Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 152 Chim Sẻ Ở Đằng Sau (5)

Vừa nói, Nam Cung trưởng lão liền nhanh hướng đi đến bờ sông.

“Trưởng lão!”. Một tiếng nói thanh nhã lạnh nhạt của Phong Liên Dực vang lên ở phía sau, giống như gió mùa xuân vừa mới lướt qua làm tâm trạng mọi người đang phẫn nộ kích động cũng trở nên dễ chịu thoải mái.

“Dực ca ca! Bắc Nguyệt!” công chúa Anh Dạ xoay người nhìn thấy bọn họ, lập tức vui mừng chạy đến: “Các ngươi đi nơi nào? Làm chúng ta lo lắng gần c.h.ế.t!”.

Hoàng Bắc Nguyệt ôm tiểu Xích Kim Thánh Hổ yên lặng không nói lời nào, Phong Liên Dực ôn nhu cười nói: “Vừa rồi Bắc Nguyệt quận chúa thấy một con hổ nhỏ chạy qua, nhất thời nghịch ngợm chạy theo nhìn, ta thấy lo lắng nên đi theo, cũng cách doanh trại không xa, xảy ra chuyện gì sao?”.

Công chúa Anh Dạ cũng thấy Hoàng Bắc Nguyệt ôm một con hổ con khoẻ mạnh kháu khỉnh hai mắt sáng lên: “Oa! Thật đáng yêu!”.

Vừa nói, vừa vươn tay định sờ sờ vuốt vuốt con hổ nhỏ một chút, nào ngờ tiểu Xích Kim Thánh Hổ lập tức hung hăng ‘ô’ một tiếng, rõ ràng không muốn cho người khác chạm vào mình!

Công chúa Anh Dạ hoảng sợ rút tay về, tủi thân nói: “Nó không thích ta”.

“Con hổ nhỏ này hình như không có cha mẹ, sợ hãi người lạ, đợi nó quen thì sẽ tốt thôi.” Phong Liên Dực nói cực kỳ tự nhiên.

Gương mặt công chúa Anh Dạ có chút phớt hồng, gật đầu, “Nói cũng đúng.”

Đang khi nói chuyện, Nam Cung trưởng lão đã xoay người đi trở về. Nhìn thấy hai người bọn họ không tổn hại liền thoáng yên tâm.

“Bắc Nguyệt quận chúa, nhị tỷ Tiêu Vận của ngươi mất tích , không biết các ngươi có nhìn thấy hay không?”

Hoàng Bắc Nguyệt ngây thơ chớp chớp mắt, nói: “Vừa rồi lúc rời khỏi doanh trại có thấy nhị tỷ tỷ từ lều vải đi ra, hình như đi tản bộ”.

Nàng nói thật, khi nàng đi tới doanh trại của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải tìm hiểu tin tức thì nhìn thấy Tiêu Vận từ trong lều vải đi ra, không biết là đi đâu. Lúc ấy nàng vội vàng đi tìm hiểu tin tức, cũng chẳng quan tâm để ý tới Tiêu Vận, không nghĩ ả ta một mình chạy ra khỏi doanh trại vừa đúng lúc gặp bọn Hoắc lão lục nên mới bị bắt. Cái này thì có thể trách ai được? Có trách thì trách ả ta khinh thường không chịu tuân thủ quy tắc.

“Nếu đúng là Tiêu Vận đã đi ra ngoài, thì lúc người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải dốc toàn bộ lực lượng đến chỗ chúng ta mà không có được chút lợi ích gì ra về, hẳn là không bắt được Tiêu Vận”. Lôi viện sĩ vuốt râu phân tích nói: “Trưởng lão, hiện nay linh thú bạo động cũng đã bình tĩnh trở lại, không bằng phái người đi xem xét một chút xem sao”.

Lôi viện sĩ phân tích hợp lý, Người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải dốc toàn bộ lực lượng đến doanh trại đều lo cướp đoạt đồ vật, làm gì có ai rảnh rỗi mà đi bắt Tiêu Vận chứ? Hơn nữa, sự thật cũng là như thế, Tiêu Vận đã bị bọn Hoắc lão lục bắt.

Nam Cung trưởng lão nghe xong cũng thấy có lý, liền gật đầu, ra lệnh cho một vài lão sư cùng các đệ t.ử có cấp bậc cao ra ngoài xem xét, những người còn lại cũng dọn dẹp lều trại, đến bên ngoài rừng rậm Phù Quang.

Linh thú bạo động đã ngừng, bọn họ nhân lúc bóng đêm để đi, không chừng có thể bắt được các linh thú đi riêng lẻ nữa.

Nghe nói nhổ trại rời khỏi nơi này, Hoàng Bắc Nguyệt là người vui vẻ nhất, vừa rồi nàng còn lo lắng nếu không rời khỏi nơi này, trong chốc lát ở bên phía Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải bị bột phấn của Khổng Tước thảo giống cái dụ tới một đống linh thú, tai họa lớn như vậy bọn họ phải đối phó ra sao?

Hoàng Bắc Nguyệt ôm tiểu Xích Kim Thánh Hổ đi theo đội ngũ vào rừng rậm Phù Quang, vừa ra khỏi Nguyệt Lạc cốc đã thấy mặt đất dưới chân rung động dữ dội.

“Không thể nào, linh thú chưa chấm dứt bạo động sao?” Phía trước có người người hô to!

“Tiếng động này hình như là ở Nguyệt Lạc Cốc!”.

Nghe nói như thế, mọi người liền vội vàng quay đầu lại, ở phía trước Nguyệt Lạc Cốc có một đàn linh thú điên cuồng chạy về nơi mà bọn họ đã từng hạ trại, nói chính xác hơn là hướng về phía bên kia sông nơi Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải! Những linh thú to lớn này làm ngã cả những cây to trong Nguyệt Lạc cốc, tất cả thực vật đều bị đàn linh thú điên cuồng này phá hỏng.

Vượn Bạo Phong thân thể to lớn đứng trước doanh trại, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân gầm lớn. Nhưng trong đàn linh thú điên cuồng này có không ít con thân thể to lớn, mãnh liệt xông lên, chẳng mấy chốc đã giẫm Vượn Bạo Phong ở dưới chân! Sau đó xuất hiện một loạt tiếng kêu t.h.ả.m thiết náo loạn cả lên.

Toàn bộ đệ t.ử Học Viện Linh Ương hai mắt nhìn nhau, cũng không biết chuyện gì xảy ra. Quách viện sĩ mở to hai mắt, sợ hãi than một tiếng: “Quả thật là báo ứng!”.

Hắn vừa thốt lên xong, tất cả mọi người đều phụ họa, báo ứng! Thật sự là báo ứng! Vừa rồi bọn chúng đi cướp bóc, hiện tại toàn quân bị diệt.

Hoàng Bắc Nguyệt ôm tiểu Xích Kim Thánh Hổ, ôn nhu sờ sờ đỉnh đầu mềm mại của nó, khóe miệng cong lên, ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp con ngươi màu tím của Phong Liên Dực nhìn qua.

Ánh mắt hai người ngắn ngủi va chạm, có thể nhìn thấy ẩn ý cười trong ánh mắt đối phương. Hết sức ăn ý, chỉ là ngắn ngủi va chạm, sau đó cả hai đều dời tầm mắt giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Công chúa Anh Dạ cảm thán nói: “May mà chúng ta rời đi nhanh, nếu không, trở thành thức ăn cho bọn linh thú cũng nên”.

“Đúng vậy.” Hoàng Bắc Nguyệt cười cười. Tiêu Vận giờ phút này hẳn là đã ở trong Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, vận khí của ả luôn không có gì đặc biệt, lần này chỉ sợ là không sống được.

Nhị tỷ tỷ, đi đường bình an, ngươi biến thành thành quỷ mà muốn tìm ta trả thù thì cứ đến, để xem ngươi có thể đ.á.n.h bại được ta không.

Nam Cung trưởng lão đứng ở trên một khối cự thạch nhìn về phía trước, râu dài phất phơ trông như thần tiên tại Lâm Giang.

Trong không khí thổi qua có một mùi m.á.u tanh, hình như còn có kèm theo một hương thơm đặc thù. Nam Cung trưởng lão cẩn thận xem xét, đột nhiên trong mắt chợt lóe sáng: Khổng tước thảo! Còn là Khổng Tước Thảo giống cái, có khả năng hấp dẫn và chọc giận linh thú.

Nghĩ lại, Nam Cung trưởng lão liền rõ ràng, nhất định là có người len lén lẻn vào doanh trại của Đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải, rắc bột của Khổng Tước thảo xuống nên mới đưa tới một đống linh thú như thế này.

Là ai lại nghĩ ra chiêu hay như vậy? Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau! Thần không biết quỷ không hay, thật là cao chiêu!

Mặc dù có chút âm hiểm, tuy nhiên đối phó với đám người Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải này thì cần gì đạo nghĩa. Đối phó với bọn chúng chỉ có ăn miếng trả miếng.

Ánh mắt già nua của Nam Cung trưởng lão ở trên người đám đệ từ quét qua một lượt, cuối cùng nhìn về Hoàng Bắc Nguyệt đang đứng yên lặng ôm con hổ con trong đám đệ t.ử.

Trên bầu trời, ánh trăng chiếu trên người nàng, quanh thân mình của tiểu cô nương mười hai tuổi này xuất hiện một vầng sáng tự nhiên quanh quẩn. Khí chất của nàng có thể so được với ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng sáng tỏ. Đây là Bắc Nguyệt quận chúa của phủ Trưởng công chúa, từ trước vẫn được đồn đãi là một phế vật, nhưng ở trên lôi đài Học Viện Linh Ương đ.á.n.h bại và g.i.ế.c Tiết Mộng khiến thanh danh lên cao, được đông đảo đệ t.ử tôn kính. Sau đó, ở trong tỉ thí tài nghệ của Học Viện Linh Ương lại đ.á.n.h bại Lâm Uyển Nghi cùng Lâm T.ử Thành, nếu nói nàng dựa vào số may thì không thể nào. Nhưng nếu nói nàng có thực lực cũng không ai dám khẳng định, dù sao lúc trước đã mang danh phế vật mà sống mười hai năm. Hơn nữa nàng cũng chưa từng tham gia kiểm tra nhập học của Học Viện Linh Ương, bời vậy thực lực của nàng như thế nào là một bí ẩn chưa ai biết được.

Chuyện lần này, là nàng làm sao?

Mặc dù chưa từng tiếp xúc qua, nhưng Nam Cung trưởng lão mơ hồ cảm nhận được ở trên người tiểu cô nương mười hai tuổi này có một loại khí chất thông minh khó nói bằng lời được.

“Trưởng lão, người của Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải bị diệt, đỡ cho chúng ta một nỗi lo, chúng ta có thễ yên tâm ở trong rừng rậm Phù Quang rèn luyện”. Mấy vị sư phụ đi qua cung kính nói với Nam Cung trưởng lão.

“Chuyện lần này thật sự là may mắn, chúng ta vừa rời khỏi là linh thú điên cuồng tới, ha ha ha, đáng đời bọn xui xẻo!”.

“Trời cao cũng phù hộ nước Nam Dực chúng ta!”.

Mấy vị sư phụ nói xong rồi cười rộ lên.

Chỉ riêng Nam Cung trưởng lão vuốt chòm râu, mỉm cười nói: “Đúng là may mắn thật, đi thôi, chúng ta nên nhanh lên thôi”.

Lập tức, tiểu đội rèn luyện của Học Viện Linh Ương cũng không tiếp tục dừng lại, bắt đầu đi về phía trước.

Chương 152 Chim Sẻ Ở Đằng Sau (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia