Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 138 Thần Thú Nhỏ (1)

Lần rèn luyện này là truyền thống của Học Viện Linh Ương nhiều năm nay, bởi vậy nhóm lửa nấu cơm, xây dựng cơ sở tạm thời, hết thảy công việc cũng được phân phối đâu vào đấy.

Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ cùng nhau đóng lều vải, rồi một người đi ra ngoài, xem trước tình hình bên ngoài của Rừng rậm Phù Quang một chút. Luyện chế Tẩy Tủy đan cần một vài loại d.ư.ợ.c liệu, không biết có thể tìm ở bên ngoài Rừng rậm Phù Quang hay không.

Vì phòng ngừa đệ t.ử tò mò một mình chạy vào rừng rậm Phù Quang nên mấy vị lão sư phải thay phiên nhau tuần tra, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn bị phiền toái, chỉ đứng ở xa xa nhìn chốc lát.

Lúc này, trong Rừng rậm Phù Quang không biết tại sao rất nhiều linh thú hoảng sợ chạy đến. Mọi người dù bận rộn đều ngừng tay trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn về phía sâu thẳm trong rừng, ngẫu nhiên có Phù Quang lóe ra từ sâu trong rừng rậm.

Chuyện gì đã xảy ra? Cảm giác giống như rất nhiều linh thú cùng nhau cuồng chạy tới! Hơn nữa ít nhất đều là cấp 10.

Nam Cung trưởng lão vội vã từ doanh trướng đi ra, híp mắt nhìn trong chốc lát, trầm giọng hỏi: “Người đi dò la tin tức phía trước đã trở về chưa?”.

“Trưởng lão, hắn chưa trở về!”. Một người tuổi còn trẻ lo lắng nói, “Trưởng lão, tình hình này có gì đó không ổn, trước hết để cho các học sinh rút lui đi!”.

Nam Cung trưởng lão cũng có ý đó, nhóm người này đều là đệ t.ử tinh anh của Học Viện Linh Ương trong mấy năm qua, bọn họ tổn thất thì biết tính sao!. Vừa định hạ lệnh, sâu trong Rừng rậm Phù Quang chợt có một đội người cưỡi ngựa chạy như điên ra, trong số đó có triệu hoán sư, có chiến sĩ, nhìn qua là một Đoàn lính đ.á.n.h thuê thực lực không tầm thường.

“Ta nói rồi! Lão đại, ở đây có nhiều thỏ con đáng c.h.ế.t” Một tiếng nói tục tằng từ xa vang lên, khiến nhóm tinh anh của Học Viện Linh Ương rối rít bất mãn.

Ra khỏi Rừng rậm Phù Quang, có thể nhìn rõ Đoàn lính đ.á.n.h thuê kia một chút, một con Vượn Bạo Phong to lớn đi tới, đối mặt với nhóm người Học Viện Linh Ương bên ngoài rừng rậm.

Trên vai Vượn Bạo Phong là một tên râu ria rậm rạp phách lối, đôi mắt như chuông đồng đảo qua nhóm học sinh trước mặt, cuối cùng dừng ánh nhìn về Nam Cung trưởng lão.

“Các ngươi là người nước Nam Dực ?” mở miệng mang theo khinh thường, một đám con nít mà thôi, nhưng có mấy cao thủ, thoạt nhìn có vẻ là thầy huấn luyện của học viện nước Nam Dực . Đám học sinh này, nhìn dáng vẻ chính là dê béo.

Nam Cung trưởng lão đi ra, nước Nam Dực  là nước lớn, không thể mất phong phạm quốc gia, vì vậy ôm quyền nói: “Chúng ta thuộc Học Viện Linh Ương của nước Nam Dực , xin hỏi quý đoàn là….?”.

“Hừ! Học Viện Linh Ương? Chưa từng nghe qua”. Tên râu rậm phách lối nói, “ Chúng ta là đệ nhất lính đ.á.n.h thuê của nước Đông Ly - Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, từ phía đông Rừng rậm Phù Quang tới”.

Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải quả thật có chút uy danh trên đại lục, là đoàn lính đ.á.n.h thuê có thứ hạng cao ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp, đoàn trưởng của bọn họ không phải triệu hoán sư, mà là một vị đã tiến vào cấp bậc cao thủ trong truyền thuyết võ đạo - Chiến Thần. Tên râu ria rậm rạm ngồi trên vai Vượn Bạo Phong chắc hẳn không phải đoàn trưởng.

Khiến đám người Nam Cung trưởng lão khiếp sợ không phải danh tiếng Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, mà là tên râu ria rậm rạp nói bọn họ từ phía đông xuyên qua Rừng rậm Phù Quang tới đây.

Trong Rừng rậm Phù Quang nguy hiểm khắp nơi, các loại linh thú hung mãnh xông ra, muốn từ phía đông xuyên qua phải có thực lực rất mạnh. Gã râu ria rậm rạp kia lãnh đạo đoàn lính đ.á.n.h thuê khoảng hơn ba mươi người, mặc dù kẻ nào cũng có vóc dáng to cao, đều là cường giả trải qua thân chinh bách chiến, nhưng bọn họ thật có thể xuyên qua Rừng rậm Phù Quang sao?

“Trưởng lão, nhìn những người này không phải là loại hiền lành”. Lão sư trẻ tuổi thấp giọng nói.

Mặt Nam Cung trưởng lão trầm xuống, quát nhỏ: “Không được nói lung tung ! Không xung đột với bọn họ là được!”.

Nói xong, Nam Cung trưởng lão ngẩng đầu cười nói : “Nếu quý đoàn xuyên qua Rừng rậm Phù Quang tới đây, có thể nói cho chúng ta biết trong rừng rốt cuộc xảy ra chuyện gì hay không?”.

Tiếng linh thú chạy như điên vẫn tiếp tục, cảm giác nguy hiểm càng ngày càng gần.

“Hừ! Đó là linh thú bạo động! Ngay cả điều này cũng không biết, còn dám xông xáo tới Rừng rậm Phù Quang? Người Nam Dực các ngươi thực buồn cười!”. Tên râu ria rậm rạp vừa nói, liền cùng đám người của mình cười lớn.

Công chúa Anh Dạ nhướn mày liễu lên, tay đặt trên bảo kiếm, trong lòng không nhẫn nhịn được, những người này vừa mở miệng liền khinh thị nước Nam Dực , nàng là công chúa, làm sao có thể ngồi yên không để ý?

“Công chúa”. Hoàng Bắc Nguyệt đè tay nàng lại, nhẹ nhàng lắc đầu thấp giọng: “ Không vội, lát nữa chúng ta sẽ dạy dỗ bọn chúng còn hơn thế”.

Nam Cung trưởng lão muốn dẫn  học sinh lui về, linh thú bạo động rất lợi hại, không thích hợp ở lâu. Sắc mặt Nam Cung trưởng lão cũng khó coi, Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải này cũng quá cuồng vọng.

Linh thú bạo động? Bình thường linh thú bạo động điên cuồng tàn sát lẫn nhau ở một nơi, chứ không phải là hướng một chỗ chạy trối c.h.ế.t như thế này?. Nhưng không có nhiều thời gian thắc mắc, nhanh dẫn học viên rời đi mới là thượng sách, vì vậy Nam Cung trưởng lão để các lão sư mang theo học sinh của mình nhanh ch.óng rút khỏi Rừng rậm Mê Vụ.

Tên to con kia thấy đám học sinh đều là dê béo, gặp được tuyệt đối không bỏ qua, ngoắc tay người của mình theo sau.

Lui về Nguyệt Lạc Cốc hạ trại, Học Viện Linh Ương ở bên trái sông nhỏ, Đoàn lính đ.á.n.h thuê do tên to con lãnh đạo ở bên phải. Trời tối, mọi người ngồi giữa lều trại ăn cơm, lẳng lặng chờ linh thú bạo động ổn định lại.

Bên lều lớn của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, tên to con gặm một cái chân thỏ mập mạp.

“Viên lão đại, đám người kia là Học Viện Linh Ương số một của nước Nam Dực , chỉ sợ không dễ trêu, các người muốn đ.á.n.h cướp họ thật sao?”. Trong đám thủ hạ toàn hung thần ác sát, có một tên gầy yếu trắng trẻo nói.

“La Thuần, chẳng lẽ ngươi sợ? Dù gì chúng ta cũng từ Rừng rậm Phù Quang mà qua đây”. Tên to con gọi là Viên lão đại c.ắ.n một khối thịt lớn, nhai rắc rắc, mỡ cũng chảy ra.

Nam nhân trắng trẻo tên La Thuần nói: “Nhờ phía đông có con thần thú giận dữ nên linh thú xung quanh chạy trốn, chúng ta ẩn ẩn núp núp mới có thể đi qua thuận lợi.”

“Bậy bạ”. Viên lão đại hung hăng vứt chân con thỏ vào đống lửa, nhất thời ánh lửa văng khắp nơi, người xung quanh bị dọa sợ rối rít né ra, La Thuần ngược lại trấn tĩnh không loạn, nhưng chân mày khẽ nhíu.

“La Thuần, làm sao ngươi có thể nghĩ như vậy? Lần này chúng ta xuyên qua Rừng rậm Phù Quang, cũng săn g.i.ế.c mấy con linh thú, đây cũng không phải chỉ là vận may!”. Một đại hán thấy lão đại tức giận vội nói.

Viên lão đại hừ hừ tức giận nói : “Tiểu t.ử La Thuần, ngươi cảm thấy chúng ta không có thực lực đúng không? Hừ! lần này nếu không phải thúc thúc nhờ ta chiếu cố ngươi, lão t.ử mới không mang loại vô dụng mặt trắng ra ngoài rèn luyện”.

La Thuần sắc mặt giận dữ nói: “ Hừ, đừng có lôi thúc thúc của ta ra mà nói, nếu các ngươi thật có bản lãnh thì đừng động đến đám đệ t.ử kia, vào Rừng rậm Phù Quang, hàng phục thần thú kia rồi hãy nói!”.

“Ngươi”. Viên lão đại tức giận đứng lên, cầm chân thỏ chỉ vào hắn “Tiểu t.ử ngươi giỏi thật! Từ khi nào lão t.ử làm việc đến lượt một thằng nhóc như ngươi khoa tay múa chân! Lão t.ử thích thì cướp, sao nào? Trong dám đệ t.ử đó có rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp, lão t.ử cướp tới đây thoải mái một chút, tiểu t.ử ngươi có thể làm gì?”.

“Hừ ! hèn hạ vô sỉ, làm mất danh tiếng Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải!” La Thuần gầm lên, khuôn mặt trắng noãn cũng đỏ bừng.

“Ha ha ha…..” Viên lão đại ngửa đầu cười to, “Danh tiếng Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, La Thuần ơi là La Thuần, ngươi tưởng rằng Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải hôm nay còn là đoàn lính đ.á.n.h thuê số một của Nước Đông Ly như trước kia sao? Cái lão già thúc thúc ngươi sắp không trụ được, chúng ta phân ra mỗi ngả giải tán đi”.

“Thúc thúc ta sẽ khá hơn, ngươi đừng đắc ý!” La Thuần phẫn hận nói xong, không muốn cùng đám mãng phu chung sống một chỗ, nổi giận đùng đùng hướng bên ngoài đi.

“La Thuần thiếu gia, ở đây có thịt thỏ đã nướng xong, có muốn ăn một miếng không?” lính đ.á.n.h thuê bên ngoài đống lửa thấy hắn, nhiệt tình đứng lên mời.

La Thuần khách khí lắc đầu rồi bước đi. Nói thế nào đi nữa, La gia ở Nước Đông Ly cũng là gia tộc số một số hai, Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải La gia cũng uy danh hiển hách trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, vì vậy người La gia rất được tôn kính.

Chương 138 Thần Thú Nhỏ (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia