Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 149 Chim Sẻ Ở Đằng Sau (2)

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, trong đôi mắt lạnh như băng càng nhìn Tiêu Vận càng ngứa mắt: “Tiêu Vận, ngươi có chút cốt khí được không? Ngươi như vậy thật khiến ta xem thường đó!”.

Tiêu Vận ngẩn ra, nước mắt không ngừng rơi xuống: “Ta…không có, thật sự không có mà…”.

Hoàng Bắc Nguyệt một chân đá văng Tiêu Vận ra, sau đó ngồi xổm xuống, lạnh lùng nhìn ả: “Nhị tỷ, ngươi có biết lúc ấy tại sao lúc đó ta lại cho ngươi đấu giá được Băng Vũ của Băng Linh Huyễn Điểu không? Một phần của Linh thú ở nơi nào, Triệu hoán sư cũng sẽ biết được tất cả động tĩnh nơi đó, những chuyện hai mẹ con ngươi làm tưởng có thể qua mặt được ta sao?”.

Tiêu Vận cả người lạnh như băng. Cô ta nhớ lại chuyện trong hội đấu giá ngày trước, thì ra mọi chuyện đều là cố ý an bài, chẳng trách một vị Cửu Tinh Triệu hoán sư lại có thể đem lông vũ của Linh thú của mình đi đấu giá.

Hoàng Bắc Nguyệt căn bản là đang tính kế ả! Để ả lấy được Băng Vũ của Băng Linh Huyễn Điểu, ả cứ nghĩ thực lực của mình sẽ được đề cao, nhưng thực tế thì mọi hành động của ả đều bị Hoàng Bắc Nguyệt giám thị!

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi…ngươi điên rồi…” Tiêu Vận thì thào nói.

“Không tàn nhẫn thì làm sao đấu lại các ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ: “Ngươi cùng Tuyết di ít nhất cũng làm ta tốn chút tâm tư, coi như cũng tận hứng, nhưng kế tiếp ngươi cũng đừng trách ta trả thù. Ta đối đãi với kẻ địch, thứ nhất chính là vô tình, thứ hai chính là vô nghĩa, thứ ba chính là trả lại gấp mười lần!”.

“Ngươi…ngươi muốn như thế nào? Ngươi ác độc như thế không sợ người khác biết sao?” Tiêu Vận từng bước lui về phía sau, quay đầu chạy về phía Phong Liên Dực cầu cứu.

Vị này là Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu, nghe nói hắn là người ôn nhã thiện lương, hắn sẽ không thấy c.h.ế.t mà không cứu, chỉ cần hắn đồng ý giúp ả một tay, như vậy thì ả sẽ có hi vọng.

Tiêu Vận đâu biết rằng dưới lớp vỏ bọc ôn nhu của Phong Liên Dực lại cất giấu một trái tim lạnh như băng.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của ấu thú Xích Kim Thánh Hổ, bên môi cười nhẹ nhìn bọn họ, giống như đang nhìn một tiết mục tỷ muội tình thâm.

“Dực vương t.ử, Dực…”. Tiêu Vận giọng nói hàm chứa sự đáng thương.

Hoàng Bắc Nguyệt tiến lên, một phát chộp lấy cố áo ả, hung hăng nói: “Coi như ngươi may mắn, bị người ta bắt đến đây làm nhục, nào ngờ lại không thành công, không sao, ta đổi lại phương thức khác là được! Ngươi biết cái gì gọi là sống không bằng c.h.ế.t không?”

Tiêu Vận lắc đầu, bi t.h.ả.m khóc: “Ta không biết, không biết…”

“Không biết? Tốt lắm, ngươi rất nhanh sẽ biết thôi!” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy, hơi nghiêng đầu, hướng Băng Linh Huyễn Điểu hỏi: “Con Hoa Ban Báo kia đâu rồi?”.

Đám người vừa rồi đã bị ăn sạch, chỉ còn lại tên Hoắc lão lục, Linh thú của hắn là Hoa Ban Báo, hiện tại vẫn đang núp trong không gian Linh thú.

Băng Linh Huyễn Điểu đi tới cạnh Hoắc lão lục, kéo hắn đang sợ mất hồn qua đây, lại đuổi Hoa Ban Báo từ trong không gian Linh thú ra ngoài.

Linh thú cấp 10 ở trước mặt Băng Linh Huyễn Điểu giống như một con tôm nhỏ vậy. Nó nằm rạp trên mặt đất, không ngừng run lẩy bẩy.

Hoàng Bắc Nguyệt ném Tiêu Vận qua, cười nói: “Bảo nó đem Nhị tỷ của ta đưa đến doanh địa của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải đi, nói là Hoắc lão lục tặng cho họ một phần đại lễ”.

“Ta không muốn!” Tiêu Vận kêu gào thống thiết, nhào tới ôm chân Hoàng Bắc Nguyệt: “Tam muội, ta biết sai rồi! Mẫu thân của ta cũng đã sai rồi! Xin ngươi hãy tha cho ta đi, ta từ nay về sau không dám nữa đâu!”.

“Nhị tỷ đừng cầu xin ta, hôm nay cho dù ngươi có dập đến vỡ đầu thì ta cũng không tha thứ cho đâu. Ngươi cho rằng đến bây giờ ta mới biết chuyện các ngươi mưu hại mẫu thân của ta sao? Hừ, ta đã sớm biết rồi, sở dĩ ta vẫn chưa xuống tay là vì ta đang suy nghĩ xem phải dùng cách nào mới có thể khiến cho ngươi sống không bằng c.h.ế.t!”.

Tiêu Vận trợn hai tròng mắt chứa đầy vẻ hoảng sợ lên, biết cầu khẩn cũng vô ích, đáy mắt ả lóe lên vẻ âm độc, Băng Vũ chợt xuất hiện trong tay, ả hô to một tiếng: “Ngươi bất nhân thì cũng đừng trách ta bất nghĩa! Đi c.h.ế.t đi!”.

Tiếng nói vừa dứt, ả lấy toàn bộ nguyên khí Băng ngưng tụ thành một đoàn bạo tuyết! Thoáng cái Bạo tuyết đã xuất hiện trên lưng Hoàng Bắc Nguyệt, động tác mau lẹ như vậy, rõ ràng ả ta đã sớm chuẩn bị xong.

Một tên Triệu hoán sư Tam Tinh sử dụng toàn bộ Băng nguyên khí muốn cùng c.h.ế.t với nàng, uy lực này tuyệt đối sẽ không nhỏ chút nào.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, ả Tiêu Vận này quả nhiên giống y như Tuyết di nương, chưa c.h.ế.t chưa bỏ được dã tâm, đúng là một nữ nhân phiền toái!

Trong mắt Tiêu Vận điên cuồng phẫn hận, thay vì bị Hoàng Bắc Nguyệt ném tới doanh địa Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải nhận khuất nhục rồi c.h.ế.t, chi bằng bây giờ ở chỗ này lôi cô ta cùng c.h.ế.t đi!

Bạo tuyết trong tay đã đặt lên lưng Hoàng Bắc Nguyệt, nàng khẽ quát một tiếng: “Phá!”. Mới hô được một nửa, người vốn đang bị ả ôm c.h.ặ.t đột nhiên biến mất! Đúng lúc Tiêu Vận sửng sốt, bạo tuyết đột nhiên nổ tung. Ả kêu t.h.ả.m một tiếng, bị nổ bay rồi nặng nề ngã trên mặt đất. Ả miễn cưỡng đứng lên, miệng phun m.á.u tươi.

Nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt vẫn đứng yên ở chỗ cũ, Tiêu Vận tiếp tục phun thêm một ngụm m.á.u tươi: “Ngươi…”

Ả không cam lòng! Tại sao Hoàng Bắc Nguyệt không hề bị thương. Mà ả vừa hao hết tất cả nguyên khí trong thân thể, vừa tổn thương đan điền, sợ rằng sau này rất khó ngưng tụ nguyên khí.

“Trong võ đạo có một loại công pháp đặc thù tên là “di hình hoán ảnh”, ta gọi nó là “thuấn di”. Cấp bậc Kiếm Thánh trở lên mới có thể tu luyện, Nhị tỷ, muốn g.i.ế.c ta sao? Tỷ vẫn còn quá non đó”. Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc nói.

Tiêu Vận khóc rống lên: “Ta không cam lòng! Ngươi dựa vào cái gì mà lúc nào cũng tốt hơn ta? Ta chăm chỉ cố gắng hơn mười năm mà vẫn kém ngươi. Đến tột cùng là tại sao chứ?”.

“Không có tại sao gì cả. Giống như Tuyết di đã nói đó, đừng có trách ta, muốn trách thì phải trách số mệnh ngươi không tốt!”. Hoàng Bắc Nguyệt nói xong cũng không bận tâm đến Tiêu Vận nữa. Nàng hướng Băng Linh Huyễn Điểu vẫy vẫy tay, đem Tiêu Vận giao cho nó, còn bản thân thì xoay người đi về phía Phong Liên Dực, đem Xích Kim Thánh Hổ ôm vào lòng.

“Hoàng Bắc Nguyệt! Ngươi sẽ bị báo ứng! Ngươi nhất định sẽ bị báo ứng! Ta nguyền rủa ngươi! Ta nguyền rủa ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế! A a…!!”. Tiếng thét thê lương của Tiêu Vận càng ngày càng xa.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch môi, báo ứng sao? Nếu thật sự có báo ứng thì Tiêu Vận cùng Tuyết di nương cũng sẽ gặp trước.

Không biết tại sao sau khi hung hăng trừng phạt Tiêu Vận xong, tâm tình của nàng lại có chút nặng nề. Nàng phiền muộn thay cho Trưởng công chúa, phiền muộn thay cho Hoàng Bắc Nguyệt thật sự, tại sao bọn họ lại thua một đám người như vậy chứ?.

Nhất là Trưởng công chúa, bà là người phong hoa tuyệt đại đến mức nào? Đáng tiếc lại c.h.ế.t trên tay của kẻ tiểu nhân hèn hạ!

Xích Kim Thánh Hổ vừa tỉnh dậy tò mò nhìn nàng, đôi mắt to tròn đen nhánh khẽ chớp chớp. Hình như nó rất thích hơi thở trên người nàng, cứ liên tục cọ cọ vào n.g.ự.c.

Hoàng Bắc Nguyệt không thích thân cận với người khác, động vật cũng vậy. Mặc dù tiểu ấu thú này rất đáng yêu, thế nhưng nàng vẫn kiến quyết kéo hắn ra khỏi n.g.ự.c mình.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ phát ra tiếng bất mãn, nó quay đầu nhìn Phong Liên Dực, đôi mắt nhỏ xíu mang theo ý tứ cáo trạng.

Phong Liên Dực nhìn thoáng qua sắc mặt lạnh lẽo của Hoàng Bắc Nguyệt chợt có chút đau lòng. Nàng vừa đối phó với tỷ tỷ, hơn nữa lại biết chuyện mẫu thân mình qua đời có ẩn tình, hắn biết trong lòng nàng nhất định không dễ chịu chút nào. Sinh ra trong đại gia tộc là như vậy, có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ.

Hắn vỗ vỗ đầu Xích Kim Thánh Hổ, cười nói: “Đừng nháo nữa, tâm tình của nàng ấy hiện tại không tốt”.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ nghiêng cái đầu nhỏ, suy nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, lè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m tay nàng, sau đó ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của nàng, không náo loạn nữa.

Nàng hơi mím môi ôm lấy Xích Kim Thánh Hổ, cũng không nói thêm gì nữa, thần sắc có chút ảm đạm. Trong mắt Phong Liên Dực cũng có chút ánh sáng nhàn nhạt khẽ lóe lên.

Chương 149 Chim Sẻ Ở Đằng Sau (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia