“Nhị tỷ tỷ, vừa rồi không gặp, sao tỷ đã chạy đến đây?”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng mở miệng, ánh mắt khinh thường đảo qua đám lính đ.á.n.h thuê.
Hừ! Một đám cặn bã!
Tiêu Vận nhìn thấy Bắc Nguyệt liền sửng sốt, sau đó nghĩ thầm Hoàng Bắc Nguyệt chỉ là một hoàng kim chiến sĩ, liền quay mắt về phía đám lính đ.á.n.h thuê quạt gió thổi lửa. Có c.h.ế.t, cũng phải kéo một cái đệm lưng.
“Cô ta chính là Bắc Nguyệt quận chúa!” Tiêu Vận chỉ vào nàng, hô to với Hoắc lão lục.
Hoắc lão lục là một hán t.ử vóc người khôi ngô tráng kiện, lưng hùm vai gấu, vừa rồi linh thú Hoa Ban Báo cấp 10 thuộc tính lôi là do hắn triệu hồi!
“Quả nhiên là tuyệt sắc!” Hoắc lão lục nhìn Hoàng Bắc Nguyệt từ trên xuống dưới, trong ánh mắt toàn hèn mọn cùng tham lam.
Bốp!
Một tiếng vang thật lớn, Hoắc lão lục thân thể cao lớn đột nhiên bay ra ngoài, cả người đập vào thân cây, thân cây lập tức gãy đôi! Có thể thấy Hoắc lão lục phải chịu bao nhiêu khổ!
“Phụt…” từ trên cây ngã xuống, Hoắc lão lục lập tức hộc ra một ngụm m.á.u, triệu hồi thú Hoa Ban Báo nhìn thấy khế ước giả của bản thân ở ngay trước mắt mình mà bị đ.á.n.h thành như vậy, lập tức nổi tính hung ác, ở phía sau Hoàng Bắc Nguyệt kêu rống một tiếng, muốn nhào lên.
Grao ~. Một tiếng ấu thú non nớt gầm nhẹ, yếu ớt, như là tiếng của đứa bé vừa ngủ dậy phát ra.
Hoa Ban Báo vốn đang muốn nhào lên thì nghe thấy tiếng gào này, giật mình lui về phía sau, cuối cùng trực tiếp lui đến bên người Hoắc lão lục, cuộn mình run lẩy bẩy, trong chốc lát đã tiến vào trong không gian Linh thú.
Thì ra tiểu Xích Kim Thánh Hổ đã tỉnh lại, chẳng trách Hoa Ban Báo lại sợ như vậy. Trước mặt thần thú , một con Linh thú cấp 10 nho nhỏ nào dám phát uy.
Ngoại hình bắt mắt của thần thú thì có thể ẩn giấu, nhưng khí tức thần thú có vẻ không giấu được. Tiểu Xích Kim Thánh Hổ cũng đã tỉnh dậy, xem ra lần sau nàng phải dạy dỗ nó cách giả trang thành một con hổ bình thường, không thể tùy tiện vận dụng khí tức của thần thú đi hù dọa con người và Linh thú!
Phong Liên Dực ôm Xích Kim Thánh Hổ đi tới, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hoắc lão lục đang bị trọng thương. Vạt áo màu trắng trên người hắn còn đang phấp phới, hiển nhiên lúc nãy hắn vừa sử dụng nguyên khí xong.
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê chứng kiến bộ dáng thê t.h.ả.m của Hoắc lão lục, trong lòng sợ hãi. Hoắc lão lục là người có thực lực cường hãn nhất trong đám bọn họ, bây giờ hứng một chiêu mà trọng thương, vậy bọn họ là cái gì đây?
Không biết bạch y nam nhân này có lai lịch như thế nào, không ngờ hắn ta lại lợi hại như vậy. Hơn nữa hắn còn ôm một con tiểu hổ trong lòng, chẳng lẽ hắn là Triệu hoán sư?
Đám lính đ.á.n.h thuê đều lui về phía sau, khi đến gần Hoắc lão lục, một tên lính đ.á.n.h thuê nói: “Hoắc lão lục, ta thấy người này có lai lịch không tầm thường đâu, hay là chúng ta trốn trước đi!”
Hoắc lão lục chưa kịp mở miệng, Hoàng Bắc Nguyệt đã cười khẩy một tiếng: “Trốn sao? Đang ở trong tay ta mà các ngươi còn muốn trốn sao?”.
Đám lính đ.á.n.h thuê này vẫn chưa thấy Hoàng Bắc Nguyệt xuất thủ, bởi vậy cũng không sợ nàng chút nào, một tên lính đ.á.n.h thuê cứng cổ nói: “Hừ! Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải của chúng ta đều là cao thủ, Viên lão đại của chúng ta cũng không phải là người dễ chọc đâu”.
“Tên to con đó dám vũ nhục nước Nam Dực chúng ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ làm thịt hắn! Tuy nhiên hiện tại ta sẽ làm thịt các ngươi trước!”. Hoàng Bắc Nguyệt nói xong, hướng qua Phong Liên Dực nói: “Bớt lo chuyện của người khác đi!”.
“Ừ.” Tầng sương lạnh trên mặt Phong Liên Dực thoáng cái đã tan ra, hắn cười nói.
Lúc nãy Hoắc lão lục dùng ánh mắt càn rỡ nhìn chằm chằm vào nàng, việc đó khiến hắn nhất thời mất hứng, bởi vậy mới ra tay.
Lòng tự ái của nha đầu này rất mạnh, hơn nữa vô cùng kiêu ngạo, thời điểm nàng động thủ chỉnh người, hắn đương nhiên sẽ không xuất thủ, tránh lại làm cho nàng tức giận.
Đám lính đ.á.n.h thuê kia vừa nghe nàng nói liền lộ vẻ mặt khinh thường: “Chỉ bằng một tiểu nha đầu như ngươi sao?”.
Tên lính đ.á.n.h thuê kia còn chưa nói hết câu, bóng dáng của Hoàng Bắc Nguyệt đã hiện ra ngay trước mặt hắn, tung một nắm đ.ấ.m như trời giáng đ.á.n.h bay tên lính đ.á.n.h thuê ra ngoài, răng với m.á.u văng tung tóe.
Ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Bắc Nguyệt khẽ đảo qua đám người vẫn còn đang sững sờ, muốn một đao c.h.é.m sạch chúng. Một thanh Băng Vũ màu trắng chợt xuất hiện trong tay nàng, đám lính đ.á.n.h thuê chưa kịp định thần đã bị Băng Vũ quét qua, nhất thời, giọng nói t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên, một đám người tính cả Hoắc lão lục đang trọng thương đều ngã lăn trên mặt đất!
Khỉ thật! Nha đầu này lợi hại quá!
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê lồm cồm bò dậy, vội vàng triệu hoán linh thú của mình ra, nhưng có thần thú Xích Kim Thánh Hổ ở đây, Linh thú nào lại dám can đảm bước ra?.
Mấy tên triệu hoán sư lập tức hoảng hốt, mấy tên cao thủ võ đạo thì may mắn hơn, bọn họ không cần triệu hoán Linh thú, trực tiếp lấy v.ũ k.h.í định xông lên chiến đấu với Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy một tiếng: “Lấy trứng chọi đá, lũ ngốc không biết tự lượng sức mình!”.
Ba tên cao thủ võ đạo cùng nhau xông lên, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn đứng im không hề nhúc nhích, khóe miệng giương lên, ý cười lãnh khốc như ẩn như hiện.
“A…” Đám người phía sau Tiêu Vận đột nhiên kêu t.h.ả.m một tiếng, tay chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Đám cao thủ võ đạo thoáng sửng sốt, trong lúc chúng chưa kịp phản ứng, một tên Triệu hoán sư ở phía sau chợt hô to: “Băng Linh Huyễn Điểu! Là Băng Linh Huyễn Điểu - một trong Ngũ Linh!”.
“Trốn, chạy nhanh đi! Cô ta ít nhất cũng là Cửu Tinh Triệu hoán sư đó!”.
Mấy tên Triệu hoán sư biến sắc bò về phía sau chạy trốn, chỉ đáng thương cho đám cao thủ võ đạo không biết sống c.h.ế.t kia. Bọn hắn chưa kịp quay đầu lại chiêm ngưỡng “dung nhan” của một trong Ngũ Linh thuộc tính Băng - Băng Linh Huyễn Điểu thì đã bị nó há miệng nuốt vào bụng.
“Một tên cũng không cho chạy thoát!” Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng hạ lệnh.
“Vâng, thưa chủ nhân!” Băng Linh Huyễn Điểu chỉ mới ăn vài người, còn chưa thỏa mãn, vỗ cánh băng bay về phía đám Triệu hoán sư đang chạy trốn.
Nó rõ ràng đang chơi trò mèo vờn chuột, đùa giỡn đám người này khiến có người muốn tự sát, sau đó lại từ từ nuốt bọn họ vào bụng.
Băng Linh Huyễn Điểu từ khi nào lại nghịch ngợm như vậy nhỉ?
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn trong chốc lát rồi mới xoay người đi tới chỗ Tiêu Vận.
Tiêu Vận hai chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất, nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi qua liền thấy khó thở, cả trái tim cũng sợ đến mức muốn vọt ra khỏi cổ họng.
“Tam…Tam muội, ta mới vừa rồi chỉ là sử dụng kế nghi binh nói lung tung mà thôi…”. Tiêu Vận thấy Băng Vũ trong tay Bắc Nguyệt, trước mắt trời đất như tối sầm lai. Đến lúc này, nếu ả vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra thì đúng là một tên ngốc rồi.
Nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt này không phải là phế vật, càng không phải là Hoàng Kim chiến sĩ, cô ta là… cô ta là Cửu Tinh Triệu hoán sư Hí Thiên có được Băng Linh Huyễn Điểu!
Chả trách mẫu thân nhiều lần chuẩn bị lễ vật lớn nhờ đám lính đ.á.n.h thuê giao cho Hí Thiên đại nhân, hy vọng hắn nhận minh làm đồ đệ nhưng lần nào lễ vật cũng bị trả về.
Bọn họ nghĩ Hí Thiên đại nhân là cao thủ, bởi vậy tính tình cao ngạo, không thu lễ cũng không thu đồ đệ, như vậy cũng không sao, nhưng bây giờ Tiêu Vận mới hiểu, thì ra lúc trước hai mẹ con họ buồn cười đến cỡ nào.
Bọn họ tự nhiên lại đi cầu một phế vật mà trước giờ đều xem thường.
Hoàng Bắc Nguyệt khẳng định đang cười nhạo bọn họ. Không chỉ cười nhạo còn bày ra thiên la địa võng dụ mẹ con họ vào bẫy.
Nghĩ đến những điều này, Tiêu Vận hận đến nghiến răng nghiến lợi! Nhưng khi nghĩ đến sự thật Hoàng Bắc Nguyệt chính là Hí Thiên, ả lại sợ hãi!
“Kế nghi binh?”. Hoàng Bắc Nguyệt ngạo nghễ đứng, nhìn Tiêu Vận đang ngã nhào trên đất, thản nhiên nói: “Nếu hôm nay không nghe được Nhị tỷ nói ra kế nghi binh, ta còn chưa biết Nhị tỷ lại hận ta như vậy”.
“Không có, tuyệt đối không có chuyện đó!”. Tiêu Vận vội vàng lắc đầu giải thích: “Ta và muội là tỷ muội, trên người đều chảy cùng một dòng m.á.u, ta sao lại hận muội chứ? Những lời lúc nãy, muội cứ coi như không có nghe thấy là được!”.
“Nhưng ta lỡ nghe thấy rồi, muốn quên cũng không quên được, hơn nữa Nhị tỷ còn nói, mẫu thân của ta qua đời là do uống một chén t.h.u.ố.c độc của Tuyết di…”.
“Không!” Tiêu Vận kêu to, đôi chân mềm nhũn nhưng vẫn kiên trì quỳ xuống: “Tam muội, chuyện đó tuyệt đối không phải là sự thật! Mẹ con chúng ta dù có to gan đến cỡ nào thì cũng không dám mưu hại người Hoàng tộc!”.