Sau vài giây trầm mặc ngắn ngủi, Phong Liên Dực đưa tay vỗ vỗ bả vai nàng, nhẹ giọng nói: “ Ta biết ngươi là người rất kiên cường, nhưng nếu như cảm thấy khổ sở thì cũng đừng nên giấu trong lòng”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt đen nhánh lạnh nhạt không có bất kỳ biến hóa nào, chẳng qua cảm giác xa cách nhạt đi một phần.
Hắn đang quan tâm nàng sao? Mặc dù giọng nói rất nhẹ, nhưng nàng biết hắn thật lòng, không phải là hư tình giả ý. Nàng tuy cuồng ngạo nhưng cũng không phải là dạng người không biết phân biệt. Ai thật tâm đối tốt với nàng, ai giả vờ đối tốt với nàng, nàng đều có thể nhận ra rõ ràng.
“Cám ơn ngươi đã quan tâm.” Đôi môi xinh đẹp hơi cong lên, đây coi như là thái độ tốt nhất trong mấy lần nàng gặp hắn rồi.
Phong Liên Dực cười rộ lên, trong đôi con ngươi màu tím bất giác mang theo vẻ cưng chiều: “Cô cười lên rất đẹp, tại sao bình thường không thường xuyên cười một chút?”
Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt lập tức lạnh đi. Nghe được lời khích lệ của người khác phái, nàng không hề có chút biểu tình ngượng ngùng của thiếu nữ, nàng chỉ cảm thấy lời nói như vậy giữa hai người có chút thân mật quá mức.
“Ta không thích cười trước mặt người mà ta không thích”. Nàng lạnh lùng nói xong, phát hiện vẻ mặt có chút thất bại của hắn, trong lòng nàng bất chợt lại sảng khoái.
“Dực vương t.ử, có phải ngươi cảm thấy cách làm vừa rồi của ta quá tàn nhẫn không?”
“Ta chỉ biết nếu có thể làm cho cô hận đến mức như vậy thì việc cô ta làm trước đây so với cái này còn quá đáng hơn”. Phong Liên Dực cười nhạt nói.
Tàn nhẫn sao? Hắn không cảm thấy tàn nhẫn chút nào, đổi lại là hắn, nếu như người kia dám g.i.ế.c mẫu thân hắn, hắn sẽ đem kẻ đó băm thành nghìn mảnh! Con cháu của người đó cũng đừng mong được sống an ổn!
Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại vui mừng, có điều nàng chợt nghĩ hắn là người của Thành Tu La. Thành Tu La vốn nổi danh m.á.u lạnh vô tình như thế, hắn đương nhiên cũng không phải là hạng người hiền lành gì.
“Ấu thú sau khi sinh ra sẽ ỷ lại người đầu tiên mà nó tiếp xúc, xem ra nó rất thích cô đấy.” Không muốn để nàng tiếp tục suy nghĩ đến chuyện của Tiêu Vận nữa, Phong Liên Dực vội chuyển đề tài.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn tiểu Xích Kim Thánh Hổ, sắc mặt nhu hòa một chút. Tiểu t.ử này càng nhìn càng đáng yêu, hơn nữa lại rất hiểu chuyện.
“Cái này gọi là chim non mới nở, thấy người nào đầu tiên thì sẽ coi người đó là cha mẹ nó”.
“Nhưng người đầu tiên nó nhìn thấy là ta nha”. Phong Liên Dực đột nhiên cười lên.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi cau mày, trong giọng nói có chút mùi vị tranh sủng với Phong Liên Dực: “Nhưng nó thích gần gũi với ta hơn!”.
Tiểu Xích Kim Thánh Hổ ngẩng đầu lên, vui sướng cọ cọ cánh tay Hoàng Bắc Nguyệt rồi lại quay đầu hướng Phong Liên Dực kêu “ô ô” vài tiếng lấy lòng, bộ dáng hạnh phúc.
Phong Liên Dực cười nói: “Có lẽ nó xem chúng ta là cha mẹ của nó rồi”.
