Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 141 Thần Thú Nhỏ (4)

Tiếng đàn như mang theo ma lực, những con Phù Quang kia nghe thấy đều đồng loạt ngẩn ra, sau đó từ từ rời khỏi người Hoàng Bắc Nguyệt, đến bên Phong Liên Dực, ở bên cạnh hắn di chuyển phiêu diêu theo điệu nhạc.

Phù Quang say mê tiếng đàn, chúng bắt đầu điệu múa nhẹ nhàng trong không gian mờ tối, Phong Liên Dực cúi đầu đ.á.n.h đàn, y phục màu trắng bị Phù Quang mang theo gió nâng lên, đôi mắt màu tím chợt ẩn chợt hiện. Mặt mũi tinh xảo yêu nghiệt, ở giữa đám Phù Quang lơ lửng lộ ra mờ ảo.

Trong thời gian ngắn, tiếng đàn động, gió nổi lên, mưa bay bay, lưu quang xào xạc. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn không chớp mắt, tiếng đàn ngấm vào tim, trong thời gian ngắn quên luôn hiểm cảnh xung quanh.

Tình cảnh này, nhiều năm sau nhớ lại, vẫn như cũ cảm thấy hoảng hốt không giống thật, giống như nằm mơ, là giấc mơ đẹp nhất đời này.

Phong Liên Dực ngẩng đầu, thấy ánh mắt nàng nhìnchăm chú liền ngẩn ra, tay đ.á.n.h đàn bất giác sai một đoạn.

Tiếng đàn vừa loạn, những con Phù Quang kia lập tức phản ứng, tiếng “xì xì” phát ra, sau đó chúng phát động công kích về phía Phong Liên Dực.

“Chạy mau” Phong Liên Dực thu lại cây đàn cổ, kéo ra Hoàng Bắc Nguyệt từ trong nước ra, sau đó vung ống tay áo, vô số nguyên khí Phong ngưng tụ thành lưỡi d.a.o sắc bén bay ra ngoài. Toàn bộ đám Phù Quang đuổi theo bị gió đ.á.n.h trúng rơi lả tả xuống đất, trong thân thể chảy ra chất lỏng lấp lánh ánh sáng. Mấy con Phù Quang c.h.ế.t, phía sau liền lập tức con khác đuổi theo, không c.h.ế.t không ngừng!

Hoàng Bắc Nguyệt thầm mắng, ghét nhất thể loại này, thân hình nhỏ mà số lượng nhiều, lại là linh thú hung mãnh càng khó đối phó. Thừa lúc chúng chưa tới nhiều, chi bằng giải quyết một lần. Vừa nghĩ xong, Phong Liên Dực đã ôm ngang hông nàng, đem nàng vào trong n.g.ự.c, chuyển thân thể trốn vào trong hốc tối của một cái cây. Hốc cây khá hẹp, nàng phải co rúc trong n.g.ự.c của hắn thì hai người mới miễn cưỡng chui vừa.

Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng nói “Ngươi làm gì ?”.

“Không được dùng nguyên khí, những con Phù Quang kia rất nhạy bén, nếu cô giải phóng một lượng lớn nguyên khí, bọn chúng ngửi thấy sẽ không ngừng đuổi theo cô, rất phiền toái”. Phong Liên Dực thấp giọng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, dù không tình nguyện nhưng cũng biết những con Phù Quang kia không dễ đối phó, chẳng qua hai người núp ở nơi chật hẹp như vậy có chút…. kì quái! Hơn nữa hốc cây này không biết là chỗ ở của linh thú nào, vừa trơn vừa ướt, bên trên có giọt nước lạnh băng nhỏ xuống, khiến nàng rùng mình một cái.

“Đừng sợ, bọn chúng không phát hiện được”. Tiếng nói của Phong Liên Dực mềm mại, tay ôm hông nàng xiết c.h.ặ.t.

“Người nào sợ?” giọng nói lạnh như băng của Hoàng Bắc Nguyệt vang lên, “Buông tay!”.

Phong Liên Dực sửng sốt, từ từ buông tay, trong bóng tối ho khan một tiếng nói : “Ngại quá, vừa rồi nhất thời không chú ý, âm luật liền sai...”. Nếu như không đàn sai âm luật, sẽ thuận lợi trấn an đám Phù Quang kia rồi dẫn chúng rời đi.

Nhớ tới chuyện vừa rồi, trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt ửng hồng, cũng may là đang ở trong bóng tối nên hắn không nhìn thấy. Gặp quỷ, nàng cũng không phải là thiếu nữ mơ mộng, dù gì cũng ở trong giới sát thủ nhiều năm, nhân vật so với hắn đẹp mắt hơn yêu nghiệt hơn lại còn phong độ hơn cũng gặp không ít. Đại minh tinh Tô Cách kia diễm lệ tuyệt sắc, còn có Hắc Thái T.ử tiếng tăm như cồn, nào có ai kém hơn hắn? Nàng thấy những người này cũng không chút nháy mắt. Kì lạ là vừa mới nhìn thấy hắn mắt liền không thể rời đi! Thật là khó giải thích.

Nghĩ đến những thứ này, Hoàng Bắc Nguyệt lạnh băng nói: “Kỹ thuật chưa tốt, cũng đừng ra tay!”

Trong bóng tối Phong Liên Dực cúi đầu nhìn nàng, cười khổ lặng lẽ nói trong lòng, trước đây hắn chưa từng mắc sai lầm mà. Lần này là do…

Hai người lúng túng trầm mặc trốn trong hốc cây một lúc, tiếng “Xuy xuy” bên ngoài dần bình tĩnh lại, đợi chừng hai phút, Hoàng Bắc Nguyệt mới bước ra ngoài.

Những Phù Quang kia đều đã an tĩnh lại, lẳng lặng trôi phía trên rừng rậm, gom thành năm ba nhóm, ánh sáng lấp lánh trong rừng sâu u ám trở nên quỷ dị.

“Đi thôi” gọi Phong Liên Dực một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt hướng phía trước đi.

Luyện chế Tẩy Tủy đan cần ba loại d.ư.ợ.c liệu, trong đó đã tìm được một loại, còn hai loại, cần phải phí chút thời gian.

“Có một loại  thuộc tính Thổ là Địa Linh Mẫu, sinh trưởng ở trong lòng đất, rất khó tìm, nhưng nơi Địa Linh Mẫu sinh trưởng, thổ nhưỡng sẽ tản ra mùi thơm, tất cả linh thú đều thích hoạt động quanh đó. Linh thú đẳng cấp thấp không đầy đủ linh thức, sẽ lưu lại rất nhiều nước bọt xung quanh nơi Địa Linh Mẫu sinh trưởng, một lát tìm được nơi có nhiều nước bọt thì lưu ý một chút”. Phong Liên Dực vừa đi vừa nói với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt gật đầu, liền bắt đầu cẩn thận quan sát thổ thưỡng xung quanh. Đúng lúc này, phía trong rừng rậm truyền tới một cơn địa chấn khiến hai người chao đảo, mấy con linh thú phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết liền im lặng.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu liếc Phong Liên Dực, dù không nói gì, hai người đều hiểu. Con thần thú kia chắc chắn ở phía trước.

Hai người lập tức nhấc chân, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về hướng phát ra chấn động, càng đến gần, số lượng Phù Quang càng nhiều, ánh sáng càng lớn, một luồng khí nóng rực cũng nhích tới gần.

Grừ..Grào….

Tiếng gầm gừ cuồng bạo có chút yếu ớt, chỉ kêu nhỏ một tiếng rồi nặng nề thở gấp…

Một đoàn lửa từ phía trước phun ra ngoài, đốt cháy rừng cây xung quanh, đám Phù Quang rối rít chạy trốn.

Hoàng Bắc Nguyệt núp ở phía sau cây đại thụ tránh lửa, ghé đầu nhìn về phía trước, nhất thời bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi.

Một con hổ to lớn màu vàng nằm trên đám lá cây màu xanh phía trước, trên lưng có bốn cái cánh màu vàng, lông mao rất đẹp, khiến người lóa mắt. Uy áp thần thú tạo thành một bình chướng vàng nhạt quanh nó, bình chướng trong không trung có sát khí mãnh liệt, tuyệt đối không có linh thú nào dám lại gần.

Hổ lông vàng dáng có vẻ suy yếu, mở nửa ánh mắt, bên trong con ngươi là màu vàng nhạt, đôi mắt hiện lên thần sắc thống khổ, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn bụng, sau đó phát ra tiếng kêu đáng thương trong yết hầu.

Dây leo màu xanh lá bao bọc nửa người nó lại, phát ra ánh sáng màu xanh, đều là nguyên khí thuộc tính Thổ, bị Hổ lông vàng hấp thu liên tục vào thân thể. Có những khuyên khí kia tẩm bổ, nó liền gào lên một tiếng, thống khổ giãy dụa lăn lộn giữa đám dây leo.

Phong Liên Dực theo kịp, đứng sau lưng Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng “Nó sao thế? bị thương à?”.

“Không, nó đang sinh nở” Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh nói, nam nhân chính là nam nhân, không hề hiểu biết gì về chuyện này.

Nghe được hai chữ “sinh nở”, Phong Liên Dực mất tự nhiên ho khan một tiếng, âm thầm bội phục nha đầu này, tuổi còn nhỏ mà cái gì cũng hiểu.

Hoàng Bắc Nguyệt từ từ nói: “Nó bị khó sinh, không nghĩ tới thần thú cũng sinh khó, nhìn nó đã kiệt sức, nếu không sinh được thì một xác hai mạng”.

“Vậy làm sao bây giờ?”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn nói: “Ngươi muốn giúp sao?”

Phong Liên Dực cười cười, mắt chớp chớp: “Thần thú dù cao quý hung mãnh, nhưng là linh thú thông minh, cũng rất trọng ân tình, cô giúp nó, tự nhiên nó cũng sẽ giúp cô.”

“Ta cũng nghĩ vậy”. Hoàng Bắc Nguyệt cũng không so đo, nàng muốn giúp con Hổ lông vàng kia chính là hi vọng được nó trợ giúp lại. Ít nhất là giúp nàng tìm hai loại t.h.u.ố.c luyện chế Tẩy Tủy đan.

Phong Liên Dực cười nói “mặc dù nghĩ vậy, nhưng cô giúp được không? Nó đang mất bình tĩnh, bình chướng kia cô cũng không phá được”.

“Thử một chút xem sao” Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói, vừa nghĩ hỏi : “Tiếng đàn của ngươi có tác dụng trấn an linh thú phải không? Đối với thần thú cũng có tác dụng chứ?”.

“Cái này, ta chưa thử.”

“Vậy thì thử bây giờ đi” nói xong nàng từ sau đại thụ đi ra, Phong Liên Dực cũng lập tức lấy ra cổ cầm, đặt trên đầu gối, chận rãi gảy đàn.

Nghe thấy tiếng đàn, Hổ lông vàng lập tức ngẩng đầu, mở to mắt, con ngươi màu vàng phát ra tức giận mãnh liệt. Nó vừa nhìn vừa nhe răng nhếch miệng gầm thét cảnh cáo kẻ xâm nhập.

Chương 141 Thần Thú Nhỏ (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia