Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 156 Thú Chức Mộng (4)

Trong lúc Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, hắn đã xuất hiện sau lưng nàng, hai tay duỗi ra ôm lấy nàng từ phía sau, lại chế trụ hai cánh tay của nàng, khiến nàng không thể động thủ được nữa.

“Tên vô lại khốn kiếp!” Hoàng Bắc Nguyệt tức giận mắng một tiếng, dưới chân dùng sức đá lên trên, suýt đá trúng mặt hắn.

Phong Liên Dực trầm mặt lại, ôm nàng ngã xuống đất, ngay tại chỗ lăn một vòng, sau đó đè nàng dưới thân, gắt gao giữ c.h.ặ.t hai tay cùng hai chân nàng.

“Cô còn cử động nữa, ta sẽ không khách khí với cô!” Phong Liên Dực phẫn nộ tới cực điểm, không nghĩ ra đối phó một nữ nhân lại phiền toái như vậy. Dùng toàn lực đ.á.n.h lại sợ tổn thương nàng, chính mình cũng sẽ đau lòng. Nhưng không dùng toàn lực, nha đầu kia còn hung ác hơn cả mãnh thú, bất cẩn một chút sẽ thua nàng mất.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm hắn, hung hăng c.ắ.n răng, gằn giọng nói: “Ngươi muốn g.i.ế.c ta sao?”

“Nếu ta muốn g.i.ế.c cô, lúc nãy đã không nương tay rồi.” Phong Liên Dực vất vả áp chế cơn giận, con mắt màu tím bao trùm một tầng phẫn nộ, cơ hồ hóa thành một vòng xoáy hút gọn hết thảy. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt như vậy sao lại có thể xuất hiện trên người của một tiểu cô nương mười hai tuổi đây?

“Ngươi bây giờ có thể bắt nạt ta, nhưng hai năm sau ta cho ngươi biết mặt”

Phong Liên Dực giận quá hóa cười: “Hoàng Bắc Nguyệt, cô thật sự chưa từng tín nhiệm ai sao?”

“Người đáng tin tự nhiên ta sẽ tin!”

“Cô lấy cái gì để kêt luận là đáng tin hay không đáng tin?”

Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn hắn: “Nhìn hành vi, hành vi quang minh lỗi lạc tự nhiên sẽ đáng tin!”

“Ta thừa nhận, ta có chút không quang minh lỗi lạc, nhưng sao cô lại nói ta bắt nạt cô?” Phong Liên Dực vừa nói vừa khẽ thở dài một tiếng: “Lúc nãy ta không hề xem mộng cảnh của cô, ta triệu hồi Thú Chức Mộng là muốn tìm một đồ vật”.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ đi tới, nghiêng đầu khó hiểu nhìn 2 người, đành kêu “ô ô” vài tiếng, chạy tới cọ cọ vào mặt Hoàng Bắc Nguyệt.

“Tránh ra!” Hoàng Bắc Nguyệt cau mày hô một tiếng.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ sợ đến rụt cổ, nhưng thấy nàng không tức giận thật sự, nó lại lấy hết can đảm tiếp tục chạy tới cọ cọ vào người nàng, động tác làm nũng đáng yêu khiến người khác không cách nào nổi giận.

Phong Liên Dực cúi đầu cười nói: “Ta nói cho cô biết, cô đừng tức giận nữa”.

“Ta mà tức giận sao, buông ta ra!” Hoàng Bắc Nguyệt quát lạnh một tiếng.

Phong Liên Dực cũng cảm thấy làm hành động này với một thiếu nữ cũng có chút quá phận, nếu không phải vừa rồi không trị được nàng, hắn cũng sẽ không làm hạ sách này. Vì thế hắn có chút ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng, chậm rãi buông tay nàng ra, từ từ đứng lên.

Hoàng Bắc Nguyệt xoa xoa cái tay bị giữ c.h.ặ.t đến mức bủn rủn, khẽ liếc hắn, đột nhiên thừa dịp hắn không phòng bị mà nện một quyền lên mặt hắn.

Phong Liên Dực bị đ.á.n.h ngã về phía sau, bưng cái mũi chảy m.á.u ngẩng đầu lên nói: “Cô…không phải cô nói không tức giận sao?”.

“Ta nói sẽ không tức giận, nhưng chưa từng nói sẽ không đ.á.n.h ngươi nha!”. Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, phủi phủi bụi trên người: “Hoàng Bắc Nguyệt ta há lại để người khác dễ dàng đè lên người thế sao?”.

Nàng không chút thẹn thùng nói ra những lời này, ngược lại lại làm cho Phong Liên Dực có chút xấu hổ: “Ta…ta cũng không cố ý làm điều đó”.

“Cố ý hay không ta không quan tâm, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi dùng Thú Chức Mộng để tìm cái gì?”.

Phong Liên Dực chậm rãi ngồi dậy, lấy  khăn tay lau m.á.u mũi, buồn bực lên tiếng: “Đây là bí mật của Thành Tu La, không phải ta không muốn nói cho cô, chỉ là…”.

“Bí mật của các ngươi ta cũng không để ý, chẳng qua nghe nói Hồng Liên của Điện Quang Diệu cũng tìm một thứ, mục tiêu của các ngươi chẳng lẽ giống bọn họ?” Hoàng Bắc Nguyệt vòng vo hỏi thăm.

Phong Liên Dực không biết nàng nói chuyện qua với Tư Mã Quy Yến, biết được Hồng Liên của Điện Quang Diệu đang đi tìm Vạn Thú Vô Cương, Hoàng Bắc Nguyệt lợi dụng sơ hở này dụ hắn vào tròng.

“Không sai, chúng ta đều cùng tìm một thứ.” Phong Liên Dực gật đầu: “Học Viện Linh Ương truyền thừa mấy ngàn năm, mấy vị trưởng lão cũng nắm giữ không ít tin tức trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, ta muốn mượn năng lực của Thú Chức Mộng đi dò thám mộng cảnh của Nam Cung trưởng lão”.

“Vậy dò xét được không?”

Phong Liên Dực lắc đầu: “Thực lực Nam Cung trưởng lão không thấp, lại có Học Viện Linh Ương trợ giúp, ý thức đều có gông xiềng, muốn do thám không dễ dàng”.

Hoàng Bắc Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, không do thám được thì tốt rồi. Nàng sợ hắn biết được tin tức của người thần bí mười hai năm trước đã phong ấn Yểm ở trong thân thể nàng, không chừng nàng sẽ bị đám người kia hoài nghi.

“Ta quả thật rất muốn biết, đến tột cùng là bảo bối hiếm lạ gì mà có thể làm cho Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La đều mơ tưởng tới?” Hoàng Bắc Nguyệt chế nhạo nói.

“Cái này, nếu sau này có cơ hội, ta nhất định sẽ nói cho cô biết.” Phong Liên Dực cười nói, cái mũi bị nàng đ.á.n.h vẫn còn rất đau, nàng xuống tay quả thật là không hề lưu tình.

“Sau này sao? Sau này thì ta không còn hứng thú nữa.” Hoàng Bắc Nguyệt đá nhẹ tiểu Xích Kim Thánh Hổ: “Còn không mau đi đi, thật là không có tiền đồ!”

Thân thể tròn tròn toàn thịt của tiểu Xích Kim Thánh Hổ bị nàng đá một phát lập tức lăn tròn trên đất, lăn mấy vòng xong nó lại ngồi dậy, ngây ngô hướng nàng chạy đến, bộ dáng trung thành vẫy vẫy đuôi.