Tiểu Xích Kim Thánh Hổ như hiểu được lời của bọn họ, lập tức “ô ô” hai tiếng tỏ vẻ hết sức tán đồng.
Trong nháy mắt, mặt của Hoàng Bắc Nguyệt tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Bớt nói nhảm đi! Đây là thần thú của ta, không có quan hệ gì với ngươi hết!”.
Nói xong, nàng ôm Xích Kim Thánh Hổ sải bước đi về phía trước, trong lòng âm thầm quyết định, sau này phải để Xích Kim Thánh Hổ cách xa Phong Liên Dực một chút. Người đầu tiên tiểu t.ử này nhìn thấy là hắn, khó tránh khỏi việc nảy sinh tình cảm với hắn. Sau này chỉ cần để bọn họ ít tiếp xúc với nhau, hình tượng của hắn trong lòng ấu thú tự nhiên sẽ mờ nhạt đi.
Phong Liên Dực cười cười nhìn theo bóng lưng nàng rồi nhanh ch.óng theo sau.
Dọc đường, Hoàng Bắc Nguyệt chuyên tâm dạy Xích Kim Thánh Hổ cách ẩn giấu khí tức thần thú . Nó nghe hiểu được lời nàng nói, hơn nữa còn rất thông minh, nàng chỉ cần dạy một lát là nó đã lĩnh hội được hết thảy. Nó từ từ che dấu khí tức của mình, ngụy trang thành dáng vẻ của một con hổ bình thường.
Ánh trăng từ trên tán cây rậm rạp của Nguyệt Lạc Cốc rọi xuống, lẳng lặng soi sáng một hàng lều cỏ bên bờ sông.
Nơi Học Viện Linh Ương hạ trại khá an bình. Mặt trăng treo cao trên bầu trời, giờ khắc này đệ t.ử và lão sư đều đang ngủ say, chỉ có đội ngũ tuần tra vẫn đi cảnh giới ở xung quanh. Lửa trong chậu than kêu lách tách không ngừng, ánh lửa bập bùng chiếu vào đám người tuần tra.
Lúc này, không ai chú ý tới mấy bóng người màu đen đang lặng lẽ từ dưới sông ngoi lên, đám người đó không hề phát ra một chút động tĩnh nào. Thân pháp của mấy cao thủ võ đạo này vô cùng nhanh nhẹn, hành động thoải mái như cá gặp nước, thoáng cái đã đ.á.n.h hôn mê bất tỉnh vài tên đệ t.ử đang tuần tra ở phụ cận.
“Chi chi…”. Tiếng ám hiệu kiểu tiếng chim vang lên, lại thêm mấy người nữa từ dưới sông bơi tới. Vô số bóng đen lén lén lút lút từ nơi phòng vệ yếu ớt nhất đột nhập vào trong doanh địa.
Hoàng Bắc Nguyệt và Phong Liên Dực đứng ở chỗ cao, dưới ánh trăng sáng nhìn rõ hết thảy mọi sự việc xảy ra ở nơi đóng quân.
“Hừ, quả nhiên đã tới!” Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
Phong Liên Dực cười nói: ” Nam Cung trưởng lão cũng đã tính trước sẽ có chuyện như vậy xảy ra, bởi vậy đã âm thầm chuẩn bị hết cả rồi. Đám đệ t.ử và Công chúa Anh Dạ sẽ không xảy ra việc gì đâu, ngươi yên tâm đi”.
“Những người này quá mức kiêu ngạo, lúc sáng lại dám ăn nói lỗ mãng, bây giờ ta phải giáo huấn bọn chúng một chút!”. Hoàng Bắc Nguyệt l.i.ế.m môi, lộ ra nụ cười khát m.á.u.
Phong Liên Dực vừa trông thấy biểu lộ kia liền biết nha đầu này sớm đã có diệu kế, hắn mỉm cười hỏi: “Cô định làm gì?”.
“Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau”. Hoàng Bắc Nguyệt nói xong liền ôm tiểu Xích Kim Thánh Hổ xoay người, nhanh ch.óng tiến vào trong rừng, từ một hướng khác xâm nhập vào doanh địa trống rỗng của đám lính đ.á.n.h thuê Đoàn Tứ Hải.
Đám lính đ.á.n.h thuê này phải gọi là thổ phỉ mới đúng, vừa nghe thấy sắp đi cướp bóc liền hăng hái tích cực hơn người khác, đương nhiên không có ai nguyện ý ở lại trông coi doanh địa. Đùa sao, chẳng lẽ lại không thể tự chạy tới chỗ của các ngươi. Như vậy vừa vặn lại hợp ý của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt quen cửa quen nẻo, âm thầm đi vào. Lúc nãy đã tới một lần, lấy tính tình cẩn thận của nàng đương nhiên sớm đã quen thuộc mọi thứ ở đây.
Nàng men theo mấy ngôi lều cỏ chậm rãi đi tới, vừa đi vừa không ngừng đem bột phấn của một loại thực vật rải xuống đất. Đi hết toàn bộ doanh địa, bột phấn kia đã rải xong, lúc này Hoàng Bắc Nguyệt mới thỏa mãn cười, phủi phủi tay.
Phong Liên Dực hơi ngửi một chút hương vị trong trong không khí, trên mặt lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Đây là Khổng Tước Thảo”.
“Không chỉ là Khổng Tước Thảo thôi đâu, đây là Khổng Tước Thảo giống cái nha”. Hoàng Bắc Nguyệt cười cười.
Loại Khổng Tước Thảo này được ghi trong Bách Luyện Kinh, đây là một loại d.ư.ợ.c thảo đặc thù, được chia ra làm giống cái và giống đực. Mặc dù đều là cùng một loại, thế nhưng Khổng Tước Thảo giống đực có thể cầm m.á.u và lành da thịt, trị liệu được rất nhiều căn bệnh đột ngột phát sinh, là d.ư.ợ.c liệu cần thiết trong việc luyện chế sơ cấp đan d.ư.ợ.c.
Khổng Tước Thảo giống cái lại hoàn toàn khác hẳn. Lúc Khổng Tước Thảo giống cái nở hoa sẽ tỏa ra mùi hương làm Linh thú phát điên, ùn ùn kéo tới, tác dụng này có chút tương tự với Thôi Tình Dược của Linh thú.
Vì Khổng Tước Thảo giống đực và Khổng Tước Thảo giống cái quá giống nhau, rất khó phân biệt qua vẻ bề ngoài nên trên thị trường có rất nhiều gian thương đem Khổng Tước Thảo giống cái bán cho những người không biết xem hàng.
Lúc trước nàng sai Đông Lăng đi mua d.ư.ợ.c liệu luyện chế Sinh Cơ Đan, Đông Lăng không phân biệt được d.ư.ợ.c liệu, mua nhầm rất nhiều Khổng Tước Thảo giống cái, tổn thất mất một khoản tiền. Việc này đã khiến Hoàng Bắc Nguyệt đau lòng không ngừmg. Nào ngờ lúc này lại có cơ hội “tỏa sáng”!
Một lúc nữa đám lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải tay trắng trở về, thứ chờ đợi bọn họ chính là…. hắc hắc, nhất định là rất thú vị nha!
Phong Liên Dực nhìn biểu tình đắc ý của nàng, lắc đầu một cái, những ai đắc tội nha đầu này sẽ có kết cục vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố.
“Đi thôi”. Chuyện xấu đã làm xong, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn tiếp tục ở lại mà chuẩn bị lặng lẽ rời đi.
Đang lúc muốn đi, một tiếng quát to bỗng nhiên vang lên dọa Hoàng Bắc Nguyệt giật nảy mình: “Các ngươi là ai!?”
Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong góc lều tối có một nam nhân trẻ tuổi da thịt trắng nõn đi ra.