Trời dần lộ ra tia sáng, ánh dương từ những đám mây rọi xuống, xuyên qua những phiến lá làm rừng rậm có vẻ thần bí.
Đội ngũ mệt mỏi chạy đi rốt cuộc cũng tới bên ngoài rừng rậm Phù Quang. Đêm qua trì hoãn rất nhiều thời gian, gặp phải Đoàn Lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải vô lại, các đệ t.ử và sư phụ đều không nghỉ ngơi tốt, lúc này vẻ mặt ai nấu đều uể oải mệt mỏi.
Lần đầu tiên bước vào rừng rậm Phù Quang nguy hiểm trong truyền thuyết, không ít đệ t.ử đang uể oải tinh thần cũng trở nên hưng phấn, tò mò đ.á.n.h giá mọi thứ xung quanh.
Phù Quang trôi lơ lửng , phương xa u ám không nhìn thấy được có cảm giác thần bí, còn có từ xa xa truyền đến tiếng linh thú kêu rống.
Lão sư đã dặn dò không thể vận dụng nguyên khí, chuyện này không thể đem tính mạng ra đùa, ai cũng không dám khinh thường, áp chế nguyên khí trong cơ thể, cẩn thận bước đi.
Tiến vào trong rừng rậm Phù Quang, căn cứ vào kinh nghiệm, Nam Cung trường lão tìm một chỗ tương đối an toàn để cho bọn họ hạ trại nghỉ ngơi và hồi phục.
“Buồn ngủ quá”, sau khi dừng lại , chỉ nghe đến không ít đệ t.ử bắt đầu oán giận ngáp mấy cái.
Mà ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm thấy hai tròng mắt híp lại, ý nghĩ hỗn loạn. Lều vải quấn một nửa, công chúa Anh Dạ liền tựa vào bả vai nàng, mệt mỏi nói: “Ta buồn ngủ quá, Bắc Nguyệt, ta chợp mắt một lát”.
Vừa nói xong, tiếng nói càng ngày càng nhỏ, cuối cùng, đầu nghiêng sang một bên, cứ thế thiếp đi.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không chống đỡ được, trên thân thể giống như mỗi một tế bào đều la hét mệt mỏi quá buồn ngủ quá, đều mơ muốn nghỉ ngơi.
Ngước mắt nhìn lại, hơn một trăm học sinh, cộng thêm lão sư cũng lười biếng ngồi hết xuống, nếu không phải ngồi chợp mắt thì trực tiếp nằm ngủ, chỉ có Nam Cung trưởng lão là cực lực tranh đấu cơn buồn ngủ.
Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, trong lòng âm thầm có chút cảnh giác, tình huống này không đúng! Sao tất cả mọi người đều mệt mỏi như thế này? Hoàn toàn không bình thường. Ý thức của nàng rất mạnh mẽ, nhất là lúc hưng phấn sẽ không dễ dàng cảm giác mệt mỏi, đặc biệt những đệ t.ử này mới tiến vào rừng rậm Phù Quang thì phải cảm thấy mới mẻ tò mò nhất chứ. Ở một nơi xa lạ, tiềm thức của con người sẽ tiến hành tìm kiếm đối với bên ngoài chứ không thể cứ không có phòng bị gì mà ngủ như vậy. Không đúng, tình huống này không đúng!
Hoàng Bắc Nguyệt giãy dụa một chút, đang muốn ngồi xuống, nhưng lại đột nhiên cảm giác thấy một ít hình ảnh vỡ nát từ trước mắt thoáng qua. Đó là hình ảnh lúc bé, cả nhà đầm ấm vui vẻ ở trên sườn núi ăn cơm dã ngoại, nàng mặc váy có nơ con bướm, nhìn thấy trên bãi cỏ, một con rắn màu đen ngẩng đầu, tò mò nhìn nàng.
Nàng không hề sợ, vươn bàn tay nhỏ bé mập mạp ra cầm con rắn lên, để nó quấn quanh cánh tay mình, sau đó liền trở về khoe ba ba mụ mụ nói: “Nhìn! Có rắn!”
Mụ mụ kinh ngạc kêu một tiếng, ba ba thì nhanh như tia chớp xáchmiệng con rắn lên vứt qua một bên.
Hoàng Bắc Nguyệt còn nhỏ tức giận nói: “Nó sẽ bị đau!”.
“Bảo bối, đó là rắn, sẽ c.ắ.n người, sau này con không được động đến nó!” Mụ mụ lòng vẫn sợ hãi, ôm nàng mà nói không ngừng.
“Hừ, nó sẽ không c.ắ.n con!” Tiểu Hoàng Bắc Nguyệt trề môi nói.
Lúc này, có một người đàn ông mặc một bộ đồ màu trắng, tóc màu đen giống như tơ tằm gấm vóc buông nhẹ trên vai đi đến, đem con rắn màu đen trên mặt đất nhặt lên, quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài liếc bọn họ một cái, ánh mắt tôn quý kiêu căng kia cơ hồ làm cho người ta muốn quỳ bái với hắn.
Hắn để con rắn trên tay, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt đầu nó, lạnh lùng hừ một tiếng, nói : “Đại nạn sắp tới, cũng nên tôn trọng sinh linh một chút đi”.
Lời hắn nói thật không may mắn, nhưng khí chất của người này làm người khác cảm thấy thật thoải mái, không thể phản bác hắn, bởi vậy ba ba chỉ khách khí cười cươi với hắn, nói: “Con rắn này hù dọa đến con gái tôi, tình thế cấp bách mới khiến nó bị thương, thật sự xin lỗi”.
Người nọ tựa hồ đối với sự hạ mình của ba ba rất hưởng thụ, cúi đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, hỏi: “Cháu không sợ nó sao? Nó là loại rắn độc nhất trên thế giới này, được xưng là ‘độc vương’, g.i.ế.c người vô hình”.
Tiểu Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, mắt to chớp một cái, dứt khoát nói: “Không sợ!”.
Khóe miệng người kia có chút cong lên, giống như là cười với nàng, rồi cũng không nói gì nữa, mang theo con rắn rời đi.
“Thật sự là người kỳ quái, lại đi nuôi loại rắn độc này”. Mụ mụ nhìn bóng lưng của hắn vẫn có chút sợ hãi.
Ba ba cười nói: “Người kì lạ trên đời này nhiều không kể xiết, đại khái thì anh ta cũng là một trong số đó!”.
Mụ mụ cau mày nói: “Anh ta nói đại nạn sắp hạ xuống, là ý có ý gì?”.
Vừa mới dứt lời, bầu trời xuất hiện một tiếng sấm, ầm vang giữa trời, tiếp theo mưa to tầm tã rơi xuống.
Ba ba cười khổ nói: “Nhìn, đây không phải là đại nạn hạ xuống sao?”.
Cả nhà vội vàng rời khỏi sườn núi, chạy vào trong xe đỗ bên đường, vừa lên xe, trên máy tính có tín hiệu vang lên, ba ba mở máy lên, trên màn hình là một sĩ quan tuổi còn trẻ, làm một cái lễ nói: “Tư lệnh, nhà sinh vật học Ái Đức Sâm chạy trốn tới Bắc Mỹ bị bắt được, trên người hắn mang theo vi khuẩn ‘X - độc trùng’ đã bắt đầu sinh trưởng, có thể sẽ khuếch tán, xin mời ngài quay về tổng bộ chỉ huy hành động!”
Ba ba sắc mặt nghiêm trọng gật đầu, nói: “Tôi biết rồi”.
Nói xong, ba ba đóng máy tính lại nói với tiểu Hoàng Bắc Nguyệt, giọng điệu xin lỗi: “Nguyệt, xin lỗi, ngày nghỉ lần này ba ba phải đi trước rồi, con theo mụ mụ phải ngoan ngoãn nghe lời, biết không?”.
“Ba ba đi bắt người xấu, người là đại anh hùng!” Tiểu Hoàng Bắc Nguyệt hiểu chuyện nói.
Ba ba và mụ mụ cùng nhau cười.
Xe chạy ở trong trời mưa to, thời gian mà lần cuối cùng người một nhà bên nhau bị nước mưa làm ướt hết, giống như có một tầng sương mù bao phủ vận mệnh bọn họ phía trước.
Trên tấm kính trong nhà trẻ, một tầng sương mù mỏng manh ngưng tụ, tiểu Hoàng Bắc Nguyệt dùng ngón tay vẽ một khuôn mặt tươi cười thật to ở phía trên.
Nước mưa cọ rửa khuôn mặt tươi cười trên tấm kính, bóng dáng ba ba chậm rãi chạy tới gần.
Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, mặc kệ cô giáo vẫn đang giảng bài chạy ra bên ngoài.
“Ba ba!” Hô to một tiếng rồi nhào vào trong lòng ba ba, ba ba đem nàng ôm lấy, lập tức xoay người lên xe.
Nàng líu ríu nói chuyện, không có chú ý đến sắc mặt tái nhợt của ba ba.
“Lần này sao trở về nhanh như vậy?” Mụ mụ tiến ra, chưa kịp đến gần bọn họ thì đột nhiên tiếng s.ú.n.g vang lên, mụ mụ gục ngã trong vũng m.á.u. Ba ba gầm nhẹ một tiếng, móc s.ú.n.g ra hướng nơi phát ra tiếng s.ú.n.g b.ắ.n một phát.
Có người lên tiếng rồi ngã xuống, nhưng mà càng có nhiều tiếng s.ú.n.g điên cuồng b.ắ.n phá phía sau. Ba ba đem nàng bảo vệ trong n.g.ự.c, m.á.u tươi tràn ra, “Nguyệt, con phải kiên cường”.
“Kẻ phản nghịch đã c.h.ế.t! Nhiệm vụ hoàn thành, thu đội!”. Phía sau là giọng nói lạnh như băng.
Nước mắt trào ra như trút, nàng giãy ra từ trong lòng ba ba, khóc hô to: “Các ông là đồ ch.ó má vong ân phụ nghĩa, tôi muốn g.i.ế.c các ông”.
Vừa nói xong, băng vũ chợt xuất hiện trong tay, từng đợt khí lạnh lan tràn, những tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa này sửng sốt, đột nhiên toàn bộ biến mất. Phù Quang lập lòe, đột nhiên bên tai vang lên từng tiếng c.h.é.m g.i.ế.c!
“Hừ! Ta mới là mạnh nhất! Các ngươi đều c.h.ế.t đi!”.
“Đồ tiện nhân ngươi ! Nghĩ rằng lớn lên xinh đẹp hơn ta sao, dám vênh váo đắc ý như thế! Đoạt người mà ta thích, ta g.i.ế.c ngươi!”.
“Ta là thứ nữ thì làm sao? Ta có chỗ nào không mạnh bằng ngươi? Ngươi đừng đắc ý!”.
Bốn phía đều là tiếng nói hỗn loạn, mọi người thi triển toàn thực lực, tự g.i.ế.c lẫn nhau!
Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, đột nhiên có đôi cánh tay gắt gao ôm lấy, ác mộng ở chỗ sâu, hay là cảnh tượng đáng sợ làm cho nàng không an tĩnh được, gào thét muốn báo thù!
“Hoàng Bắc Nguyệt! Tỉnh táo lại!”
“Buông ta ra! Ta muốn g.i.ế.c đám ch.ó má vong ân phụ nghĩa này! G.i.ế.c bọn họ!”.
“Đó là cảnh ảo, tỉnh lại!” Tiếng nói lo lắng không ngừng vang lên bên tai, sau đó đột nhiên ấu thú ‘ngao’ một tiếng, móng vuốt hổ vung lên, một vệt màu vàng xé rách không khí hướng phía sau Hoàng Bắc Nguyệt, bỗng một vật nhỏ lăn từ trên cây xuống.