Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 139 Thần Thú Nhỏ (2)

Nhưng từ một tháng trước, thúc thúc hắn là đoàn trưởng Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải gặp phải tên biến thái Hồng Liên của Điện Quang Diệu đ.á.n.h một trận, dù may mắn không c.h.ế.t, nhưng cũng trọng thương khó trị, chỉ sợ là…”

Nhóm người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải nghe tin tức này, liền ngu xuẩn hành động, ý đồ tạo phản, hắn là huyết mạch còn sót lại của La gia, La Tuyệt thúc thúc vì bảo vệ hắn, mới để cho Viên lão đại mang hắn rời đi.

Nhưng Viên lão đại cũng không phải là thứ tốt lành gì, dù trong lòng có chút tình cảm với La gia, nhưng hắn là người thô tục vô sỉ, dọc đường chỉ cần gặp đoàn lính đ.á.n.h thuê yếu hơn hoặc đội thám hiểm đều muốn cướp bóc, còn lấy danh hiệu Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, thật là đồ vô sỉ.

“Thần thú, thì ra các ngươi bị thần thú đuổi ra ngoài”. Tiếng nói thanh lãnh phía sau vang lên, mang theo một ít giễu cợt.

“Người nào?” La Thuần xoay người, chỉ nhìn thấy bóng đen nhỏ nhắn phía sau lều cỏ lóe lên, hắn chưa thấy rõ ràng, bóng đen kia đã biến mất.

“La Thuần thiếu gia, đã xảy ra chuyện gì?” lính đ.á.n.h thuê tuần tra nghe giọng La Thuần, vội chạy tới nhìn.

“Không có, không có gì” La Thuần cũng không dám khẳng định, vừa rồi không phải ảo giác chứ? Động tác nhanh như vậy, chợt lóe liền mất.

“Nhất định là La Thuần thiếu gia mệt mỏi, hay là trước nghỉ một chút, tối nay Viên lão đại muốn dẫn chúng ta làm một vụ lớn, cướp sạch của đám đệ tự đối diện!”. Lính đ.á.n.h thuê kia đã nóng lòng muốn thử.

La Thuần ngứa mắt nhíu mày, chẳng qua hắn chỉ là khách của đoàn lính đ.á.n.h thuê  này, không nói được họ. Học Viện Linh Ương kia không phải là nơi có thể trêu trọc, dám mang theo nhiều học sinh như vậy, nhất định có lão sư thực lực cao cường bảo vệ, Viên lão đại không thể chiếm được ưu thế, cứ để bọn đi nếm trải đi.

Chẳng qua là Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải đắc tội người nước Nam Dực , sợ rằng phiền toái không ít.

Hoàng Bắc Nguyệt Dễ dàng tránh thoát sự tuần tra của đám lính đ.á.n.h thuê, cách phòng vệ cổ xưa này nàng không để vào mắt. Tự do tự tại dạo một vòng bên sông nhỏ, mới từ từ trở về lều.

Mười đệ t.ử nghỉ ngơi trong một lều, nhưng đãi ngộ với công chúa Anh Dạ lại khác, Anh Dạ thân phận tôn quý không thể nhét chung một chỗ với đám đệ t.ử kia, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Vì có quan hệ tốt cùng Bắc Nguyệt quận chúa nên công chúa Anh Dạ kéo nàng qua ở chung.

Vén màn liễu đi vào, nhìn thấy Phong Liên Dực cũng ở trong, từ từ đưa ly trà lên uống và nói chuyện cùng công chúa Anh Dạ.

“Bắc Nguyệt, ngươi đã về ?” Công chúa Anh Dạ ngẩng đầu thấy nàng, liền nói, “Chẳng phải nói đi hóng gió một chút sao? Sao đi lâu thế?”.

Cặp mắt tím của Phong Liên Dực cũng nhìn về phía nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh nói : “Đi dọc theo sông một hồi, bất giác đi xa nên về muộn”

“Bên kia bờ sông là nơi Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải hạ trại, Bắc Nguyệt quận chúa đi một mình không sợ bọn họ đột nhiên tập kích sao?”. Phong Liên Dực cười nói.

Lời hắn nói ngoài mặt là quan tâm nàng, thực tế lại mang theo giễu cợt, biết nàng nói dối công chúa Anh Dạ. Dọc theo bờ sông tản bộ, nếu nàng an phận thủ thường, thế giới đại khái sẽ thái bình rất nhiều.

“Ta đã bình an trở lại, vậy chứng tỏ Dực vương điện hạ lo lắng dư thừa”. Hoàng Bắc Nguyệt mặt không đổi sắc nói, vui vẻ nhìn cặp mắt đặc thù màu tím của hắn.

“Đúng vậy, Bắc Nguyệt quận chúa thông minh lanh lợi, luôn có thể hóa dữ thành lành, không cần lo lắng”.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhìn về phía hắn lạnh vài phần, người này nếu còn tiếp tục nói như vậy, nàng liền g.i.ế.c hắn.

“Đêm hôm khuya khoắt, Dực vương điện hạ ở lại trong lều công chúa Anh Dạ, sợ là sẽ ảnh hưởng không tốt, mời ngài trở về đi!”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

Công chúa Anh Dạ vội nói: “Bắc Nguyệt, Dực vương t.ử cùng Vũ Văn đại nhân là Nam Cung trưởng lão phái tới bảo vệ chúng ta, trưởng lão nói đám lính đ.á.n.h thuê ở đối diện sông nhìn không giống người tốt, vì phòng tránh nên phái các  lão sư thực lực cao cường ở trong mỗi lều bảo vệ các đệ t.ử”.

Đây là Nam Cung trưởng lão ra lệnh, sau khi Bắc Nguyệt ra ngoài mới thông báo tới.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nam t.ử trẻ tuổi bên cạnh Phong Liên Dực, nàng cso ấn tượng với Vũ Văn Địch tốt hơn nhiều so với Phong Liên Dực.

Lần đầu tiên ở bên ngoài phủ của con tin thấy mặt hắn, chính nghĩa lẫm liệt, trung thành ngay thẳng. Sau tỉ thí ở Học Viện Linh Ương, người chăn ngựa bị Lâm Uyển Nghi thu mua cũng nhờ hắn bắt trở lại.

Hoàng Bắc Nguyệt là người dù một chút xíu ân tình cũng sẽ ghi tạc trong lòng, hơn nữa nàng đối với người chính trực cũng đặc biệt kính trọng.

“Thì ra là vậy, vậy thì làm phiền Vũ Văn đại nhân”. Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp xoay người, khom lưng ôm quyền với Vũ Văn Địch, hoàn toàn không để ý đến Phong Liên Dực.

“Quận chúa quá lời, đây là việc ta phải làm”. Vũ Văn Địch cũng ôm quyền thi lễ, mặc dù không hiểu tại sao Bắc Nguyệt quận chúa chỉ hướng hắn cảm tạ, mà không để ý chủ nhân hắn, nhưng nếu Bắc Nguyệt quận chúa đã nói ra, hắn cũng không thể không nhìn.

Phong Liên Dực nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, miệng từ từ cong lên, nụ cười cũng lớn hơn, tựa như càng nhìn càng thấy hứng thú.

Công chúa Anh Dạ ở giữa nhìn ánh mắt hai người quét qua quét lại, trong lòng không biết làm thế nào, bình thường Bắc Nguyệt cũng là một cô nương lễ phép, không biết tại sao lại có địch ý với Dực vương t.ử, cũng may Dực vương t.ử không thèm để ý.

“Ta nghĩ tối nay sẽ mất ngủ vì đề phòng đoàn lính đ.á.n.h thuê đối diện quấy rầy”. Công chúa Anh Dạ cau mày nói.

Vũ Văn Địch vội vàng nói: “Tại hạ sẽ canh giữ ở ngoài, công chúa điện hạ cứ yên tâm nghỉ ngơi”.

Công chúa Anh Dạ ngẩng đầu cười ngọt ngào với hắn : “Canh chừng một đêm sẽ rất cực khổ?”.

“Ta cùng Vũ Văn đại nhân thay phiên nhau đi”. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nói, vừa nói, đã cất bước ra ngoài: “Trước nửa đêm ta canh chừng được rồi, các ngươi cứ ngủ đi.”

Trong lều có Phong Liên Dực, nàng ở cũng không yên.

“Bắc Nguyệt…”. Công chúa Anh Dạ đứng lên đuổi theo, một cô nương nửa đêm làm sao có thể ra ngoài làm thủ vệ đây.

“Công chúa, chi bằng chúng ta chia làm hai tổ, nửa đêm một tổ sau nửa đêm một tổ thay phiên nhau.” Phong Liên Dực cười nói, “sau nửa đêm ta cùng Bắc Nguyệt quận chúa canh chừng, công chúa yên tâm nghỉ ngơi”.

Công chúa Anh Dạ đỏ mặt, hắn nói hắn ở ngoài canh chừng để nàng yên tâm nghỉ ngơi, có hắn coi chừng nàng tự nhiên yên tâm, nhưng mà…

“Dực ca ca , thật ra bình thường Bắc Nguyệt đối với mọi người rất tốt, nàng không phải người lạnh lùng vô lễ như vậy, ngươi đừng để trong lòng”.

Phong Liên Dực tinh thần phấn khởi nói: “Ta biết, công chúa nghỉ ngơi đi, Địch, ngươi ở ngoài canh chừng, chớ ngủ quá sâu”.

“Vâng” Vũ Văn Địch khom người đáp ứng.

Lúc này Phong Liên Dực mới ra ngoài, ngoài lều gió đêm thổi tới, lửa trong chậu lách tách vang dội, ngoài đống lửa Hoàng Bắc Nguyệt ôm tay ngồi trên chiếu, thân thể nhỏ nhắn yêu kiều khí thế, tựa như rất quen thuộc với việc gác đêm.

Hắn ngồi xuống bên kia đống lửa, quay đầu nhìn nàng cười: “ Ta đã làm cô tức giận?”.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nói : “Dực vương t.ử đ.á.n.h giá bản thân quá cao rồi, không nhiều người có thể khiến ta tức giận”.

Nghe lời này nụ cười trên khóe miệng Phong Liên Dực càng sâu, con ngươi màu tím chợt lóe, thậm chí có thể thấy vui vẻ lan tràn trong ánh mắt. Dù nàng không thừa nhận, nhưng nàng thật sự tức giận.

“Vừa rồi cô đi đâu?” Phong Liên Dực mỉm cười hỏi.

“Ta có cần thiết phải báo cho ngươi không?”. Nàng lạnh lùng đáp lại.

Phong Liên Dực sờ mũi cười nói: “Không cần thiết, nhưng ta rất tò mò, làm đồng minh, hỏi một chút cũng không quá đáng chứ?”.

“Đồng minh?” Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn hắn, đôi mắt đen nhánh nheo lại, ánh lên chút giảo hoạt thoáng qua, “Dực vương điện hạ, nếu là đồng minh, vậy chức nghiệp của ngươi là gì còn chưa nói ta biết!”.

“Là do cô không hỏi!” Phong Liên Dực nâng mắt, để ánh lửa trong chậu chiếu vào đôi con ngươi, ánh mắt màu tím ch.ói sáng vô cùng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn có chút ngơ ngẩn, chỉ chốc lát hồi phục tinh thần, ho nhẹ dời tầm mắt, kiên định nói: “Bây giờ ta hỏi!”.

“Vậy cô muốn nghe ta nói thật, hay nói dối đây?”.

“Nói nhảm!” Hoàng Bắc Nguyệt tức giận nói, “Ta muốn nghe nói dối, còn cần hỏi ngươi sao?”.

“Cũng đúng” Phong Liên Dực cười nói “ Ta là triệu hoán sư,  thuộc tính Phong”.

“Linh thú ngươi triệu hồi là gì?” Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghe, quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn căn bản không giống bề ngoài văn nhược tao nhã, là một cao thủ triệu hoán sư bí mật, rất lợi hại.

Chương 139 Thần Thú Nhỏ (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia