Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 143 Thần Thú Nhỏ (6)

Hổ lông vàng giương mắt nhìn nàng: “Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào cái này!” Nàng giơ tay lên, Vạn Thú Vô Cương nằm gọn trong lòng bàn tay của nàng. Màu đen thuần chính hùng hậu, bên trên có khắc hoa văn cổ xưa, phảng phất mang theo một cỗ hơi thở thần bí nào đó, ngay cả thần thú như Hổ lông vàng cũng phải lui về phía sau nửa bước.

“Là thần thú , ngươi chắc chắn cảm giác được lực lượng của khối cổ ngọc này. Với trạng thái bây giờ của ngươi, nếu ta thật sự muốn đối phó thì cũng chẳng tốn chút sức lực nào”.

Hoàng Bắc Nguyệt ung dung trấn định nói. Lời của nàng mặc dù hơi khoa trương, nhưng lực lượng của Vạn Thú Vô Cương thật sự không thể khinh thường. Linh thú càng cường đại thì cảm nhận về sức mạnh này càng sâu sắc.

Nàng bây giờ chẳng qua là chưa biết cách sử dụng thôi, vừa rồi biểu lộ một chút lực lượng của bùa chú đơn giản cũng đủ để Hổ lông vàng tin tưởng rồi.

Ánh sáng màu trắng trên Lá chắn Băng thoáng hiện, bộ lông mềm mại sáng ch.ói của Hổ lông vàng dần dần ảm đạm đi.

Hoàng Bắc Nguyệt từ trên Lá chắn Băng nhảy xuống, hơi giơ tay lên, nhẹ giọng nói: “Đừng lo lắng, ta chỉ muốn giúp ngươi mà thôi”.

Nàng nhẹ giọng trấn an, kết hợp với tiếng đàn cách đó không xa của Phong Liên Dực, tâm tình của Hổ lông vàng dần bình tĩnh lại, nhưng khi Hoàng Bắc Nguyệt đang định đến gần, nó chợt ngẩng đầu lên.

“Hướng trời lập lời thề đi!”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ một tiếng, không chút do dự nâng hai ngón tay chỉ lên trời, lập lời thề: “Ta Hoàng Bắc Nguyệt xin thề, nếu có nửa điểm gây thương tổn cho Hổ lông vàng cùng ấu thú thì sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h, không được c.h.ế.t t.ử tế!”.

Lời thề vừa hoàn thành, bầu trời vốn tràn đầy gió bão do Phong Liên Dực cùng Hổ lông vàng gây ra lại hiện ra một vệt sấm sét. Lời thề đã lập, không thể vi phạm, nếu không sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h!

Hổ lông vàng thoáng yên tâm, thân thể to lớn không chịu nổi nữa liền gục xuống đám dây leo màu xanh, nặng nề thở hổn hển.

Một trận đ.á.n.h ngắn ngủi vừa rồi làm nó tiêu hao quá nhiều nguyên khí, bây giờ nó chỉ có thể dựa vào nguyên khí từ dây leo màu xanh truyền đến để chống đỡ.

“Nhân loại, ngươi tên là Hoàng Bắc Nguyệt sao?” Hổ lông vàng suy yếu hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt lấy đấu bồng màu đen từ trong nạp giới ra đắp lên người của Kim Mao Hổ, tay đặt trên bụng nó nhẹ nhàng ấn, nàng có thể cảm giác được ấu thú đang ngọ nguậy trong bụng của nó.

“Đúng, ta tên là Hoàng Bắc Nguyệt”. Nàng nhẹ nhàng đáp lời. Ấu thú vẫn còn ngọ nguậy, coi như yên tâm phần nào: “Ấu thú coi như may mắn, nhưng ngươi có thể cố gắng được không?”

Linh thú cấp bậc càng cao khi sinh nở lại càng khó khăn và nguy hiểm, thần thú  như Hổ lông vàng lại càng khó hơn.

“Có thể! Con của ta nhất định phải thuận lợi ra đời!”. Hổ lông vàng thấp giọng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, lúc này, Phong Liên Dực cũng từ phía sau đi tới. Cảm giác được hơi thở của hắn, Hổ lông vàng gầm nhẹ một tiếng.

“Hắn là người bên mình”. Hoàng Bắc Nguyệt trấn an một tiếng. Hoàng Bắc Nguyệt trấn an một tiếng, ngẩng đầu đối Phong Liên Dực nói: “Ngươi đi xung quanh tuần tra, đừng cho bất cứ kẻ nào tới gần nơi này”.

Phong Liên Dực gật đầu, rời đi.

Hoàng Bắc Nguyệt quay người lại nói: “Ấu thú ở trong bụng ngươi to quá mức bình thường, khiến ngươi khó sinh, bây giờ ta sẽ dùng tay lôi nó ra, ngươi nhịn đau một chút”.

Hổ lông vàng gật gật đầu, há to mồm, c.ắ.n vào một cây dây thô to, nhắm mắt lại, giao toàn bộ mọi chuyện cho Hoàng Bắc Nguyệt. Từ sau khi phát ra lời thề, thần thú  không còn hoài nghi gì nữa.

Thấy tình hình này, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám khinh thường, từ trong nạp giới lấy rượu ra. Thứ này mỗi một đệ t.ử khi đi Rừng rậm Phù Quang rèn luyện đều phải chuẩn bị, mục đích chính là khi gặp phải linh thú mạnh mẽ thì uống rượu để thêm can đảm.

Ý nghĩ này mặc dù hơi tức cười, tuy nhiên cũng là một biện pháp tốt, ít nhất, hiện tại nàng quả thật muốn uống một ngụm rượu để có thêm can đảm.

Ngửa đầu giơ bình uống một hớp lớn, sau đó đem rượu còn lại rửa tay. Lúc nàng được huấn luyện ở thế kỉ 21, từng thấy qua sư phụ đỡ đẻ cho ngựa dùng rượu để trừ độc. Mặc dù thần thú  không nhất định phải sợ bệnh gì đó, tuy nhiên cẩn thận sẽ giữ được thuyền vạn năm, nàng vẫn nên học theo.

Một tay chậm rãi đi vào bên trong cơ thể Hổ lông vàng dò xét, cấu tạo cơ thể của các loài thú đều khá giống nhau, hiện tại t.ử cung của Hổ lông vàng đã mở ra, vốn có thể thuận lợi sinh ấu thú nhưng không ngờ cơ thể ấu thú lại lớn như vậy, hoàn toàn không giống những ấu thú bình thường.

Ở trong cơ thể mẹ dò xét chốc lát, cuối cùng cũng tìm ra vị trí của ấu thú, Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng đem vị trí bào t.h.a.i sắp xếp lại, để đầu ấu thú xuống phía dưới, sau đó nắm lấy hai chi trước, làm cơ thể nó cuộn lại chậm rãi lôi ra ngoài.

Lúc này, trong cơ thể Hổ lông vàngchảy rất nhiều m.á.u, nguyên khí trên dây không ngừng bị nó hút vào cơ thể nhưng không giảm bớt tình trạng khiến Hoàng Bắc Nguyệt vã mồ hôi. Chẳng lẽ đây là kiểu băng huyết giống khi nữ nhân sinh em bé?.

Trống n.g.ự.c đột nhiên đập nhanh hơn, khi nàng ở dưới kéo ấu thú ra thì đồng thời Hổ lông vàng cũng dùng sức, mỗi lần nó dùng sức, m.á.u tươi chảy càng nhiều, Hoàng Bắc Nguyệt khẩn trương nói: “Chảy m.á.u, làm sao bây giờ?”.

“Dùng sức!” Hổ lông vàng gầm nhẹ một tiếng, vẻ mặt cực kỳ thống khổ.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nhìn thấy ấu thú từng chút từng chút từ cơ thể mẹ đi ra. Đầu tiên là hai chi trước màu vàng, nàng liền vui sướng hô: “Đã ra! Đã nhìn thấy chi trước”.

Hổ lông vàng vui mừng, giữa hổ mẹ và hổ con có ánh sáng màu vàng hiện lên.

Kế tiếp, đầu ấu thú cũng chậm rãi xuất hiện, mọc ra lông tơ nhỏ màu vàng, trên người có ngọn lửa màu vàng vây quanh. Đầu đã xuất hiện, còn lại thân thể cũng tương đối dễ dàng đi ra. Hoàng Bắc Nguyệt đầu đầy mồ hôi, dùng áo choàng bọc ấu thú nhỏ lại sau đó nói: “Bằng hữu của ta là triệu hoán sư  thuộc tính phong, hắn có thể chữa thương, ta đi gọi hắn lại đây”.

“Hoàng Bắc Nguyệt.” Hổ lông vàng nhìn ấu thú của mình, chậm rãi mở miệng nói: “Không cần, ngày hôm qua ở phía tây Rừng rậm Phù Quang, ta chiến đấu cùng con Bách Mục Hàn Thiềm trưởng thành, đã bị trọng thương, bằng hữu của ngươi không cứu được ta”.

Bị trọng thương?

Hoàng Bắc Nguyệt hai mắt trợn to.Trọng thương trong khi sinh, chẳng trách vừa rồi nó lai hư nhược như vậy.

“Vậy làm sao để cứu ngươi? Ấu thú còn nhỏ như vậy, nếu để nó ở trong Rừng rậm Phù Quang, chỉ cần linh thú có thực lực mạnh mẽ hơn một chút là có thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”.

Ấu thú vừa được sinh ra, trên người mặc dù có lá chắn thần thú  bảo vệ, tuy nhiên nếu linh thú cường đại cũng có thể không cần để ý tới lá chắn đó, lúc này nó không xui xẻo tới nỗi vừa sinh ra đã trở thành cô nhi chứ?

“Hoàng Bắc Nguyệt, ta tên là Xích Kim Thánh Hổ! Đây là con của ta, ngươi cùng nó ký kết khế ước đi!”. Hổ lông vàng ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Nếu không phải gặp được người này, nó cũng không thể thuận lợi sinh hạ ấu thú, cho dù miễn cưỡng sinh hạ được nhưng một khi nó c.h.ế.t đi, ấu thú vừa mới sinh này cũng khó tránh được việc bị linh thú cường đại tấn công ở trong Rừng rậm Phù Quang. Ở khu rừng này chính là một thế giới mạnh được yếu thua!

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, cùng một con thần thú  thời kì ấu thú ký kết khế ước? Nói chính xác là nàng có một con thần thú  làm triệu hồi thú? Món tiền lớn từ trên trời rơi xuống này làm cho nàng có chút choáng váng, tuy nhiên nàng luôn là người tỉnh táo lạnh nhạt, có thần thú  làm triệu hồi thú nàng đương nhiên rất vui, tuy nhiên sẽ không vì vui vẻ quá mà quên đi tình hình.

“Nó vẫn còn nhỏ như vậy, không có quyền được lựa chọn, ta sẽ không cùng nó ký kết khế ước.” Hổ lông vàng khiếp sợ nhìn nàng, người bình thường nghe được có thể cùng thần thú  ký kết khế ước đều vô cùng vui mừng, lập tức sẽ hành động , nhưng cô gái này lại từ chối?.

Khiếp sợ trôi qua, Hổ lông vàng có chút tán thưởng tính cách của nàng, nói: “Được, ngươi giúp ta dưỡng d.ụ.c nó lớn lên, nếu nó sau này đồng ý ký kết khế ước với ngươi thì không có gì tốt hơn nữa, còn nếu không thể ta có một vật khác bồi thường cho ngươi”.

Vừa nói, Hổ lông vàng vừa hé miệng, một viên tinh thể màu vàng rơi ra, bị nó vung móng vuốt lên liền bay đến trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình: “Đây là thú hạch của ngươi!?”.

Đây là lần đầu tiên gặp nàng nhìn thấy thú hạch, bởi vì chỉ thần thú  mới có thể ngưng tụ thú hạch. Thứ này bề ngoài nhìn nhiều nếp nhăn, lớn khoảng bằng quả táo, nhưng vì Hổ lông vànglà  thuộc tính hỏa nên nó tỏa ánh vàng rực rỡ như lửa.

Trong thú hạch ngưng tụ sức mạnh của thần thú , sau khi phun ra thú hạch, thần thú  không thể thu hồi được. Sức mạnh trong thú hạch có thể được hấp thu, nhưng hấp thu được bao nhiêu chỉ có thể dựa vào tu vi của bản thân mà quyết định. Nếu một triệu hoán sư tam tinh chiếm được thú hạch của thần thú  cũng chỉ có thể trợ giúp tăng lên thành triệu hoán sư tứ tinh thôi. Nhưng nếu gặp triệu hoán sư có thực lực mạnh mẽ, kết quả hấp thụ thú hạch có thể lớn đến mức không tưởng tượng nổi!

Chương 143 Thần Thú Nhỏ (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia