Phong Liên Dực ngẩng đầu nhìn sao giăng đầy trời: “Ở đây đông người, lần sau ta sẽ cho cô xem.”
Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi, nụ cười dần dần hiện trên mặt, nói: “Ngươi là triệu hoán sư, bí mật này có bao nhiêu người biết?”.
“Uhm, cô là người thứ ba biết”.
Hoàng Bắc Nguyệt l.i.ế.m môi, có chút gian trá nói: “Ngươi có sợ ta đem bí mật của ngươi nói ra không?”.
Phong Liên Dực nhìn nàng, hơi giật mình, không nghĩ tới nàng dùng chiêu này uy h.i.ế.p, đúng ra mà nói, cao thủ đều là người quang minh lỗi lạc…
“Cô sẽ không làm vậy?”Lời nói có mấy phần không xác định, đối với tiểu nha đầu này, hắn cũng không hiểu rõ lắm.
“Có hay không thì phải xem biểu hiện của ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt tính toán trong lòng.
Vừa rồi ở bên ngoài lều Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, nghe Viên lão đại nói chuyện cùng thủ hạ, nàng biết động tĩnh quỷ dị hôm nay không phải là linh thú bạo động, mà là bên ngoài Rừng rậm Phù Quang có một con thần thú.
Mặc dù không biết vì sao thần thú kia lại ra ngoài Rừng rậm Phù Quang, nhưng đây là cơ hội ngàn năm có một. Trước kia, muốn gặp thần thú không chỉ có thực lực siêu cường tuyệt đối, còn phải có đầy đủ may mắn! Mà lần này không phải là một cơ hội tốt hay sao?
Thần thú kia đi ra ngoài, đúng lúc đem linh thú xung quanh dọa chạy, lúc này tiến vào Rừng rậm Phù Quang, nhất định có rất nhiều thuận lợi . Nếu may mắn có thể nhìn thấy thần thú, may hơn nữa có thể thu phục thần thú. Nếu có một con thần thú, vậy thì Hồng Liên của Điện Quang Diệu cũng không phải là nhân vậy uy h.i.ế.p gì lớn với nàng.
Hồng Liên sở hữu thần thú, nàng cũng có, thêm chút thủ đoạn nhỏ, g.i.ế.c c.h.ế.t ả cũng không phải việc khó.
Chẳng qua hàng phục thần thú chỉ là một giả thiết hoa mỹ mà thôi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám nghĩ nhiều, nàng dựa vào Vạn Thú Vô Cương thuần phục Băng Linh Huyễn Điểu thì không sao, nhưng thần thú cũng không dễ dàng. Hơn nữa, chưa biết thần thú kia thuộc đẳng cấp gì.
Lần này nàng muốn vào Rừng rậm Phù Quang là vì muốn sớm tìm được ba loại d.ư.ợ.c liệu luyện chế Tẩy Tủy đan, những chuyện khác chỉ là tiện tay.
Vạch tốt kế hoạch, nàng nhìn thấy biểu lộ vẫn còn kinh hoàng của Phong Liên Dực, cười nói: “Thực lực Dực vương điện hạ không tầm thường, chi bằng chúng ta lén vào Rừng rậm Phù Quang một lần xem sao!”.
Phong Liên Dực cau mày nói “Lá gan cô thật lớn, bên trong là thời kỳ linh thú bạo động hung mãnh nhất, đi vào đó không phải là muốn c.h.ế.t chứ?”.
“Ta không tin ngươi cũng nghĩ linh thú bạo động bên trong?”. Hoàng Bắc Nguyệt nói “nói cho ngươi biết, bây giờ chúng ta vào đó là an toàn nhất, hoàn toàn không lo lắng bị linh thú tập kích”.
“Làm sao ngươi biết?” Phong Liên Dực híp mắt “Làm đồng minh, bí mật của ta đã nói cho cô, cô còn gạt ta?”.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên chỉ phía sau, “Người bên kia nói ta biết, bên ngoài Rừng rậm Phù Quang có một con thần thú, vì vậy những con linh thú kia bị dọa chạy trối c.h.ế.t”.
“Thần thú?” Phong Liên Dực bình tĩnh ung dung, cũng không nhịn được hít một hơi lạnh. Bên ngoài Rừng rậm Phù Quang có một con thần thú, đó nghĩa là gì?
“Thế nào? Có muốn cùng ta vào xem một chút không?”
“Ta được lựa chọn sao?”. Phong Liên Dực cười khổ, không phối hợp thì nàng sẽ đem bí mật của hắn nói ra. Nếu hắn không đi biết đâu ngày mai toàn bộ nước Nam Dực đều biết bí mật của hắn. Hắn không chút hoài nghi việc nàng nói được thì làm được.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, nàng cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, hắn nói có thể đi thì đi, không đi thì không đi. Tiến vào Rừng rậm Phù Quang, nàng không quen thuộc với địa hình bên trong, nếu không có người quen thuộc thì quá nguy hiểm.
Mặc dù nàng mạnh, nhưng không phải loại thiếu đầu óc, mọi việc đều cẩn thận suy nghĩ tính toán, nếu không đến lúc hối hận không kịp. Nếu quyết định đi, dĩ nhiên không thể đợi lâu, chuyện như vậy mà có thêm người biết lại kéo nhau cả một đám đi vào thì không dễ xử lý.
Hoàng Bắc Nguyệt xoay người, thêm một tầng nguyên khí cấm thuật ngoài lều, Phong Liên Dực nhìn thấy nhíu mày, nàng có thể sử dụng nguyên khí cấm chế, chẳng lẽ nàng là triệu hoán sư?
“Đi thôi” Hoàng Bắc Nguyệt nói một tiếng, bước qua trước mặt hắn, giống chú mèo biến mất sau lều cỏ. Phong Liên Dực cũng theo sau.
Dừng lại ở ranh giới giữa Rừng rậm Mê Vụ và Rừng rậm Phù Quang, qua mấy canh giờ mà vẫn nghe được tiếng chạy trốn trong rừng rậm của linh thú, không ít linh thú đã trốn vào Rừng rậm Mê Vụ.
“Cẩn thận một chút, sau khi đi vào tránh sử dụng nguyên khí, Phù Quang tuy không nhìn được nhưng có thể cảm nhận d.a.o động của nguyên khí để công kích” . Phong Liên Dực thấp giọng nói.
“Chẳng trách siêu cấp cường giả cũng không dám tùy tiện tiến vào Rừng rậm Phù Quang, không được sử dụng nguyên khí mà gặp phải linh thú thì phiền”. Hoàng Bắc Nguyệt nói.
Chỉ là, nàng tạm thời không có lý do để lo lắng việc này, bản thân nàng không thể ngưng tụ nguyên khí, trên người cũng không có nguyên khí d.a.o động, có thể tạm thời không cần lo lắng về đám Phù Quang này.
“Ngươi không có vấn đề gì thì đi vào thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói.
Phong Liên Dực khẽ cười bước đi trước, trong Rừng rậm Phù Quang thật u ám, nhiệt độ trong không khí lập tức giảm xuống rất nhiều. Bởi vì có Phù Quang nên dù trời tối vẫn nhìn thấy đường đi, xung quanh yên tĩnh, hai người trước sau đi rất cẩn thận. Trên đường đi, thỉnh thoảng có tiếng linh thú từ xung quanh truyền tới, nhưng vào lúc này, những linh thú kia cũng không để ý việc công kích người ngoài, chỉ lo chạy trối c.h.ế.t mới là thượng sách. Mấy lần tránh né bầy linh thú chạy trốn, đã từ từ có thể cảm giác uy áp thần thú phía trước.
Điều khiến họ ngạc nhiên là uy áp kia cũng không mạnh mẽ như tưởng tượng, mà là lúc mạnh lúc yếu, nhưng vẫn có thể cảm giác được sát khí mãnh liệt trong không trung. Chẳng trách đám linh thú kia lại muốn chạy trốn, loại thần thú này cho dù không thể tản ra uy áp cường đại, nhưng sát khí kia cũng đủ làm người ta sợ.
Hoàng Bắc Nguyệt nôn nóng muốn đi xem dạng thần thú gì ở phía trước.
“Chờ đã” Phong Liên Dực chợt giơ tay lên, nhỏ giọng nói.
Hoàng Bắc Nguyệt vểnh tai, cứ tưởng linh thú cường đại xuất hiện, nhưng cẩn thận nghe lại không thấy gì, ngẩng đầu nhìn Phong Liên Dực thấy hắn hướng nàng vẫy tay, sau đó vòng theo một hướng khác.
“Này…..” Hoàng Bắc Nguyệt nhỏ giọng gọi, hắn không nghe được, nàng chỉ có thể đi theo phía sau. Không tới một khắc đồng hồ, ánh sáng trước mặt ngày càng nhiều, càng lúc càng sáng nhưng không ch.ói mắt mà vô cùng nhu hòa, lại lạnh như băng, dần dần, có cảm giác lông tơ sau lưng đều dựng lên.
Sau những ánh sáng kia là một hồ nước nhỏ, sóng gợn lăn tăn, ánh sáng chiếu xuống như mộng như ảo, trong ao nước một đóa sen bảy sắc nở rộ.
Hoa Sen Đan Biện Bảy Màu.
Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh đến, quả nhiên là d.ư.ợ.c liệu nàng muốn tìm để luyện Tẩy Tủy đan, thuộc tính thủy Hoa Sen Đan Biện Bảy Màu!
Phong Liên Dực nhỏ giọng: “May thật, linh thú bảo vệ nơi này bị con thần thú kia dọa chạy, nếu không đối phó với linh thú bảo vệ cũng tốn chút công phu.”
“Làm sao ngươi biết nơi này có Hoa Sen Đan Biện Bảy Màu?” Hoàng Bắc Nguyệt vui mừng, biết trong ao không có gì nguy hiểm liền sải bước đi xuống, nước ở đây chỉ đến đầu gối, nàng hái Hoa Sen Đan Biện Bảy Màu xuống bỏ vào nạp giới.
Hoa Sen Đan Biện Bảy Màu bị hái xuống, đám Phù Quang trôi lở lửng phía trên mặt nước cảm giác được, từ từ bay xuống, chúng vòng tới vòng lui bên người Hoàng Bắc Nguyệt.
Những con Phù Quang này có thân rất dài, trên đầu bằng phẳng có sừng giống long giác, thân phía sau dài giống kỳ lân, toàn thân mềm nhũn, cả người là dịch trong suốt, ánh sáng tự nhiên phát ra từ thân thể. Nếu như không biết chúng là linh thú hung tàn, nhất định sẽ cảm thấy loại sinh vật này dáng dấp rất xinh đẹp.
Hoàng Bắc Nguyệt im lặng, nhìn về Phong Liên Dực, Phong Liên Dực ra hiệu đừng lên tiếng, từ nạp giới lấy ra một cây đàn cổ, toàn thân y phục trắng khẽ ngồi xuống, tay đặt trên huyền cầm, tiếng đàn êm ái du dương vang lên, đầu ngón tay hắn giống như mây bay từ từ tản mạn, khi cao khi thấp, lúc gần lúc xa.