Hoàng Bắc Nguyệt khinh bỉ nhìn hắn: “Này này, ngươi đến cùng có phải là Thánh Hổ hay không vậy? Sao ta nhìn thấy giống ch.ó thế?”.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ “ư ử” một tiếng, thân thể tròn trịa xịu xuống, tựa như chịu phải đả kích không nhỏ.

Phong Liên Dực an ủi sờ sờ cái đầu nhỏ của nó. Máu mũi đã ngừng chảy, trên mũi chỉ còn lưu lại một vết xanh tím, vẻ đẹp tuyệt sắc của hắn bị kéo xuống một bậc.

“Hoàng Bắc Nguyệt, giấc mộng lúc nãy, ngươi đã trải qua chuyện gì vậy?” Phong Liên Dực cúi đầu nhìn tiểu Xích Kim Thánh Hổ, đột nhiên hỏi.

Trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt lập tức tràn ngập sát khí âm lãnh k.h.ủ.n.g b.ố, ngay cả Phong Liên Dực đang cúi đầu cũng cảm giác được. Hắn ngẩng đầu nhìn nàng: “Quá khứ làm ngươi thống khổ như vậy, ta thật hi vọng ngươi có thể quên đi.” Hắn đang quan tâm nàng, không phải đang giả bộ, hắn thật lòng.

“Chuyện của người khác ngươi đừng quản nhiều” Giọng nàng vẫn lạnh như băng, không phải nàng không cảm kích hắn, chỉ là những việc liên quan tới quá khứ nàng không muốn đề cập tới nhất. Tình thân, nó luôn là chỗ mềm yếu nhất trong lòng của nàng. Bởi vì từ nhỏ đã mất đi tình thân nên nàng vô cùng khát vọng nó, nhưng càng khát vọng lại càng không thể chiếm được.

Nhìn thấy Tiêu Viễn Trình đối xử tệ bạc đủ điều với Hoàng Bắc Nguyệt, lấy tính cách lạnh lùng của nàng vốn sẽ không bận tâm đến những chuyện đó, nhưng thân là cha, làm sao hắn có thể làm chuyện độc ác như vậy? Hổ dữ không ăn thịt con, nàng hận nhất là loại người bại hoại luân thường, đạo đức tiêu vong giống như súc sinh

Tiêu Viễn Trình hắn đã sỉ nhục hai chữ “phụ thân” này!

Nàng ôm tiểu Xích Kim Thánh Hổ, chuẩn bị rời đi thì tiểu Thú Chức Mộng vươn cái đầu ra khỏi túi xách, kêu “chi chi” một tiếng, kéo kéo y phục của nàng, vẻ mặt đáng thương nhìn lên.

“Sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn con vật nhỏ này, lại nhớ tới cơn ác mộng vừa rồi, sắc mặt nàng thoáng cái trầm xuống.

Thú Chức Mộng sợ hãi, giơ ngón tay út ngắn ngủn lên chỉ về một phía, đôi mắt to long lanh. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn theo hướng tay nó, chỉ thấy trong rừng rậm u ám, dưới ánh sáng chập chờn của đám Phù Quang, vài con Thú Chức Mộng hơi lớn đang lấp ló nhìn sang đây.

Khóe miệng nàng hơi nhếch lên, đây hẳn là người nhà của nó rồi! Tới đây làm gì đây? Trả thù sao? Hay muốn đem đứa nhỏ này trở về? Hừ, nghĩ hay lắm! Đồ đã rơi vào tay nàng lại còn muốn trở về sao?

Hoàng Bắc Nguyệt dùng tay túm lấy cọng tóc như cây hành màu xanh trên đầu Thú Chức Mộng, vung vẩy trên không trung hai cái. Thú Chức Mộng sợ đến mức kêu “chi chi nha nha”, hai cái tay nhỏ xíu vội vàng ôm lấy cánh hoa của mình, run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng, bộ dáng hết sức đáng thương.

Hoàng Bắc Nguyệt dùng ngón tay cái chỉ vào mình, nói: “Nó là của ta.”

Đám Thú Chức Mộng ẩn núp trong rừng cây thấy hành động này của nàng cũng sợ đến mức run lập cập, bọn chúng kéo kéo cánh hoa nhỏ, vẻ mặt đáng thương cầu xin nàng.

“Bọn chúng chỉ muốn chào tạm biệt nó một chút thôi.” Phong Liên Dực thấy hành động vừa cường thế lại vừa ngây thơ của nàng, lại nhìn qua đám Thú Chức Mộng sợ đến sắp khóc kia, đành phải lên tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt hoài nghi liếc hắn một cái.

Phong Liên Dực nói: “Bọn chúng muốn cô giơ cao đ.á.n.h khẽ. Cọn của chúng đã rơi vào tay cô, vậy cứ để nó đi theo ra ngoài rèn luyện. Bọn chúng hi vọng nó có thể trưởng thành hơn.”

Thì ra Thú Chức Mộng cũng có lý trí, bọn chúng chỉ hơi khác với Linh thú bình thường nên khó nói chuyện trao đổi.

Nhìn thấy dáng vẻ mong đợi của bọn chúng, Hoàng Bắc Nguyệt cũng mủi lòng, nhưng nàng là người thù dai, Thú Chức Mộng làm nàng thống khổ như vậy, nàng đương nhiên sẽ không để nó dễ chịu.

Nàng ngoắc ngoắc tay bảo tiểu Xích Kim Thánh Hổ đi tới, ngậm Thú Chức Mộng vào miệng, dặn dò nó: “Trông chừng nó cho tốt, đừng để nó chạy trốn biết không?”

Được Hoàng Bắc Nguyệt ủy thác trọng trách quan trọng, tiểu Xích Kim Thánh Hổ cảm thấy vô cùng vinh quang. Nó hưng phấn gật gật đầu, sau đó vừa chảy nước miếng vừa vui sướng chạy tới chỗ đám Thú Chức Mộng kia.

Tiểu Thú Chức Mộng đáng thương toàn thân ướt đẫm nước miếng, run lẩy bẩy. Mỗi lần hàm răng của Xích Kim Thánh Hổ hơi run lên, đám Thú Chức Mộng liền vội tới mức đứng ngồi không yên, “chi chi nha nha” không ngừng.

Tiểu Xích Kim Thánh Hổ mở miệng ném Thú Chức Mộng xuống đất. Thú Chức Mộng lăn một vòng, vừa ngồi dậy đã lập tức chạy tới bên cạnh cha mẹ mình, cụp mắt gạt lệ tố khổ.

Thú Chức Mộng mẹ chua xót, cầm lấy cánh hoa của bản thân lau nước mắt. Nó sờ sờ đầu của tiểu Thú Chức Mộng, “chi chi nha nha” một hồi, sau đó đem một cái túi nhỏ đeo lên cổ nó. Tiểu Thú Chức Mộng lập tức há mồm khóc lớn, bộ dáng tràn ngập thiệt thòi!

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chúng, tuy rằng nghe không hiểu gì, nhưng nàng có thể suy đoán rằng tiểu Thú Chức Mộng đang kháng nghị với cha mẹ nó, xin bọn họ đừng giao nó cho một chủ nhân hung ác như nàng.

Thú Chức Mộng bố mẹ đều chảy nước mắt, một đám tiểu Thú Chức Mộng khác cũng ở bên cạnh khóc lớn, tiếng “chi chi nha nha” kia như cãi nhau thật làm người khác bực bội!

“Xong chưa!” Hoàng Bắc Nguyệt hô một tiếng, tiểu Thú Chức Mộng vừa nghe đã sợ đến mức muốn chạy trốn.

Thú Chức Mộng mẹ nói “chi chi nha nha” với Hoàng Bắc Nguyệt, nàng không hiểu, chỉ đành nhìn về phía Phong Liên Dực.

Chương 156 Thú Chức Mộng (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia