình, tự điều khiển chúng đi phía trước mở đường, đệ t.ử Quốc T.ử Giám cùng nhóm luyện thuật sư cưỡi ngựa đi phía trong, cuối cùng là những cao thủ của Võ đạo viện.
Đội ngũ chậm rãi đi ra ngoài thành Lâm Hoài, dọc đường đi vô số dân chúng tuôn ra để chiêm ngưỡng.
Rừng rậm Phù Quang rộng lớn không gì sánh được, nằm giữa trung tâm đại lục Tạp Nhĩ Tháp, bên trong có ma thú cùng thần thú thường xuyên lui tới, cùng các loại nguy hiểm không thể biết trước nên các quốc gia rất khó giao lưu với nhau. Không ai dám đơn độc đi qua Rừng rậm Phù Quang, cho dù là tổ đội của một đám cao thủ thì vẫn rất nguy hiểm. Nhiều người thà đi đường cũ ở bên ngoài, tốn thời gian hơn mấy chục lần, cũng không chịu đi thẳng qua Rừng rậm Phù Quang.
Ở nước Nam Dực , Rừng rậm Mê Vụ bao quanh Rừng rậm Phù Quang cũng nguy hiểm không kém, hàng năm sương mù vây quanh, đi xuyên qua Rừng rậm Mê Vụ là có thể đến bên ngoài Rừng rậm Phù Quang.
Đối với những cao thủ mới xuất hiện thì Rừng rậm Mê Vụ đã rất nguy hiểm, rừng rậm này diện tích lớn như rừng rậm Phù Quang, nhưng thường xuyên có lính đ.á.n.h thuê cùng mạo hiểm giả đi vào tìm kiếm bảo vật, d.ư.ợ.c liệu trân quý, bởi vậy có mấy đường tương đối an toàn, hơn nữa trước đây Băng Linh Huyễn Điểu từng ở trong này phóng thích cường đại uy áp một lần, đóng băng một vùng Rừng rậm Mê Vụ làm không ít linh thú cũng chạy đến Rừng rậm Phù Quang. Vì thế nên hiện tại khá an toàn khi đi qua con đường này ở Rừng rậm Mê Vụ.
“Phía trước là Nguyệt Lạc Cốc, đi xuyên qua đó sẽ vào Rừng rậm Phù Quang”. Công chúa Anh Dạ cưỡi ngựa đi song song cùng Hoàng Bắc Nguyệt, sợ nàng không biết đường đi, bởi vậy kiên nhẫn giảng giải cho nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt đối với vùng này khá quen thuộc, tuy nhiên lại không biết Rừng rậm Phù Quang.
Rừng rậm Phù Quang bên trong cây cối rậm rạp, không biết ngày đêm, hàng năm không có ánh mặt trời chiếu vào, bởi vậy trong rừng xuất hiện một loài vật là “Phù Quang” thuộc cấp bậc linh trùng, tỏa ra ánh sáng, chiếu sáng khắp khu rừng tối tăm.
“Phù Quang” cấp bậc rất thấp, không có tính công kích, nhưng nếu xuất hiện cả một đàn thì khá nguy hiểm, linh trùng này thích hút m.á.u, bị một đám vây quanh cũng có chút k.h.ủ.n.g b.ố. Bởi vậy khu rừng mới có tên là Rừng rậm Phù Quang. Trong rừng có thể dễ dàng nhìn thấy linh thú cao cấp nên bìa rừng cũng rất nguy hiểm. Truyền thuyết nói bên trong mỗi một chỗ đều có thần thú hoặc là ma thú trú ngự, bọn họ phân chia lãnh thổ, người nào cũng không thể vi phạm, nếu không, chính là một cuộc đại chiến kinh thiên động địa.
Bọn họ ở Rừng rậm Mê Vụ cũng gặp một số linh thú cấp bậc trung bình, lực công kích mạnh mẽ nhất cũng chỉ như đám Dơi Xanh hay Dơi Đỏ là chính, lúc này, các lão sư đem đệ t.ử chia ra làm các tiểu đội đi đối phó với linh thú này, lão sư đứng ở một bên nhìn, nếu bị thương hoặc nguy hiểm đến tính mạng sẽ ra cứu giúp.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ và Tiết Triệt thành một đội, ba người thực lực không tồi, bởi vì Tiết Triệt có Nhện Đỏ là linh thú cấp mười một nên hắn vui vẻ khoe khoang trước mặt công chúa Anh Dạ, phần lớn thời gian đều là hắn cùng linh thú xung trận.
Hoàng Bắc Nguyệt cầm một cái roi cho có, nếu con linh thú nào không biết sống c.h.ế.t mà đến thì mới ra tay giải quyết một chút.
