Hoàng Bắc Nguyệt không hoảng hốt loạn bước, hướng bên ngoài bình chướng đi tới, con ngươi đen nhánh lạnh lùng trong trẻo không lùi bước trước cặp mắt màu vàng.
Hổ lông vàng sửng sốt, đột nhiên mở miêng nói : “Tiểu nữ, ngươi muốn c.h.ế.t sao?”. giọng nói uy mãnh dõng dạc, tựa như cơn gió quét qua, trong nháy mắt làm không khí lung lay kịch liệt, gió lớn nổi lên.
Dưới chân Hoàng Bắc Nguyệt cũng lung lay một chút, thật vất vả mới đứng vững, trong lòng than thầm sợ hãi, không hổ là thần thú , chỉ giọng nói đã sinh ra thực lực cường đại như thế! Nhưng nàng cũng không phải người dễ dàng lùi bước!
Nắm c.h.ặ.t Vạn Thú Vô Cương trong tay, nhanh ch.óng hướng bên cạnh lui một bước, tránh giọng nói mang sóng xung kích của Hổ lông vàng.
Dù động tác của nàng nhanh như vậy nhưng vẫn bị trận gió kia xẹt qua cổ, lưu lại một vệt m.á.u!
Hổ lông vàng đang sinh nở nên đặc biệt nóng nảy, đối với bất kì sinh vật nào tới gần cũng tuyệt không nương tay.
Thấy thân thủ Hoàng Bắc Nguyệt nhanh nhẹn, trong mắt Hổ lông vàng đột nhiên ngưng tụ, một tia ánh sáng màu vàng b.ắ.n ra với tốc độ rất nhanh, phát ra tiếng động dữ dội trong không khí.
“Cẩn thận!” Phong Liên Dực ở phía sau hô một tiếng, tiếng đàn đột nhiên tăng cao, ống tay áo của hắn vung lên, Phong nguyên tố quay cuồng tựa sóng lớn lao tới, đụng vào ánh sáng vàng b.ắ.n ra từ mắt Hổ lông vàng.
Ầm..ầm… !!!
Tiếng va chạm mãnh liệt, trong không khí hình thành một xoáy khí, giằng co hồi lâu mới xông lên trời, phá vỡ rừng cây rậm rạp. Khí còn sót lại quét qua bốn phía tựa gió, thổi ngã mấy thân cây.
Chờ lúc gió ngừng lại, Phong Liên Dực đưa mắt nhìn, nhưng không thấy bóng dáng Hoàng Bắc Nguyệt.
Trong lòng giật mình, Phong Liên Dực đột nhiên đứng dậy.
“Không được ngừng!” trên đầu truyền tới tiếng nói lạnh lùng trong trẻo, ánh sáng của Phù Quang phát ra bị che khuất, một con băng loan điểu to lớn từ phía trên bay qua, khí băng lạnh trên người phát ra, lập tức xoa dịu khí nóng xung quanh!
Trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, một cô gái tóc đỏ như lửa đứng lên, nắm trong tay kiếm Băng trắng như tuyết, nhẹ quay đầu lại, đôi mắt đen nhánh thanh lãnh.
Đây là … Băng Linh Huyễn Điểu của Hí Thiên.
Trong thành Lâm Hoài, gần đây nổi danh ma nữ tóc đỏ, triệu hoán sư cửu tinh thần bí khống chế một trong ngũ linh thú, Hí Thiên!
Khiếp sợ trong chốc lát, Phong Liên Dực cười nhạt, nha đầu này luôn khiến người ta bất ngờ.
Mười hai tuổi là triệu hoán sư cửu tinh, còn có Băng Linh Huyễn Điểu. Điều này hoàn toàn áp đảo thiên tài thái t.ử Chiến Dã, tại sao nhiều năm nay lại bị coi là phế vật? Đám người Tiêu gia, đúng là có mắt không tròng.
“Giao cho ngươi!”, thấy thân phận nàng cường hãn như vậy, Phong Liên Dực liền không còn lo lắng, Băng Linh Huyễn Điểu không phải thần thú , nhưng cũng là siêu cấp linh thú, đối mặt với thần thú suy nhược vì sinh nở cũng không quá lo lắng.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, vung kiếm trong tay, từng luồng khí lạnh liên tiếp tuôn ra, như nước sông ngược dòng, mãnh liệt xông vào lá chắn màu vàng bên ngoài Hổ lông vàng. Con Hổ đột nhiên gào một tiếng, thân thể suy nhược đứng lên, miệng điên cuồng gào thét, b.ắ.n ra Lửa cháy mãnh liệt .
Hoàng Bắc Nguyệt không định đối mặt cùng thần thú , lập tức khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay lên cao, cùng lúc đó, lá chắn màu vàng nhạt bị công kích của nàng vỡ thành mảnh nhỏ, tán loạn rơi xuống.
“Loài người đáng c.h.ế.t” Hổ lông vànghoàn toàn nổi giận, lá chắn thần thú lại bị một triệu hoán sư loài người phá mất. Nó không kìm chế được tức giận, màu vàng trên thân thể bốc lên lửa cháy rừng rực, thế lửa ngày càng mạnh, cuối cùng hoàn toàn biến thành màu vàng kim.
Thần thú trở nên cuồng bạo, móng vuốt sắc nhọn hướng phía trước vung một cái, ngọn lửa màu vàng trên người trong nháy mắt đều phóng ra ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn, giống như có ngàn cân đá tảng đè xuống người, ép tới mức l.ồ.ng n.g.ự.c ê ẩm.
Băng Linh Huyễn Điểu truyền âm nói: “ Chủ nhân, nó đang ở trong trạng thái suy yếu do việc sinh nở, lực công kích không mạnh, ta có thể đỡ giúp người một chút!”.
“Không được, ngươi còn đang bị thương, vẫn chưa hồi phục, mau rời đi trước đi!”. Hoàng Bắc Nguyệt trấn định nói rồi đột nhiên từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu nhảy xuống.
Hành động này của nàng không chỉ khiến Băng Linh Huyễn Điểu cảm thấy khiếp sợ mà ngay cả người đang xem cuộc chiến là Phong Liên Dực cũng kinh hãi, nàng muốn làm gì đây? Một thân một mình xông vào phạm vi công kích của thần thú , nàng không muốn sống nữa sao?
“Lá chắn băng, mở!”. Hoàng Bắc Nguyệt khẽ quát một tiếng, mười hai lớp Lá chắn Băng ngăn trước người nàng.
Mười hai lớp Lá chắn Băng là công kích mạnh nhất của nàng hiện tại. Lúc trước nàng dùng Lá chắn Băng cũng chỉ cản trở Linh Tôn trong chốc lát, thực lực của thần thú Hổ lông vàng này tuy không bằng Linh Tôn, nhưng bây giờ nó đang ở trạng thái giận dữ, liều mạng nên lực bộc phát của nó cũng tương đối kinh người, nàng đương nhiên không dám khinh thường.
Khi ngọn lửa màu vàng trên người Hổ lông vàngđụng vào Lá chắn Băng, sáu lớp Lá chắn Băng trước nhất lập tức vỡ vụn, sáu lớp Lá chắn Băng phía sau cũng bắt đầu xuất hiện tiếng nứt vỡ.
Một kích không thành công, Hổ lông vàng lập tức bắt đầu đợt công kích thứ hai. Ngọn lửa màu vàng kim tựa như vũ bão vọt mạnh tới.
Hoàng Bắc Nguyệt quát một tiếng, một lá bùa trắng như tuyết chợt xuất hiện trong tay nàng. Lá bùa bay đến giữa không trung, ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt khẽ đảo qua một cái, hai tay nhanh ch.óng kết ấn.
Đây là Thuật Bùa Chú đơn giản mà Linh Tôn đưa cho nàng, vận dụng rất dễ, chỉ cần kết hợp với nguyên khí Băng thuộc tính là có thể tạo ra mối liên kết với nó, có điều nàng chưa có cơ hội thử uy lực của lá bùa này.
“ Lá chắn Băng, mở!”. Khi ngọn lửa màu vàng kim của con Hổ phá vỡ mười hai lớp Lá chắn Băng ban đầu, một loạt Lá chắn Băng nữa lại được triệu hồi ra, lá bùa trắng như tuyết cũng được dán lên đó.
“Hừ! Ngươi cho rằng những thứ này có thể chống đỡ được công kích của ta sao?” Hổ lông vàng thấy nàng tiếp tục sử dụng Lá chắn Băng liền khinh thường hừ lạnh một tiếng.
Ngọn lửa màu vàng dần dần ngưng kết, hội tụ thành một đoàn lửa cháy mạnh mẽ. Móng vuốt không ngừng d.a.o động trên không trung, ba đoàn lửa điên cuồng xông tới đập vào Lá chắn Băng. Lá chắn Băng như bị lôi điện bổ trúng, trong nháy mắt vỡ nát.
Lớp Lá chắn Băng được bùa chú gia cố kịch liệt rung động, màu tuyết trắng chợt lóe trên Lá chắn Băng, tỏa ánh sáng rực rỡ, ba lớp Lá chắn Băng phía trước triệt để vỡ vụn, chín lớp Lá chắn Băng còn lại vẫn sừng sững đứng vững.
Một kích tung ra, Hổ lông vàng liền thất kinh. Nó không dám tin nhìn vào chín lớp Lá chắn Băng còn sót lại. Làm sao có thể như vậy được? Xích Kim Liệt Diễm của nó lại không phá vỡ được Lá chắn Băng của một tên Triệu Hoán Sư tầm thường sao?
Đường đường là thần thú lại gặp phải đả kích như vậy, nó cơ hồ muốn hộc m.á.u. Chấn động trong bụng liên tục truyền tới, nó chỉ có thể cố nén đau đớn, bắt đầu ngưng tụ Xích Kim Liệt Diễm thực hiện lần công kích thứ ba!
Bóng dáng Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng nhảy lên trên Lá chắn Băng, khoanh tay nhìn Hổ lông vàng: “ Không lẽ ngươi muốn dùng hết nguyên khí để chiến đấu với ta, sau đó cùng ấu thú trong bụng c.h.ế.t đi sao?”
“Việc này liên quan gì đến ngươi? Loài người đáng c.h.ế.t, hôm nay ta nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”. thần thú Hổ lông vàng ngửa mặt lên trời gầm thét.
Khóe môi Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt cong lên, cười nói: “ Ngươi g.i.ế.c ta thì sẽ không còn ai giúp được ngươi đâu nha!”
Hổ lông vàng hơi do dự một chút, cơn đau từ việc sinh nở khiến toàn thân nó run rẩy, hai chân đang miễn cưỡng chống đỡ thân thể cũng lay động không ngừng. Nó có thể kiên trì lâu như vậy, dùng thực lực cường hãn của mình chiến đấu với nàng đã lợi hại lắm rồi.
Nhìn thấy sự do dự trong mắt nó, Hoàng Bắc Nguyệt tiếp tục nói: “Ta không muốn tiếp tục chiến đấu với ngươi nữa, nếu cứ như vậy, ấu thú trong bụng ngươi sẽ không có hy vọng sinh ra được”.
“Hừ, ta sẽ không tin tưởng đám nhân loại các ngươi…” Hổ lông vàng thở hổn hển, thân thể lộ rõ sự mệt mỏi cùng chán nản.
“Ngươi sẽ tin tưởng ta!” Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái nói.