“Dù sao ta đã không thể làm gì nữa, ngươi đã từng phát lời thề sẽ không làm hại đến con ta, đây coi như là tạ lễ của ta”. Hổ lông vàng cúi đầu, dùng cái mũi cọ xát tiểu ấu thú còn chưa mở mắt.
Nghe giọng điệu này, có lẽ Hổ lông vàng đã quyết định như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nhiều lời, đưa tay cầm lấy thú hạch chậm rãi nói: “Vừa rồi ngươi nói là Bách Mục Hàn Thiềm ở phía tây Rừng rậm Phù Quang đ.á.n.h ngươi trọng thương?”.
“Không sai, đó là thần thú cấp 6, thực lực quá mạnh mẽ, ta sắp tới lúc sinh nở không địch lại nó, bị nó đ.á.n.h trọng thương”.
Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, khóe miệng cong lên: “Đến lúc thực lực của ta mạnh mẽ hơn, ta nhất định sẽ g.i.ế.c nó thay ngươi báo thù!”.
Hổ lông vàngthưởng thức nhìn nàng: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi là con người trượng nghĩa nhất ta từng thấy”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Nhận tiền của người thì phải thay người trừ họa, đây là điều trước kia có người dạy ta”.
Hổ lông vàngtrầm mặc nhìn thoáng qua con mình rồi giao cho Hoàng Bắc Nguyệt: “Mang con của ta đi đi”.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm Xích Kim Thánh Hổ con vào lòng. Trên người nó lông tơ màu vàng kim nhạt bao bọc quanh thân thể nhỏ nhắn, nó còn chưa mở mắt, nằm ngủ say sưa, bộ dạng ngủ say trông như cún con rất đáng yêu.
“Lần này chúng ta vào đây muốn tìm vài thứ d.ư.ợ.c liệu, không biết ngươi có thể giúp ta không?
“Dược liệu gì, ngươi nói đi”.
“Địa Linh Mẫu thuộc tính Thổ, còn có Ngưu Giác Thạch thuộc tính lôi.”
“Địa Linh Mẫu”. Hổ lông vàng vừa nói, móng vuốt ở trên dây leo nhẹ nhàng quét qua, một đám dây rậm rạp biến mất lộ ra một mảnh đất màu xanh thẫm, trên mặt đất có một tầng nước dinh dính của nước miếng linh thú.
Ở phía dưới tầng nước miếng trong suốt có thể thấy được ánh sáng màu xanh lục của Địa Linh Mẫu. Thật sự là đi mòn gót giày tìm không thấy, khi tìm thấy rồi chẳng mất tí sức nào.
Hoàng Bắc Nguyệt nhảy xuống, dùng băng vũ quét nước miếng cùng cây cỏ dẹp ra một bên, sau đó lấy Địa Linh Mẫu.
“Các ngươi đi về hướng đông sẽ nhìn thấy một bãi đá lộn xộn, nơi đó sẽ có Ngưu Giác Thạch thuộc tính lôi”.
“Đa tạ.” Lấy được những thứ mình muốn, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Hổ Lông vàng cáo biệt, sau đó ôm ấu thú Xích Kim Thánh Hổ ra bên ngoài gặp lại Phong Liên Dực.
Nhìn thấy nàng ôm ấu thú đi ra, Phong Liên Dực thoáng giật mình, ngẩng đầu nhìn về chỗ của Hổ lông vàng, bên kia chỉ còn đám dây leo héo rũ, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện.
“Địa Linh Mẫu đã có, đi về hướng đông là có thể tìm được Ngưu Giác Thạch”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nhìn hắn một cái, mặt không đổi sắc, nói xong liền hướng về hướng đông đi.
Phong Liên Dực theo kịp nói: “Ngươi định làm gì con ấu thú này?”.
“Nuôi!”
“Ngươi định nuôi một con thần thú ?”. Phong Liên Dực lạnh nhạt cười nói: “Ngươi ôm nó đi ra ngoài, không ai hoài nghi lai lịch của nó sao? Hơn nữa ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, có một con ấu thú là thần thú thì vô cùng nguy hiểm đó”.
“Ta biết chứ, chỉ cần nghĩ cách để nó che giấu đi bản chất thần thú là được thôi!”. Nàng từng xem trong Bách Luyện Kinh của Độc Cô Dược Thánh thấy một loại đan d.ư.ợ.c sau khi ăn xong có thể tạm thể thay đổi dung mạo.
Cái này đối loài người hữu dụng, đối linh thú hẳn cũng hữu dụng, đan d.ư.ợ.c này luyện chế cũng không khó, chỉ là d.ư.ợ.c liệu hơi trân quý mà thôi. Nàng đã sớm muốn thử bởi vậy mấy hôm trước đã sai Đông Lăng đi mua d.ư.ợ.c liệu. Bây giờ cần tìm một chỗ lặng lẽ luyện chế mới được.
Phong Liên Dực nghe nàng nói tự tin như thế, biết nàng chắc chắn có biện pháp, càng tò mò hơn, không biết liệu có chuyện gì có thể làm khó nàng không?
Quả nhiên đi về hướng phía đông một đoạn liền nhìn thấy một bãi đá lộn xộn, nơi này Phù Quang tụ tập tương đối nhiều, mọi thứ trên bãi đá cũng được chiếu sáng thấy rõ hết.
Trên bãi đá này có chỗ tụ tập lôi quang, chắc là nơi cất giấu Ngưu Giác Thạch.
“Ta đi tìm Ngưu Giác Thạch, cô đi tìm biện pháp che giấu bản chất thần thú này đi rồi chúng ta trở về” Phong Liên Dực rộng lượng nói.
Mặc dù Phong Liên Dực cũng có chút công lao trong việc có được Xích Kim Thánh Hổ. Tuy nhiên hắn không hề biểu hiện ra bộ dạng thèm thuồng gì thần thú này, nhìn về phía thần thú mà vẫn có thể bình tĩnh như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt có chút bội phục hắn.
“Như vậy khổ cực ngươi”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói xong liền ôm Xích Kim Thánh Hổ đi vào một bên rừng cây bên cạnh bãi đá
Phong Liên Dực nhìn bóng lưng nàng rời đi thản nhiên cười. Tiểu nha đầu, cuối cùng đối hắn cũng có chút lễ phép.
Linh thú xung quanh bị uy áp của Hổ lông vàng quét sạch, xung quanh cơ bản an toàn, Hoàng Bắc Nguyệt tìm một gốc cây đại thụ ngồi xuống, đem ấu thú Xích Kim Thánh Hổ đặt ở bên chân, sau đó tạo ra ba mươi sáu lớp Lá chắn Băng vây quanh bảo vệ. Như thế này thì lúc chế t.h.u.ố.c có thể dùng nguyên khí mà không sợ bị Phù Quang tấn công.
Ba mươi sáu lớp Lá chắn Băng tuy hơi lãng phí, tuy nhiên vì để đảm bảo an toàn không thể keo kiệt, dù sao, d.ư.ợ.c liệu này cũng rất quý.
Lấy ra T.ử Kim lò, nàng đem năm loại d.ư.ợ.c liệu đặt vào, sau đó trong tay hấp thu nguyên khí, hình thành lửa cháy bên trong T.ử Kim lò.
Đã nhiều lần chế t.h.u.ố.c thành quen nên khi dựa theo phương pháp ghi lại trong Bách Luyện Kinh, thời gian luyện chế đã rút ngắn lại, đại khái hơn nửa canh giờ đã luyện thành đan d.ư.ợ.c.
Loại đan d.ư.ợ.c này tên là Ngân Xà đan, trong đó d.ư.ợ.c liệu trọng yếu và đắt đỏ nhất là Ngân Xà. Ngân Xà không là linh thú cấp cao, nhưng là một loại rắn hiếm gặp, sống trong ở cánh đồng tuyết bị đóng băng, bởi vậy toàn thân đều là màu ngân bạch, xinh đẹp vô cùng.
Nghe nói trước kia có một số phụ nữ quý tộc ăn Ngân Xà đan đã duy trì được nét đẹp thanh xuân ít nhất từ ba đến năm năm.
Hoàng Bắc Nguyệt luyện chế Ngân Xà đan dựa theo ghi chép của Bách Luyện Kinh có hơi khác về bản chất so với Ngân Xà đan mà các vị phu nhân kia dùng. Ngân Xà đan có thể thay đổi dung mạo, đương nhiên cũng thay đổi cả khí tức đặc thù trên cơ thể. Hoàng Bắc Nguyệt đem Ngân Xà đan bỏ vào miệng ấu thú Xích Kim Thánh Hổ, nó trực tiếp nuốt xuống, Hoàng Bắc Nguyệt sợ đến toát mồ hôi lạnh, ấu thú sẽ không nghẹn c.h.ế.t đấy chứ.
Tuy nhiên nàng lo lắng đúng là dư thừa, ăn Ngân Xà đan xong ấu thú Xích Kim Thánh Hổ vẫn ngủ say đáng yêu như cũ, có điều màu vàng kim trên người dần biến mất, lớp lông tơ màu vàng hoa lệ kia cũng chậm rãi lột xác thành hoa văn của hổ bình thường.
Quả nhiên là hữu dụng! Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng vui vẻ, xem như có thể quang minh chính đại nuôi nó. Chuyện thành công, nàng cũng không để Phong Liên Dực đợi lâu, vội vàng phá bỏ ba mươi sáu lớp Lá chắn Băng, ôm Xích Kim Thánh Hổ từ trên cây nhảy xuống.