Nếu so sánh Tiết Triệt cùng công chúa Anh Dạ chiến công hiển hách, đi qua nơi nào cũng có không ít t.h.i t.h.ể của Dơi Xanh thì Hoàng Bắc Nguyệt có vẻ thực lực yếu hơn một chút. Thành thật mà nói, nơi này toàn linh thú cấp bậc quá thấp, không có chút lực khiêu chiến nào, nàng phát huy thực lực tuyệt đối là một chiêu g.i.ế.c hết trong nháy mắt, nhưng như vậy rất lộ liễu, hơn nữa, muốn chừa cơ hội khoe khoang cho cao thủ gà mờ Tiết Triệt.
“Bắc Nguyệt quận chúa! Xem ra kinh nghiệm thực chiến của ngươi còn ít, tuy nhiên ngươi may mắn được phân cùng tổ với ta, ngươi cùng công chúa không cần lo lắng, chỉ cần đi phía sau ta là được rồi!” Tiết Triệt tự đại đứng ở trên lưng Nhện đỏ, cười ha hả.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc hắn một cái, cho ngươi một chút cơ hội ngươi đã đắc ý như vậy, xem ta đùa với ngươi đây.
“Tiết Triệt công t.ử thực lực cùng kinh nghiệm chiến đấu rất lợi hại, có ngươi ở phía trước mở đường, ta cùng công chúa cũng giảm đi không ít việc, nhưng con Dơi Xanh này đúng là vừa nhiều vừa k.h.ủ.n.g b.ố!”. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, cười lạnh.
Tiết Triệt thấy trái tim nhảy mãnh liệt, trước kia chưa từng phát hiện nàng ngũ quan xinh xắn lại kinh diễm như vậy, đột nhiên thấy hối hận vì đã từ hôn với nàng. Khi đó không biết Hoàng Bắc Nguyệt không phải phế vật, nàng lại có sắc đẹp tuyệt trần như thế, đúng là thê t.ử tốt nhất trong lòng hắn.
Khi nghe phụ thân nói, vừa lỡ mất một cô gái như vậy, vừa đắc tội với phủ Trưởng công chúa, khiến cho sau này phủ An Quốc công liên tục gặp xui xẻo. Nếu lúc này Bắc Nguyệt quận chúa còn vài phần tình ý với hắn thì sao? Nghĩ tới đó, Tiết Triệt tinh thần rung lên, nói: “Quận chúa không cần sợ hãi, đợi ta đi phía trước mở đường cho các ngươi!”.
Tiết Triệt nói xong, khống chế Nhện đỏ anh dũng xông lên phía trước, dọc theo đường đi đám Dơi xanh không dám xông tới, tất cả bị lôi điện dữ dằn của Nhện Đỏ g.i.ế.c c.h.ế.t t.h.ả.m hại.
Công chúa Anh Dạ khẽ nhíu mày, nói: “Bắc Nguyệt, sao ngươi lại cho tên khốn này cơ hội?”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, khẽ chớp chớp mắt: “Công chúa chưa nghe nói hung hăng thì c.h.ế.t sớm à?”.
Vừa nói, Bắc Nguyệt âm thầm niệm chú chế ngự thú, thông qua sức mạnh tinh thần khống chế Nhện Đỏ, Nhện Đỏ đã từng bị nàng đ.á.n.h bại, bởi vậy cực kỳ sợ hãi nàng, cảm nhận được sức mạnh của nàng liền co rúm người lại, sau đó nhanh ch.óng trốn vào không gian linh thú của Tiết Triệt.
Đang c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt đám Dơi xanh, đột nhiên lại không có Nhện Đỏ trợ giúp. Nhất thời, cả người Tiết Triệt bị Dơi Xanh tấn công, sau một lúc sửng sốt, Tiết Triệt bắt đầu dùng thực lực của triệu hoán sư tứ tinh khổ đấu với Dơi Xanh, hơn nữa cố gắng đem Nhện Đỏ triệu hồi ra. Nhưng thử nhiều lần, Nhện Đỏ đã c.h.ặ.t đứt liên lạc với hắn, không có cách nào thông qua khế ước bắt liên lạc với nó.
Tiết Triệt trong lòng hoảng hốt, biết không thể đ.á.n.h lâu, lập tức muốn lui về, nhưng Dơi Xanh vừa rồi bị hắn đ.á.n.h cho hồn siêu phách tán nên rất tức giận, lúc này thấy hắn không có Nhện Đỏ trợ giúp thì chen chúc bay lại.
Hai tay không chống được địch bốn phía, Dơi Xanh mặc dù hình thể nhỏ, lực công kích không mạnh, nhưng chúng là linh thú cấp 10, một hai con còn dễ đối phó, nhưng một đám thì quá đáng sợ.
Tiết Triệt kêu t.h.ả.m một tiếng, chạy trối c.h.ế.t, Dơi Xanh chỉ để ý công kích trên người hắn, m.á.u chảy xuống thì liều mạng hút, thịt xuất hiện thì liều mạng c.ắ.n thịt!
Bên này đột nhiên xảy ra chuyện khiến các đội khác lắp bắp kinh hãi, bọn họ không cuồng vọng giống Tiết Triệt, cũng không ỷ vào thực lực dẫn dụ nhiều Dơi Xanh, phần lớn đều đã giải quyết hết, lúc này nhìn thấy Tiết Triệt t.h.ả.m bại thì sửng sốt, nhưng sau đó thì vui vẻ đứng một bên thưởng thức.
Các lão sư cũng sửng sốt một lúc mới nghĩ đến việc phải cứu người, với thực lực của Tiết Triệt, bọn họ căn bản là không lo lắng, cho nên không chú ý đến bên này lắm, không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện lớn như vậy.
Tuy Dơi Xanh hình thể nhỏ, nhưng bị tấn công thì không thể nói đùa, không ngăn cản thì chỉ chốc lát sẽ bị ăn sạch chỉ còn lại đống xương cốt. Vài vị lão sư cùng tiến lên, triệu hoán sư cùng cao thủ Võ đạo viện cũng tới, rất nhanh đã tiêu diệt sạch sẽ một đám Dơi Xanh, cứuTiết Triệt ra.
“Xin nhờ Dực vương t.ử!” Một vị lão sư vội vàng đem Phong Liên Dực mời tới.
Phong Liên Dực nhìn thoáng qua Tiết Triệt, đôi mắt ngước lên nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó mới mở hai tay ra, có thể dùng mắt nhìn thấy một luồng phong nguyên khí chậm rãi từ trong tay hắn tản ra.
Phong nguyên khí biến thành một lá chắn trong suốt, bao phủ trên người Tiết Triệt. Phong Liên Dực giơ tay lên vài cái, phong nguyên khí chữa thương cuồn cuộn không ngừng đưa vào thân thể Tiết Triệt. Hành động thản nhiên như nước chảy mây trôi, kết hợp với bộ quần áo trắng tinh khiết khiến bao cô gái nhìn mà lòng rung động, gương mặt ửng đỏ.
Hoàng Bắc Nguyệt lần đầu tiên nhìn thấy Phong Liên Dực sử dụng nguyên khí, trừ động tắc của hắn ở ngoài, vẫn âm thầm động lòng với loại phong nguyên khí chữa thương này. Nàng tu luyện phù chú thuật trong Vạn Thú Vô Cương thì có thể tùy ý điều động nguyên khí trong trời đất, đến lúc đó thuộc tính Phong cũng có thể sử dụng, loại nguyên khí chữa thương này ắt không thể thiếu.
Nhìn vết thương trên người Tiết Triệt dần dần khép lại, không chảy m.á.u nữa, Phong Liên Dực mới chậm rãi thu hồi nguyên khí Phong, khụ một tiếng, bộ dáng có chút yếu ớt.
“Làm phiền Dực vương t.ử .” Phụ trách lần này của đội là Nam Cung trưởng lão ôm quyền cảm ơn, Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu này mặc dù chỉ là con tin, nhưng nhân phẩm cùng năng lực làm mọi người tâm phục khẩu phục.
“Không sao, dẫn hắn đi nghỉ ngơi đi”. Phong Liên Dực thản nhiên nói, trên mặt không hề kiêu ngạo càng khiến người ta bội phục.
Năng lực của hắn mặc dù rất đặc thù, tuy nhiên thoạt nhìn không thể tùy ý vận dụng, ý tứ của trưởng lão cũng là không phải trong tình huống bất đắc dĩ thì không nên dùng năng lực của Phong Liên Dực. Lần này là ngoài dự liệu, người nào cũng nghĩ chỉ trong Rừng rậm Mê Vụ đối mặt với một ít lực công kích của linh thú, không nghĩ sẽ xuất hiện thương vong lớn như thế. Lần này xem như Tiết Triệt không thể cùng tiến vào Rừng rậm Phù Quang nữa, may mà tiến vào chưa lâu, đưa về cũng tiện lợi.
Mấy vị trưởng lão cho người đem Tiết Triệt ra ngoài, sau đó tổ chức đội ngũ đi tiếp, khi đến bên ngoài Rừng rậm Phù Quang mới hạ trại nghỉ ngơi.