“Tô ma ma.” Thái hậu chợt lên tiếng: “Bạn già của ta ơi, việc này ngươi không cần để tâm quá mức.”
“Nô tỳ thất lễ.” Tô ma ma gạt một ít nước mắt trên khóe mi, vội vàng nói: “Nô tỳ nhìn Thái t.ử điện hạ lớn lên, điện hạ là đứa bé ngoan, nội tâm nhân hậu, nếu cả đời hắn không vui, Thái hậu người có thể vui vẻ sao?”
Thái hậu ngồi lên xe ngựa than nhẹ một tiếng: “Ai gia làm sao nguyện ý để Chiến Dã không vui, nhưng mẫu thân hắn sẽ không cho phép hắn tùy tiện chọn một cô nương hắn thích để cưới đâu. Nếu không có tài sản cùng bối cảnh, không có ích lợi, mẫu thân và cữu cữu của hắn sẽ không đồng ý.”
Tô ma ma mặt mũi buồn bã, thân ở chốn thâm cung, đã thấy nhiều cuộc hôn nhân bất đắc dĩ, bà có biện pháp gì đây? Thái hậu hôm nay đã đã rời xa triều chính, quyền lực đã hoàn toàn giao cho Hoàng thượng, hôm nay mặc dù vẫn được người người kính yêu, Hoàng thượng cũng hiếu thuận, nhưng quốc gia đại sự nhiều lúc không phải chỉ một mình Hoàng Thượng là có thể quyết định được.
Tô ma ma trong lòng suy nghĩ, không dám tiếp tục nhiều lời, bà thoáng đẩy một góc rèm ra, nhìn bên ngoài một chút. công chúa Anh Dạ đang dẫn một thiếu nữ áo đỏ đi tới, bà dụi dụi mắt, tựa hồ có chút hoa mắt, run rẩy nói: “A..a, kia không phải là Trưởng công chúa sao?”
Ngón tay Thái hậu chợt run lên, hỏi: “Tô ma ma, ngươi nói cái gì?”
“Người đó…người đó là Trưởng công chúa Huệ Văn.” Tô ma ma vén rèm lên để Thái hậu cũng có thể nhìn ra ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt đến gần xe ngựa, ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt hiền lành của Thái hậu, sống mũi nàng có chút cay cay, vội vàng quỳ xuống: “Bắc Nguyệt thỉnh an Thái hậu.”
“Cái này…” Thái hậu ngẩn ra nhìn nàng, hồi lâu vẫn không nói ra lời.
Công chúa Anh Dạ cười nói: “Hoàng tổ mẫu, đây là Bắc Nguyệt đó, Bắc Nguyệt Quận chúa, con của Hoàng cô.”
“Là Bắc Nguyệt Quận chúa sao!” Tô ma ma phản ứng đầu tiên, khóe mắt ướt át: “Đều đã lớn như vậy, Thái hậu, ngài xem kìa, mấy năm không gặp, Bắc Nguyệt Quận chúa cùng Trưởng công chúa năm đó quả thật rất giống nhau!”
Thái hậu cũng phục hồi tinh thần lại, gật đầu một cái, lầm bầm nói: “Giống, thật sự rất giống, Bắc Nguyệt, ngươi vào đây để Hoàng tổ mẫu nhìn một chút.”
“Vâng.” Bắc Nguyệt nghe lời vén rèm xe ngựa đi vào, Thái hậu ngoắc ngoắc tay với nàng, ý bảo nàng ngồi cạnh mình.
“Ngươi chịu khổ rồi, sao lại gầy như vậy?” Khóe mắt Thái hậu đỏ lên, khuôn mặt mặc dù đã được bảo dưỡng rất tốt, nhưng năm tháng không buông tha người nào, vài nếp nhăn thật sâu khiến người ta nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng.
Hoàng Bắc Nguyệt sụt sịt mũi, cảm nhận lúc này mới thật sự là tình thân. Tổ mẫu hiền lành xa cách nhiều năm, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng luôn luôn tưởng niệm, hôm nay rốt cuộc cũng có thể gặp mặt.
“Bắc Nguyệt không chịu khổ, ngược lại, Hoàng tổ mẫu người có khỏe không?”
“Tốt, Hoàng tổ mẫu rất khỏe mạnh.” Thái hậu mím mím môi, thật lâu vẫn không nói ra lời.
Công chúa Anh Dạ thấy Hoàng Bắc Nguyệt không nói gì, liền mở miệng: “Hoàng tổ mẫu, Bắc Nguyệt không muốn để người lo lắng nên mới cố ý giấu giếm đó, nàng nào có cuộc sống tốt chứ? Chuyện này mấy ngày trước đã truyền khắp đế đô rồi, Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương kia cũng không phải hạng người đơn giản!”
“Công chúa.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, công chúa Anh Dạ này quả thật bướng bỉnh quen rồi, Thái hậu vừa mới hồi triều, còn chưa tới đế đô, đường dài phong trần mệt mỏi, nàng ấy sao lại tố khổ với bà chứ.
Trong trí nhớ của Hoàng Bắc Nguyệt, Thái hậu là người rất hiền lành, đối với nàng một mực quan tâm bảo hộ, lúc Trưởng công chúa Huệ Văn về cõi tiên, Thái hậu rất thương tâm, bệnh nặng đến mấy tháng. Bây giờ thân thể cuối cùng cũng khỏe mạnh hơn một chút, sao có thể để người thương tâm lo lắng thêm lần nữa đây?
“Anh Dạ, ngươi vừa nói gì?” Lời đã nói ra, Thái hậu đương nhiên nghe được, trên mặt mơ hồ xuất hiện chút tức giận: “Tiêu Viễn Trình kia làm sao?”
Công chúa Anh Dạ chu cái miệng nhỏ nhắn, liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, thấp giọng nói: “Tiêu Viễn Trình cùng mấy di nương trộm tài vật của phủ Trưởng công chúa đem bán. Mấy ngày trước còn cho người đốt Lưu Vân Các của Bắc Nguyệt, muốn hại c.h.ế.t nàng ấy.”
“Hỗn xược.” Thái hậu vỗ mạnh tay vịn: “Người đâu, đem Tiêu Viễn Trình kia bắt lại cho ta!”
“Hoàng tổ mẫu, lúc đó người không có ở đây, ta đã tự làm chủ, mời Cảnh Trung đại nhân của Đình Úy Tự điều tra, chứng cớ có đủ, đã đem Tiêu Viễn Trình cùng mấy vị di nương nhốt vào ngục hết rồi.” công chúa Anh Dạ lè lưỡi, cười nói.
“Công chúa Anh Dạ thật thông minh cơ trí!” Tô ma ma khen một tiếng.
Thái hậu gật đầu một cái, vui mừng nói: “Anh Dạ làm tốt lắm, Tiêu Viễn Trình kia không ngờ lại lớn mật đến thế, ai gia năm đó đã nhìn lầm hắn rồi!”
Thái hậu hít sâu vài hơi, bộ dáng tức giận không ít, Hoàng Bắc Nguyệt vốn định nói chuyện Trưởng công chúa Huệ Văn năm đó không phải bị bệnh qua đời mà là bị người hạ độc, nhưng cuối cùng vẫn không nhẫn tâm nói ra. Hôm nay công chúa Anh Dạ gấp gáp nói trước nàng một bước, đoán chừng Thái hậu cũng tức giận không nhẹ. Người đã già, không chịu nổi đả kích quá lớn, nàng phải tìm biện pháp uyển chuyển nói ra mới được.
“Bắc Nguyệt, để ngươi chịu thiệt thòi lớn như vậy, ai gia xin lỗi ngươi, nếu năm đó ai gia mang ngươi cùng đi thì tốt rồi. Ài, ta sợ đi đường lắc lư khó chịu, ngươi còn nhỏ, cần một nơi bình yên lớn lên, ai ngờ lại để cho ngươi…” Thái hậu kích động nói, càng về phía sau, giọng nói càng chuyển thành nghẹn ngào.
“Hoàng tổ mẫu, lớn lên trong nghịch cảnh chưa chắc là chuyện xấu. Trải qua chuyện này, ta biết được lòng người hiểm ác, sau này xử sự sẽ càng thêm cẩn thận.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói.
Tô ma ma ngẩn người, ngay cả Thái hậu cũng thất thần trong nháy mắt. Hai người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của nàng, tựa hồ không nghĩ tới một đứa trẻ mười hai tuổi sẽ nói ra những lời như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu mỉm cười: “Có lẽ là ta suy nghĩ quá nhiều, nhưng không nghĩ tới phụ thân của ta lại hại ta, dù sao hổ dữ cũng không ăn thịt con, hắn thật không xem ta là con gái của hắn.”
“Bắc Nguyệt, ngươi cũng đừng đau buồn nữa, Tiêu Viễn Trình kia căn bản không xứng là phụ thân của ngươi!” công chúa Anh Dạ thấy nàng thương tâm liền an ủi.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu không nói, nàng đương nhiên biết Tiêu Viễn Trình không xứng làm phụ thân của nàng, nàng nói vậy chỉ muốn thử dò xét một chút phản ứng của Thái hậu, xem bà có thái độ gì với Tiêu Viễn Trình. Nghe nói Phò mã của Trưởng công chúa Huệ Văn là do Thái hậu tự mình chọn lựa, hôm nay Tiêu Viễn Trình làm ra chuyện lớn như vậy, Thái hậu khó tránh khỏi sẽ cảm thấy áy náy, nhưng một người có địa vị cao như vậy sẽ dễ dàng thừa nhận sai lầm của mình sao? Vừa rồi Thái hậu hạ lệnh cho người đem Tiêu Viễn Trình bắt lại, không giống Hoàng Thượng vừa nghe tin đã lập tức hạ lệnh c.h.é.m đầu, sự khác biệt có chút vi diệu này cũng chỉ có người tính cách đa nghi như nàng mới có thể nhận ra được. Cho nên nàng mới nói ra lời kia.
“Tiêu Viễn Trình này quả thật đã cô phụ ý tốt của ai gia, chuyện này cứ giao cho Đình Úy Tự toàn quyền xử lý đi.” Thái hậu thất vọng thở dài, mệt mỏi lắc đầu, day day cái trán: “Bắc Nguyệt, ngươi không cần lo lắng nữa, sau này ai gia sẽ chăm lo cho ngươi.”
“Đa tạ Thái hậu.” Nghe được Thái hậu nói như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt mới thật sự yên tâm, kể từ khi đến đây tới giờ, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy trong lòng không còn nặng nề nữa.
Thái hậu hồi triều, dân chúng trong Thành Lâm Hoài đã sớm nhận được tin tức, bọn họ đã đứng chờ từ sớm, ai cũng mang vẻ mặt nồng nhiệt. Rất nhiều dân chúng bên đường cầm theo hoa quả, cùng nghênh đón vị Thái hậu vì quốc gia mà đi ra ngoài cầu phúc nhiều năm này.
Nhìn đám người náo nhiệt bên ngoài, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng không khỏi âm thầm bội phục vị Thái hậu này, có thể được lòng dân như thế, lúc bà còn trẻ hẳn cũng là một vị nữ anh hùng không thua gì đấng mày râu.
Cửa thành, cờ hoàng gia treo trên thành phấp phới tung bay, trùng trùng điệp điệp đến mấy dặm. Hẳn là Hoàng Đế tự mình ra khỏi thành nghênh đón!
Nhìn thấy đội ngũ của Thái hậu đến gần, Chiến Dã liền cưỡi hắc mã đi ra. Hắn chạy vội đến bên xe ngựa của Thái hậu, cúi người nói: “Hoàng tổ mẫu cực khổ rồi.”
Rèm xe ngựa xốc lên, xuất hiện không phải là gương mặt của Tô ma ma như dự tính mà là vẻ mặt mỉm cười của Hoàng Bắc Nguyệt: “Thái t.ử điện hạ cũng cực khổ rồi.”
Chiến Dã hơi ngẩn ra, nhìn thấy nàng mắt ngọc mày ngài, hai má lúm đồng tiền như hoa nở rộ, hắn thất thần trong chốc lát, sau đó cũng hơi nhếch môi, nói: “Bắc Nguyệt quận chúa cũng cực khổ rồi.”
“Hoàng huynh, muội cũng cực khổ mà, sao huynh không thèm an ủi muội một tiếng vậy?” công chúa Anh Dạ nghịch ngợm ló đầu ra nhìn vị huynh trưởng luôn luôn lãnh khốc của mình, cố ý trêu ghẹo nói.
Chiến Dã nhìn nàng một cái, sắc mặt hơi nghiêm lại: “Anh Dạ, đừng làm loạn nữa.”
“Ta làm loạn chỗ nào chứ? Rõ ràng là hoàng huynh thiên vị!” công chúa Anh Dạ nói xong khẽ hừ nhẹ một tiếng, buông rèm đi vào trong xe ngựa nói với Thái hậu: “Hoàng tổ mẫu, ngài nghe thấy rồi đó, hoàng huynh gần đây rất thiên vị!”
“Anh Dạ, đừng quậy phá hoàng huynh của ngươi nữa.” Thái hậu hiền lành cười, sau đó nói to hơn một chút với Chiến Dã: “Chiến Dã, lúc ai gia không có trong đế đô, nghe nói ngươi lại có tiến bộ.”
Vừa rồi công chúa Anh Dạ trêu chọc, Chiến Dã có vài phần xấu hổ khi đối mặt với Hoàng Bắc Nguyệt, nhưng khi nghe Thái hậu nói như vậy, hắn vội vàng nghiêm mặt nói: “Làm Hoàng tổ mẫu lo lắng, chỉ là một chút thành tựu nho nhỏ mà thôi, không đáng nhắc đến.”
Ý cười bên khóe miệng của Hoàng Bắc Nguyệt ngày càng nồng, trở thành Cửu Tinh Triệu hoán sư, triệu hoán ra T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, thành tựu như vậy mà nói là không đáng nhắc đến, vậy những người khác không phải sẽ xấu hổ muốn c.h.ế.t sao.
“Ngươi đúng là một đứa trẻ khiêm nhường, Hoàng tổ mẫu rất thích, ngươi trở về nói cho phụ hoàng của ngươi rằng không cần phải gióng trống khua chiêng như vậy đâu, tiêu hao tiền của lắm.” Thái hậu cười nói.
“Vâng.” Chiến Dã gật đầu, liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt cười một cái rồi xoay người giục ngựa trở về bẩm báo với Hoàng thượng. Bởi Hoàng thượng muốn tự mình nghênh đón Thái hậu, nên Hoàng Bắc Nguyệt cùng công chúa Anh Dạ không tiện ngồi trong xe ngựa nữa. Hai người ra ngoài cưỡi ngựa, cùng Thái hậu đi gặp Hoàng thượng.
Công chúa Anh Dạ ngồi trên lưng ngựa, cười cười nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt, ngươi thấy hoàng huynh của ta như thế nào?”
“Thái t.ử điện hạ trác tuyệt hơn người, là con cưng của trời.” Hoàng Bắc Nguyệt công bằng nói.
“Đây là cách nhìn của người ngoài, ta muốn hỏi cảm nhận của ngươi kia!” công chúa Anh Dạ mở đôi mắt to vững vàng nhìn nàng. Hoàng Bắc Nguyệt so với nàng sống lâu hơn một đời, hơn nữa kiếp trước cũng đã trưởng thành, lối suy nghĩ cũng không còn ngây thơ nữa, ý tứ dò xét trong lời nói của công chúa Anh Dạ, nàng rất nhanh đã hiểu.
Trong đầu nảy ra ý nghĩ, nàng cũng cười nói: “Cách nhìn của ta và mọi người cũng giống nhau mà, Thái t.ử điện hạ xuất sắc như thế, còn có ai cho rằng hắn không tốt đây?” Nói xong liền giục ngựa đi.
Công chúa Anh Dạ ngẩn ra, sau đó tức giận vung roi, nàng cũng không phải muốn hỏi Bắc Nguyệt có thành kiến với hoàng huynh hay không! Nàng chỉ muốn biết, trong lòng Bắc nguyệt có một chút ý gì đó hay không…