Nàng nhận ra người này, lần đầu nàng tới có nghe thấy hắn đang cãi nhau với Viên lão đại gì gì đó, tên của hắn hình như là La Thuần. Tên La Thuần này coi như cũng có chút lương tâm, lúc nãy hắn có khuyên Viên lão đại không nên động thủ với đệ t.ử của Linh Ương học viện, kết quả lại bị Viên lão đại nhục nhã một trận!
Ánh lửa bập bùng, La Thuần cũng nhìn thấy rõ một nam một nữ trước mặt. Nam nhân mặc y phục trắng cực kì sạch sẽ, đôi mắt tím tràn ngập vẻ yêu dị, bộ dạng tuyệt sắc vô song! Cô gái tuy còn hơi nhỏ nhưng vẫn mang dáng dấp tinh xảo thanh lệ, sau này lớn lên tuyệt đối là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Hắn liền sửng sốt, hai người này từ trước tới giờ hắn chưa từng gặp qua. Lẽ nào là do Viên lão đại vụng trộm bắt cóc từ doanh địa của Linh Ương học viện qua đây? Lúc nãy hắn có nghe nói đám người Hoắc lão lục vừa bắt được một nữ đệ t.ử, không biết hiện tại đã đi nơi nào “vui vẻ” rồi. Hắn vô cùng đau lòng, những đệ t.ử tốt đó lại bị bọn họ làm nhục, đám súc sinh này có khác gì đám thổ phỉ chứ?!
Nghĩ rằng hai người này cũng là đệ t.ử bị bắt đến, sắc mặt La Thuần dịu lại. Hắn nhìn hai bên một chút, thấy không có ai mới nhỏ giọng nói: “Các ngươi cũng bị bọn hắn bắt đến đây đúng không? Không cần phải sợ, bọn họ hiện tại không còn ở đây đâu, ta thả các ngươi đi, nhưng các ngươi không nên chạy từ phía trước ra, nếu không chút nữa chúng quay về sẽ phát hiện các ngươi”.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Phong Liên Dực đồng loạt ngẩn ra, sau đó nhanh ch.óng hiểu ra vấn đề. Xem ra nam nhân da trắng này tâm địa thiện lương, cho rằng bọn họ là đệ t.ử bị bắt cóc.
Như vậy cũng vừa khéo, hiểu nhầm thì cứ hiểu nhầm đi, cứ để hắn dẫn bọn họ ra ngoài, thuận tiện cũng cứu tên đáng thương này một mạng, chứ nếu để hắn ở lại đây khẳng định chút nữa sẽ bị Linh thú gặm đến mức chẳng còn một mẩu xương.
“Nếu đã như vậy, chúng ta xin đa tạ vị đại ca này!” Hoàng Bắc Nguyệt nói cảm ơn với hắn, Phong Liên Dực cũng khẽ gật đầu.
“Không cần phải cảm tạ ta”. La Thuần hiền lành nở nụ cười, xoay người dẫn bọn họ đi hướng khác ra khỏi doanh địa: “Mọi người khắp bốn biển đều là huynh đệ, đây chính là tôn chỉ của Đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải chúng ta!”.
Nghe xong lời này, Hoàng Bắc Nguyệt thấy buồn cười, một đoàn lính đ.á.n.h thuê không khác gì thổ phỉ thì có chỗ nào phù hợp với câu “mọi người khắp bốn biển đều là huynh đệ” đây?.
La Thuần đi ở phía trước ngượng ngùng quay đầu lại nhìn bọn họ, nói: “Kỳ thực, Đoàn Lính Đánh Thuê Tứ Hải thật sự không phải như vậy đâu. Đám người được Viên lão đại dẫn theo vốn toàn là dân liều mạng, sau khi Đoàn Lính Đánh Thuê Tứ Hải xảy ra chuyện, bọn họ liền đi theo Viên lão đại hoành hành”.
“Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt giả vờ không hiểu hỏi.
Lúc nãy ở ngoài lều nàng nghe được cuộc tranh cãi giữa La Thuần và Viên lão đại, hình như đoàn trưởng của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải đã xảy ra chuyện gì đó, vì vậy mới dẫn đến việc đoàn lính đ.á.n.h thuê chia năm xẻ bảy.
La Thuần đi thoáng dừng cước bộ lại, giọng nói chua chát nói: “Thúc thúc của ta là đoàn trưởng của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, tên là La Tuyệt. Một tháng trước, ông ấy gặp phải Hồng Liên của Điện Quang Diệu, bị đ.á.n.h trọng thương, đến nay vẫn chưa khôi phục lại, việc này chỉ sợ sẽ gây chấn động lớn ở Nước Đông Ly”.
Nói đến sự việc của thúc thúc, tâm trạng của La Thuần trở nên ảm đạm hẳn. Hắn là do thúc thúc nuôi lớn, nhưng khi thúc thúc gặp nạn hắn lại không thể giúp được việc gì. Ai bảo hắn là kẻ yếu? Nếu như thiên phú của hắn cao một chút thì chắc chắn hắn sẽ không trơ mắt nhìn Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải chia năm xẻ bảy như hiện tại.
Nghe được ba chữ Điện Quang Diệu, sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt và Phong Liên Dực cũng có chút nghiêm trọng.
Lần này không biết Điện Quang Diệu có ý đồ gì, cứ liên tiếp phái người đi đối phó với cao thủ các nước, hình như bọn chúng đang tìm thứ gì đó.
Mấy ngày trước, Bất Bại Tướng Quân của nước Nam Dực là Tư Mã Quy Yến cũng bị g.i.ế.c, việc này khiến Hoàng Thượng vô cùng khiếp sợ. Tư Mã Quy Yến vừa c.h.ế.t, như vậy chứng tỏ toàn bộ nước Nam Dực , người có thể cùng vị Hồng Liên thần bí kia đ.á.n.h một trận cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Việc này mặc dù đã được Hoàng Thượng ra lệnh ẩn giấu, nhưng vẫn có không ít tin tức tiết lộ ra ngoài, làm dân chúng bàng hoàng kinh hãi.
“Tại sao bọn họ lại muốn đối phó thúc thúc của ngươi?”. Phong Liên Dực hỏi.
La Thuần lắc đầu một cái: “Thúc thúc không nói cho ta biết, nhưng e rằng trong đó ẩn giấu một bí mật lớn”.
Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may La Tuyệt không nói ra.
Nhưng nàng cũng tin tưởng nam nhân tên là La Tuyệt kia cũng không biết Vạn Thú Vô Cương là thứ gì.
Khi đã đi khá xa doanh địa của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, La Thuần dừng lại nói: “Các ngươi trở về đi, nhưng tạm thời đừng trở về doanh địa của các ngươi”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười nói: “Chúng ta biết rồi, cám ơn ngươi”.
Nụ cười sáng lạn kia thoáng qua trước mắt khiến đầu óc La Thuần choáng váng. Hắn chưa kịp phản ứng lại thì chỉ thấy sau gáy một trận đau đớn, trước mắt đã tối đen.
“Phía trước có một cái động, chúng ta để hắn vào đó đi, tránh chút nữa Linh thú đến đây gặm sạch hắn”.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Phong Liên Dực một trước một sau nâng La Thuần lên đặt vào trong sơn động, lại bày thêm một tầng nguyên khí cấm chế ở bên ngoài rồi mới rời đi
Lúc này, trong doanh địa của Học Viện Linh Ương đèn đuốc sáng trưng, Nam Cung trưởng lão cùng mấy vị lão sư đều đi ra đứng trên bãi đất trống, sắc mặt uy nghiêm nhìn bờ sông phía đối diện.
Bọn học sinh cũng rối rít đi ra tập hợp, tất cả nhìn về phía đối diện bờ sông tức giận mắng c.h.ử.i: “Hừ! Thứ hèn hạ vô sỉ, các ngươi xứng là đệ nhất Đoàn lính đ.á.n.h thuê của Nước Đông Ly sao?”.
“Hừ! Ta đã sớm biết bọn chúng không có ý tốt rồi, đám người này đúng là lưu manh thổ phỉ mà!”.
“Ta khinh! Mong Nam Cung trưởng lão giáo huấn bọn họ một trận thật tốt!”.
“Dám ở trên đất của nước Nam Dực chúng ta làm xằng làm bậy, các ngươi thật sự coi nước Nam Dực chúng ta là chỗ không người sao?”.
…
Tiếng mắng c.h.ử.i theo gió đêm bay tới bờ sông bên kia, quanh quẩn bên từng túp lều. Viên lão đại thân hình đẫm m.á.u dẫn theo mấy vị huynh đệ khập khiễng trở về lều.
Mẹ nó chứ! Không nghĩ đám đệ t.ử ấy lại có thực lực mạnh mẽ như vậy!
Bọn họ không hề biết rằng Học Viện Linh Ương hàng năm đều tổ chức các cuộc rèn luyện bên ngoài rừng rậm Phù Quang. Mỗi cuộc rèn luyện đều phái các lão sư có thực lực cao cường đi theo hộ tống, hơn nữa còn có một vị trưởng lão âm thầm bảo vệ cả cuộc hành trình. Làm sao có thể dễ dàng để một đám thổ phỉ đ.á.n.h cướp được chứ? Đây không phải là làm mất mặt Học Viện Linh Ương sao?
Nam Cung trưởng lão uy nghiêm nâng nâng tay hỏi: “Tất cả đệ t.ử đã đến đông đủ chưa?”.
Công chúa Anh Dạ và Vũ Văn Địch cùng nhau đi đến bên cạnh nói: “Trưởnglão, Bắc Nguyệt quận chúa và Dực vương t.ử không có ở đây”.
“Cái gì?” Nam Cung trưởng lão có vẻ kinh ngạc, thuộc tính phong của Phong Liên Dực dùng để công kích cũng không mạnh mẽ, nếu như hắn bị người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải bắt thì phiền toái rồi. Hơn nữa còn có Bắc Nguyệt quận chúa được Hoàng Thượng và Thái Hậu vô cùng thương yêu, nếu quận chúa cũng bị bắt vậy khi bọn họ trở về sẽ càng thêm bi t.h.ả.m.
Tiêu Trọng Kỳ trông vô cùng sốt ruột cũng vội vã đi tới nói: “Trưởng lão, Tiêu Vận muội muội của ta cũng không thấy ở đây!”.
Mặc dù từ nhỏ cùng Tiêu Vận không thân thiết lắm, tuy nhiên tốt xấu gì cũng là huynh muội cùng dòng m.á.u, huống chi lúc này tình hình Cầm di nương cùng Tuyết di nương đang không tốt lắm, hắn với Tiêu Vận nên đoàn kết một chút, nếu không làm sao có thể đối đầu với nha đầu khôn khéo Hoàng Bắc Nguyệt kia đây?
“Trưởng lão, xem ra là người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải lén lẻn vào bắt bọn họ đi!” Quách viện sĩ to tiếng nói, Hoàng Bắc Nguyệt bây giờ là đệ t.ử đắc ý nhất của hắn, hắn không muốn nàng gặp phải chuyện gì dù là nhỏ nhất.
“Trưởng lão, Tiêu Vận nói là ra ngoài đi dạo, có lẽ đi hơi xa nên chưa kịp trở lại”. một học sinh nữ cùng lều với Tiêu Vận mở miệng nói, những người khác cũng đều gật đầu.
“Tiêu Vận là triệu hoán sư, nếu gặp phải người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, cho dù đ.á.n.h không lại cũng sẽ có cách để báo cho chúng ta biết!”.
“Không phải đã nói không cho phép bất cứ ai rới khỏi đây sao?” Lôi viện sĩ tức giận hét lớn, làm Tiêu Trọng Kỳ sợ đến nổi rụt cổ lại.
Nam Cung trưởng lão phất phất tay nói: “ Bình tĩnh một chút, đừng có nóng nảy, để ta đi qua đó đòi người”.
Vừa nói, Nam Cung trưởng lão liền nhanh hướng đi đến bờ sông.