Lần rèn luyện thanh thế thật lớn nhưng lại vội vã kết thúc. Lúc đi, ai cũng ôm một bầu nhiệt huyết, ai ngờ nhiệt huyết chưa kịp biểu đạt thì m.á.u đã chảy trước rồi, còn suýt mất luôn cái mạng nhỏ!
Trên mặt mọi người ít nhiều có chút thất vọng, song gặp phải ác mộng của thú Chức Mộng nên không ai nói thêm gì.
Lần xuyên qua rừng rậm Mê Vụ này so với lần trước khó hơn, Linh thú từ rừng rậm Phù Quang chạy qua đây “định cư” quá nhiều, cũng may đẳng cấp không quá biến thái, Nam Cung trưởng lão cho đám đệ t.ử không bị thương tạo thành một đội ngũ đi đối phó bọn chúng, thuận lợi giải quyết.
Trong rừng rậm Phù Quang không rèn luyện được, không ngờ bọn họ lại thu hoạch được chút ít trong Rừng rậm Mê Vụ.
Ngày thứ ba, khi từ Rừng rậm Mê Vụ đi ra ngoài, nhìn khung cảnh trời cao đất rộng, bầu không khí ngột ngạt trong mấy ngày qua rốt cuộc được giải tỏa, không ít đệ t.ử thở phào nhẹ nhõm.
“Này, đội ngũ trên đường lớn kia là của ai vậy?” Một đệ t.ử bỗng nhiên chỉ vào đội ngũ mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, trang nghiêm trước mặt hỏi. Đội ngũ hùng vĩ hoa lệ như vậy nhất định là hoàng thân quốc thích trong triều rồi.
Nam Cung trưởng lão nhìn sang, sắc mặt bỗng nhiên nghiêm lại, nói: “Là cờ xí của Thái hậu!”
“Thái hậu hồi triều!” Không ít người lập tức cao hứng.
Thái hậu đương triều rất có danh vọng trong dân gian. Trước kia tiên đế băng hà sớm, để lại Thái t.ử tuổi còn rất nhỏ, lúc đó đất nước lại trong thời kì chiến loạn, ngoài có cường địch, trong có nịnh thần, quốc gia lung lay không chịu nổi. Tất cả là nhờ vị Thái hậu này kiên quyết đưa Thái t.ử đăng cơ, lâm triều hay thân chinh tiền tuyến bà cũng mang Thái t.ử theo, cùng chống lại cường địch.
Lúc Thái hậu dẫn theo Hoàng Đế còn nhỏ vừa đến tiền tuyến, lòng quân lập tức chấn động, tinh thần lên cao, thừa thế xông lên đ.á.n.h lui địch quốc. Trong chiến dịch kia, Hoàng Đế bất hạnh bị bắt giữ, Thái hậu vẫn trấn định không loạn, một người chỉ huy đại quân, cùng quân địch đàm phán chu toàn, mà Trưởng công chúa Huệ Văn lúc đó mới có mười bảy tuổi đã một người một ngựa xông vào thủ phủ của địch quốc, cứu Hoàng Đế về. Vì trận chiến này, Trưởng công chúa Huệ Văn được dân chúng nước Nam Dực tôn vinh là nữ thần, tượng trưng cho quang minh và hi vọng.
Tại những năm hỗn loạn kia, nước Nam Dực đều dựa vào hai nữ nhân này mà vực dậy. Sau này, Trưởng công chúa Huệ Văn qua đời, Thái hậu tuổi già sức yếu, Hoàng Đế là một quốc chủ anh minh, quốc thái dân an, nhưng chuyện năm đó vẫn là một dấu ấn khó phai mờ trong lòng dân chúng nước Nam Dực !
Vĩnh viễn khắc ghi sự anh dũng thiện lương của Trưởng công chúa Huệ Văn!
Vĩnh viễn khắc ghi hành động ngăn cơn sóng dữ của Thái hậu Văn Đức!
“Là Hoàng tổ mẫu trở về!” công chúa Anh Dạ kéo tay Hoàng Bắc Nguyệt, cao hứng nói.
Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt cũng có một tia mừng rỡ, Thái hậu rốt cuộc đã trở lại, nàng chờ đợi ngày này đã lâu lắm rồi!
Đám học sinh đồng lứa những năm nay đều là nghe đời cha kể chuyện xưa mà lớn, chuyện năm đó của Thái hậu Văn Đức có ảnh hưởng rất lớn tới những thiếu niên thiếu nữ trong lòng tràn đầy mơ ước này, vì vậy khi thấy đội ngũ của Thái hậu Văn Đức hồi triều, bọn họ đương nhiên muốn đi lên bái kiến.
Nam Cung trưởng lão vui mừng vuốt râu dài, khẽ mỉm cười, những đứa trẻ này quả là trụ cột đời sau của nước Nam Dực .
“Công chúa Anh Dạ có thể thông báo cho Thái hậu một tiếng để bọn học sinh thấy dung mạo hiền từ của người được không?” Nam Cung trưởng lão hướng về phía công chúa Anh Dạ dò hỏi.
“Xin trưởng lão chờ một chút, ta sẽ đi ngay.” công chúa Anh Dạ tư thái thoải mái cưỡi ngựa tiến lên, rất nhanh đã vượt qua đội ngũ của Thái hậu, thị vệ thấy nàng lập tức thông báo với Thái hậu.
Công chúa Anh Dạ cưỡi ngựa đến gần chiếc xe ngựa trang nghiêm kia, cúi người cười nói mấy câu, cung nữ bên ngoài xe ngựa liền giơ tay lên, ý bảo đội ngũ dừng lại.
Sau đó cung nữ kia vào xe ngựa đỡ một vị lão nhân khí thế đoan trang đi ra, đây cũng chính là Thái hậu Văn Đức của nước Nam Dực .
Thái hậu Văn Đức quần áo trang nhã, giản dị, trang sức trên đầu cũng không hoa lệ cầu kì, lấy bạc làm chủ, khuôn mặt hiền từ mang theo nụ cười, rất có phong thái của hoàng tộc.
Nhìn thấy Thái hậu đi ra, những học sinh kia liền kích động tiến lên, rối rít quỳ xuống hành lễ.
“Đứng lên hết đi, các ngươi đều là nhân tài tương lai của nước Nam Dực , lần này khổ cực cho các ngươi rồi.” Thái hậu hiền lành nói.
Tư thế của bà so với năm xưa giáo vàng ngựa sắt, m.á.u chiến sa trường không còn giống nhau nữa, Thái hậu Văn Đức bây giờ tu tâm dưỡng tính, không hỏi tới quốc gia đại sự, một lòng một dạ cầu phúc cho quốc gia, thích cuộc sống ẩn dật, ăn chay lễ phật. Không còn nhuệ khí lúc trẻ, trên người lão nhân hiền từ lúc này lại có một loại phật tính, khiến người ta cảm thấy rất an tâm.
Nam Cung trưởng lão xuống ngựa, đi lên quỳ một chân, giọng nói mang theo sự kính trọng: “Hoan nghênh Thái hậu hồi triều!”
“Nam Cung trưởng lão mau đứng lên đi, ngươi hành lễ như vậy ai gia sao nhận nổi?” Thái hậu tự mình đỡ Nam Cung trưởng lão dậy, liếc mắt nhìn những học sinh kia rồi hỏi rõ chuyện đã xảy ra trong rừng rậm Phù Quang.
Nam Cung trưởng lão nhất nhất nói hết ra, sắc mặt Thái hậu liền ngưng trọng lại: “Thú Chức Mộng sao? Đã mấy trăm năm rồi chưa từng nghe tin thú Chức Mộng xuất hiện.”
Nam Cung trưởng lão khó hiểu, nghi ngờ nói: “Linh thú Hệ Ảo thuật, trên đại lục hình như đã tuyệt chủng, lần này lại đột nhiên xuất hiện, quả thật làm người ta bất an.”
“Nam Cung trưởng lão nghi ngờ cái gì?” Thái hậu hỏi.
Nam Cung trưởng lão thấp giọng nói: “Thành Tu La”
Thái hậu Văn Đức sắc mặt hơi đổi, nghe được ba chữ Thành Tu La này, trong lòng bà nhảy lên một cái: “Thành Tu La cũng đã hơn mười năm không có tin tức gì.” Bà có thể hiểu suy nghĩ trong lòng Nam Cung trưởng lão, nếu không phải nghĩ đến Thành Tu La, nơi có cỗ lực lượng ẩn bóng tối đáng sợ đã biến mất hơn mười năm này, Nam Cung trưởng lão cũng không dễ dàng mang tiểu đội đang rèn luyện trở về như vậy.
Thành Tu La, xem ra chúng ta phải thật cẩn thận rồi!
“Hoàng tổ mẫu, Thành Tu La kia sao còn xuất hiện, không phải bọn họ đã biến mất rồi sao?” công chúa Anh Dạ ngây thơ hỏi.
Thái hậu sờ đầu nàng một cái, cười nói: “Không phải biến mất, bọn chúng chẳng qua chỉ ẩn núp đi mà thôi.”
“Vậy lần này bọn chúng xuất hiện là có ý gì? Hơn nữa lại còn hạ thủ với chúng ta, nhất định là có mưu đồ khác!” công chúa Anh Dạ phẫn hận nói.
Nhớ tới lúc bị thú Chức Mộng đưa vào cảnh ảo, thiếu chút nữa nàng đã động thủ với Bắc Nguyệt rồi, chỉ cần nghĩ đến việc mình chẳng may đả thương Bắc Nguyệt, trong lòng nàng lập tức lạnh toát.
Nam Cung trưởng lão cũng chính vì thế mới thấy rầu rĩ, bọn họ chẳng qua chỉ là một đám đệ t.ử mà thôi, người của Thành Tu La động thủ với bọn họ, rốt cuộc là có ý gì? Đây mới là thứ làm người ta lo lắng nhất!
“Chuyện này trở về bàn lại sau” Thái hậu nói: “Hôm nay đám đệ t.ử cũng đã mệt mỏi rồi, truyền ý chỉ của ai gia xuống, lần này đệ t.ử nào đi rèn luyện cũng đều có ban thưởng.”
“Đa tạ Thái hậu!” Nam Cung trưởng lão thay mặt các học sinh tạ ơn.
Cung nữ đang định đỡ Thái hậu trở về, công chúa Anh Dạ vội đuổi theo, cười nói: “Hoàng tổ mẫu, có một người nãy giờ rất muốn gặp người đấy.”
“A, là ai? Hoàng huynh của ngươi sao?” Thái hậu hiền lành cười hỏi.
Công chúa Anh Dạ nở nụ cười xinh đẹp: “Người trở về trước đi, ta sẽ nhanh ch.óng mang người đó tới gặp người.”
“Nha đầu này, lại còn thần bí như vậy!” Thái hậu cười nói với Tô ma ma bên cạnh .
Tô ma ma cười nói: “Mấy năm không thấy, công chúa Anh Dạ cũng đã cao lên nhiều, như vậy Thái t.ử điện hạ hẳn cũng càng thêm anh tuấn tiêu sái rồi, năm nay cũng mười sáu tuổi, là tuổi tác có thể cưới hỏi.”
Thái hậu Văn Đức vừa nghe cũng bật cười, mấy nếp nhăn trên mặt hơi rung động, vui mừng nói: “Đúng vậy, Chiến Dã năm nay cũng mười sáu tuổi rồi, cũng nên để mẫu hậu hắn xem xét nữ nhi tốt thuộc nhà danh giá, định ra hôn sự cho hắn.”
“Hoàng hậu nương nương chọn nhỡ không hợp ý Thái t.ử điện hạ” Tô ma ma cúi đầu nói: “Thái hậu, nô tỳ thấy hôn sự của Thái t.ử điện hạ để ngài làm chủ là thỏa đáng nhất, nô tỳ không đành lòng nhìn thấy một cuộc hôn nhân chính trị.”