Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 155 Thú Chức Mộng (3)

Nam Cung trưởng lão cũng có chút xấu hổ, chòm râu dài rối loạn không ít. Hắn ho nhẹ một tiếng, nói: “Không nghĩ tới ở ngoại vi rừng rậm Phù Quang lại có Thú Chức Mộng xuất hiện, lần rèn luyện này nhiều biến cố thật”.

Quách viện sĩ đi tới, trên người hắn có nhiều vết thương tương đối nghiêm trọng. Vừa rồi trong cảnh ảo, hắn cùng Lôi viện sĩ khai chiến. Hai người không ai hơn ai, đều bị thương, bởi vậy không dám đối mặt với nhau.

“Trưởng lão, nhiều học sinh bị thương quá, đa số đều là trọng thương, các sư phụ cũng bị thương rất nghiêm trọng, lần rèn luyện này chỉ sợ là…” Nam Cung trưởng lão đứng lên, ngẩng đầu nhìn bốn phía, khắp nơi hỗn độn, có đệ t.ử bị c.h.é.m mất một cánh tay, có người bị trọng thương khắp người, tiếng kêu khóc vang lên không ngớt.

Nam Cung trưởng lão nhíu mày, cảm thấy mình có chút già đi, lần này chỉ sợ là lần rèn luyện tổn thất t.h.ả.m trọng nhất từ khi Học Viện Linh Ương sáng lập. Thú Chức Mộng mặc dù nhỏ nhưng lực sát thương quả thật vô cùng kinh người! Bọn chúng là ác ma có thể làm sống dậy nơi đen tối nhất trong lòng con người.

Nam Cung trưởng lão uy nghiêm nói: “Chữa thương trước đi, những ai không bị thương thì tạo thành vài tiểu đội đi tuần tra. Đề phòng Thú Chức Mộng lại tập kích, mọi người phong bế thần thức lại, chỉ trao đổi với nhau bằng động tác thôi!”

“Vâng!” Vài vị lão sư không bị thương dẫn một đám đệ t.ử đi tuần tra.

Sau khi Phong Liên Dực chữa trị cho những người bị thương nghiêm trọng xong, Nam Cung trưởng lão đi tới, nói: “Chúng ta mới tiến vào rừng rậm Phù Quang không bao lâu mà đã gặp phải Thú Chức Mộng, tình huống này quả thật rất không bình thường, Dực vương t.ử có ý kiến gì không?”.

Phong Liên Dực nhàn nhạt cười: “Ta đoán việc này có liên quan tới vụ Linh thú bạo động lần trước”.

Nam Cung trưởng lão gật đầu, nói : “Ta cũng nghĩ vậy. Mấy năm gần đây rừng rậm Phù Quang không yên bình, biến hóa rất nhiều, ngay cả Thú Chức Mộng còn chạy ra vùng ngoại vi thế này, nếu đi tiếp chỉ sợ sẽ có uy h.i.ế.p càng kinh khủng”.

“Vậy trưởng lão dự định thế nào?” Phong Liên Dực hỏi, đi ra ngoài rèn luyện, mọi việc đều do Nam Cung trưởng lão định đoạt.

Nam Cung trưởng lão sắc mặt nghiêm trọng nói: “Lấy tình huống trước mắt, chúng ta chỉ có thể trở về mà thôi”.

Phong Liên Dực nhíu mày, hắn không ngờ phải quay về, xem ra lần rèn luyện này không viên mãn rồi.

Đệ t.ử cùng lão sư bị thương rất nhiều, cuộc hỗn chiến vừa rồi mọi người đều rơi vào ác mộng, bọn họ thấy mình phải đối mặt với địch nhân mà mình hận nhất nên dốc hết sức c.h.é.m g.i.ế.c. Khi đó nguyên khí d.a.o động quá lớn, khá nhiều Phù Quang bị hấp dẫn bay đến, có người bị Phù Quang tấn công, bởi vậy tổn thất rất thê t.h.ả.m.

“Dực vương t.ử.” Nam Cung trưởng lão đột nhiên thấp giọng hỏi: “Lúc nãy bị vây khốn trong cảnh ảo, Bắc Nguyệt quận chúa có động thủ với người nào không? Thực lực thế nào?”.

Con mắt màu tím nhạt hơi chuyển, Phong Liên Dực kinh ngạc, ngay cả Nam Cung trưởng lão cũng bắt đầu chú ý đến nha đầu kia, xem ra việc tiếp tục giả heo ăn thịt hổ của nàng không còn dễ dàng nữa rồi.

“Ta vừa rồi cũng bị Thú Chức Mộng vây khốn, không thấy gì cả, nhưng công chúa Anh Dạ ở gần Bắc Nguyệt quận chúa nhất không hề bị thương, ta nghĩ thực lực của cô ấy cũng chỉ trong phạm vi có thể tưởng tượng được mà thôi”.

Nam Cung trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, thần sắc hơi thất vọng. Thực lực của Bắc Nguyệt quận chúa chỉ ở trong phạm vi có thể tưởng tượng được thôi sao? Hắn vẫn mong chờ nha đầu này sẽ cho hắn một cái kinh hỉ, chẳng lẽ là hắn đoán sai?

“Hôm nay may mà có Dực vương t.ử, chờ thương thế của đám đệ t.ử ổn định lại thì chúng ta lập tức lên đường trở về”.

“Không sao, chỉ nhấc tay thôi mà”. Phong Liên Dực khiêm tốn cười cười, cùng Nam Cung trưởng lão tán gẫu vài câu rồi đi ra ngoài.

Hoàng Bắc Nguyệt không bị thương nên tự động xin đi tuần tra xung quanh. Nàng càng nghĩ càng cảm thấy tình huống vừa rồi bất thường. Phù Quang lóe lên trong rừng rậm u tối, tiểu đội tuần tra lúc nãy bị Thú Chức Mộng dọa cho c.h.ế.t khiếp, giờ phút này ai cũng lo lắng, bất an.

“Đừng đi xa quá, rừng rậm này càng ngày càng k.h.ủ.n.g b.ố”. Có người ở trong đội ngũ nhỏ giọng nói, không bị thương nên cảm thấy may mắn.

“Này này, lúc nãy các ngươi mơ thấy cái gì vậy?”.

“Đừng nói nữa! Loại chuyện này có cái gì tốt để nói chứ? Đều là cảnh ảo do Thú Chức Mộng tạo ra thôi!”.

“Không phải nha, nếu chưa từng trải qua thì Thú Chức Mộng có muốn cũng không tạo ra ảo ảnh được”.

“Các ngươi nói xong chưa, bây giờ là lúc đi tuần tra đó. Ta thấy lần rèn luyện này không thể tiến hành nữa rồi, thật mất hứng!”.

“Không tiến hành nữa thì càng tốt! rừng rậm Phù Quang kỳ quái như vậy, ta cũng không dám ở lại nữa đâu, dù sao sau này chúng ta cũng không phải làm lính đ.á.n.h thuê, cũng không cần đến rừng rậm Phù Quang nữa!”.

“Ngươi thật không có tiền đồ!”.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe những người này nói chuyện, tâm tình rất phiền muộn. Nàng đi cuối cùng nên thả chậm cước bộ, lặng lẽ cách xa đội ngũ, xoay người đi về một hướng khác.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ thấy nàng mất hứng, nó cọ cọ tay nàng, phát ra tiếng mềm mại nũng nịu như đang lấy lòng.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn nó: “Ngươi ồn ào cái gì, đói bụng thì tự mình đi kiếm ăn đi”. Nói xong, nàng đặt Xích Kim Thánh Hổ xuống đất, vỗ vỗ cái m.ô.n.g của nó, ý bảo nó đi phụ cận tìm thức ăn.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ chạy hai bước rồi lại quay đầu chạy về, quấn quít bên người nàng.

“Không đi kiếm ăn, chút nữa đói bụng ta cũng mặc kệ ngươi”. Nàng đang buồn bực, nào có tâm tình chơi đùa với nó?

“Nó mới sinh nên chưa biết tự mình kiếm ăn”. giọng nói ôn nhuận tựa như nước chảy vang lên.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ tinh thần phấn chấn, vui sướng đứng lên, lon ta lon ton chạy về phía sau. Phong Liên Dực khom lưng ôm nó lên, lấy một miếng thịt từ trong nạp giới cho nó, nhìn nó ăn say sưa, hắn cười nói: “Cô còn chưa đặt tên cho nó, sau này gọi như thế nào đây?”.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi tới đây làm gì?”

“Thấy cô ở một mình, ta không yên tâm”. Hắn tỉ mỉ nói: “Ta biết tâm tình của cô không tốt, nhưng cũng không thể mạo hiểm tính mạng như thế, trong rừng rậm Phù Quang có rất nhiều nguy hiểm”.

“Phong Liên Dực, ngươi luôn giả nhân giả nghĩa, làm bộ làm tịch như vậy sao?” Nghe xong lời của hắn, sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt càng thêm lạnh lùng, dùng ngữ điệu châm chọc nói: “Mang mặt nạ lâu như vậy, ngươi không chán sao?”.

Phong Liên Dực hơi ngẩn ra, nói : “Ta không có giả vờ với cô.”

“Ngươi có! Đừng giả vờ không hiểu trước mặt ta!” Tiếng nói lãnh khốc, bóng dáng Hoàng Bắc Nguyệt chớp động, trong nháy mắt đã lao tới tung một quyền vào Phong Liên Dực.

Quyền phong chưa đ.á.n.h vào người nhưng áp lực đã đập vào mặt, Phong Liên Dực vội vàng tránh qua một bên, nhanh ch.óng đặt tiểu Xích Kim Thánh Hổ xuống đất, rồi giơ tay đỡ quyền phong sắc bén của Bắc  Nguyệt.

“Tại sao không tin ta?” hắn lạnh giọng, mang theo cảm giác phiền não cùng phẫn nộ vì không được tín nhiệm.

“Hừ! Tin ngươi? Vậy ngươi nói cho ta biết, Thú Chức Mộng kia là thế nào? Ngươi dám giải thích sao?” Hoàng Bắc Nguyệt không yếu thế, hắn mạnh, nàng cũng không yếu thế! Hai người quyền cước giao thủ liên tục, không hề dùng nguyên khí, đ.á.n.h nhau giữa đám Phù Quang chập chờn. Một quyền một chưởng, không ai nhường ai.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ đứng nhìn, nghiêng đầu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một chút rồi lại xoay sang nhìn Phong Liên Dực một tẹo. Nó hết sức ưu sầu, tựa hồ không biết mình phải đi giúp ai. Nó đáng thương kêu vài tiếng nhỏ, không để tâm ăn thịt nữa.

“Thú Chức Mộng xuất hiện không phải là ta muốn hại cô!” Phong Liên Dực trầm giọng nói, lúc ấy hắn vẫn ở bên cạnh bảo vệ nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt mắt lóe sắc lạnh: “Ngươi thừa nhận là ngươi mang Thú Chức Mộng đến! Nói, ngươi nhìn thấy cái gì từ giấc mộng của ta”.

Nàng giống như một con mãnh thú tức giận, khí thế hung hăng, lực lượng ẩn chứa trong quyền cước lại mạnh hơn, tốc độ cũng nhanh đến mức làm người ta choáng ngợp.

Phong Liên Dực lui về sau mấy bước, nhíu mày nói: “Ta không hề nhìn mộng cảnh của cô!”.

“Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao? Lúc ấy chỉ có một mình ngươi biết!”.

“Tại sao vẫn không tin ta!” Phong Liên Dực cũng nổi giận, hắn vòng qua, triệt tiêu chưởng phong của nàng, lại phi thân tiến lên, dự định bắt bả vai của nàng. Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt như một con cá linh hoạt, kinh nghiệm cận chiến ở hiện đại vô cùng phong phú, không dễ dàng bị người bắt như vậy.

Thân thể linh hoạt chợt lóe đã tránh được, nụ cười khẩy lẽo trên khóe miệng càng sâu: “Ngươi không nhìn mộng cảnh người khác, vậy ngươi dùng Thú Chức Mộng làm gì?”.

Câu nói này đã hoàn toàn kích phát cơn giận của hắn. Sắc mặt hắn trầm xuống, cảm giác cơn tức giận như trùm trời kín đất. Đời này, người nào hiểu lầm hắn, không tin hắn, hắn cũng không quan tâm! Nhưng hắn…hắn lại quan tâm đến việc nàng có tin hắn hay không.

“Hoàng Bắc Nguyệt, cô trời sinh là người đa nghi như vậy sao? Từ trước tới giờ chưa từng tin tưởng bất luận kẻ nào sao?!” Một lần  không bắt được nàng, Phong Liên Dực liến xuất thủ lần thứ hai, lần này không nương tay nữa, bóng dáng giống như cơn gió, trong nháy mắt đã biến mất.