Nguyệt Lạc Cốc.

Đêm khuya yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài tiếng Linh thú rít gào từ trong rừng sâu truyền tới, khiến người nghe không khỏi sợ hãi.

Ánh trăng lẳng lặng phủ xuống bên bờ sông nhỏ. Đây là nơi mà cả linh hồn và thể xác đều bị chà đạp, khắp nơi đều là t.h.i t.h.ể đầy m.á.u thịt, thê t.h.ả.m đến mức người ta không nỡ nhìn.

Dòng sông nhỏ trong veo dưới ánh trăng sáng tỏa ra chút vệt sáng mờ ảo, vài con Linh thú cấp thấp đang tìm kiếm, ngẫu nhiên lại kéo ra một cỗ t.h.i t.h.ể tùy ý c.ắ.n xé.

Răng rắc răng rắc.

Tiếng cơ thể bị xé rách trong bóng tối vang lên. Đám Linh thú này cấp bậc không cao nhưng đôi mắt đỏ bừng đều mang theo vẻ khát m.á.u! Mùi hôi thối từ trên t.h.i t.h.ể tản ra, phiêu tán trong không khí, truyền tới những nơi xa hơn, lại hấp dẫn thêm càng nhiều Linh thú ăn xác đến tranh đoạt.

Mắt thấy Linh thú kéo tới càng ngày càng nhiều, một nữ nhân đầu tóc rối bù núp sau một túp lều cỏ đã hư hại hơn nửa. Nàng ôm hai chân run lẩy bẩy, đôi môi bị c.ắ.n tới mức trắng bệch, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

Cứu mạng, cứu mạng…

Nàng chỉ dám hò hét trong lòng, không dám phát ra âm thanh, chỉ cần một chút tiếng động thôi, đám Linh thú sẽ lập tức phát hiện ra nàng, sau đó ăn tươi nuốt sống! Nàng không muốn c.h.ế.t, không muốn c.h.ế.t ở chỗ này.

Nàng đang chờ trời sáng, chỉ cần trời sáng, đám Linh thú ăn xác này no bụng sẽ trở về nghỉ ngơi, tới lúc đó nàng có thể rời khỏi đống t.h.i t.h.ể ghê tởm này. Có điều một mình trải qua một đêm dài dằng dặc ở Rừng rậm Mê Vụ đâu có dễ như thế!

Ngay lúc nàng sợ hãi nhất, một con Linh thú màu đen to lớn đột nhiên bay qua đỉnh đầu nàng. Toàn thân nó đen nhánh, đôi cánh to lớn hơi mỏng nhưng lại tràn ngập lực lượng quỷ dị!

“Huyễn…Huyễn Linh Thú?” Nàng nơm nớp lo sợ nhỏ giọng nói.

Huyễn Linh Thú là loại chỉ được ghi lại bên trong sách cổ mà thôi, nghe nói là Lục giai thần thú ! Trong sách cổ ghi lại cũng chỉ có một vài thông tin, nghe nói mấy trăm năm trước nó đã từng xuất hiện, có người từng vẽ sơ lại bộ dáng của nó, rất giống con đang bay trên đỉnh đầu nàng! Không ngờ lại có thần thú  xuất hiện trong Rừng rậm Mê Vụ!

Tiêu Vận bị dọa sợ đến mức ngậm c.h.ặ.t miệng, một chữ cũng không dám thốt ra! Tuyệt đối không thể bị phát hiện, bị Linh thú phát hiện còn tốt, nhưng nếu bị thần thú  phát hiện thì chỉ có một con đường c.h.ế.t!

Nhưng cho dù nàng đã che miệng lại, Huyễn Linh Thú hình như đã phát hiện ra sự tồn tại của nàng. Nó cao ngạo cúi đầu liếc nàng một cái, trong ánh mắt lười biếng lại lộ ra sát ý vô tận!

“Ô ô.” Tiêu Vận sợ đến mức bật ra mấy tiếng nức nở, tiếng động này lập tức thu hút sự chú ý của đám Linh thú ăn xác, nhưng khi bọn chúng ngẩng đầu lên thì lại trông thấy Huyễn Linh Thú to lớn!

Uy áp mạnh mẽ phát ra từ Huyễn Linh Thú lập tức dọa đám Linh thú cấp thấp chạy trối c.h.ế.t. Huyễn Linh Thú vẫy nhẹ cặp cánh, một đạo lôi quang quỷ dị đ.á.n.h xuống, đám Linh thú trong nháy mắt liền hóa thành bột phấn.

Huyễn Linh Thú bay quanh vài lần trên đống t.h.i t.h.ể, sau đó mới đáp xuống bờ sông nhỏ bên kia.

Lúc này Tiêu Vận mới nhìn rõ ràng, trên lưng của Huyễn Linh Thú không ngờ lại có một thiếu niên mặc đồ đen. Chỗ hắn đáp xuống vừa vặn đối diện với nàng, thiếu niên kia ngẩng đầu lên, sắc mặt hắn trắng bệch, đôi mắt vô thần. Tiêu Vận hoảng sợ hét lên một tiếng, ngã nhào vào trong lều vải. Con ngươi của thiếu niên hơi chuyển, bên mắt phải của hắn có hình xăm hoa cát cánh, vừa quỷ dị lại vừa diễm lệ.

Hắn nhảy khỏi lưng của Huyễn Linh Thú, đi tới bên sông nhỏ vốc một ít nước định uống. Mùi hôi thối truyền tới từ không khí, hắn ngửi thấy liền bực tức đổ nước đi. Huyễn Linh Thú ở phía sau bất đắc dĩ nhìn hắn.

Thiếu niên thấp giọng nói: “Đói bụng.”

Huyễn Linh Thú nhìn hắn, tỏ vẻ chính mình cũng không có cách nào. Hắn đói bụng, nhưng nó lại là thú nha, muốn nó giúp hắn g.i.ế.c địch xưng bá thì không thành vấn đề, nhưng việc tìm thức ăn đối với nó lại là một vấn đề nan giải.

Tiêu Vận lén lút bò ra ngoài. Mặt mày của ả rất bẩn thỉu, chật vật giống như một tên ăn mày, trên người toàn là bùn đất và m.á.u khô, vừa bẩn lại vừa thối.

Đám Linh thú ăn xác đã bỏ đi, hơn nữa thiếu niên đi cùng Huyễn Linh Thú kia hình như không có ác ý, nghĩ tới đây, lá gan của Tiêu Vận cũng lớn hơn. Nàng giống Tuyết Di nương, dám đ.á.n.h cược với thời thế, dù sao bây giờ cũng lâm vào tuyệt cảnh, chỉ cần có một tia hy vọng, nàng nhất định sẽ nắm c.h.ặ.t lấy!

“Ngươi đói, ta…ta có cách tìm thức ăn cho ngươi.” Tiêu Vận nhỏ giọng nói, trong lòng run sợ nhìn thiếu niên kia. Thiếu niên nghe được tiếng của nàng, cũng không ngẩng đầu nhìn, bởi vì hắn có nhìn cũng không thấy.

“Nơi nào?” Thiếu niên đơn giản hỏi.

Tiêu Vận nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Ta…ta cho ngươi ăn, ngươi…ngươi đem ta ra khỏi Rừng rậm Mê Vụ, thế nào?” Cùng một người lợi hại như vậy đặt điều kiện, nếu là lúc bình thường, nàng nhất định sẽ nghĩ mình bị điên rồi, nhưng hiện tại quả thật không còn sự lựa chọn nào khác, trừ người này ra, nàng căn bản không biết tìm ai trợ giúp!

“Ta cũng lạc đường.” Thiếu niên mặt không đổi sắc nói, dáng vẻ lãnh khốc quỷ dị chứng tỏ hắn đang rất mất hứng. Nếu như biết đường đi ra ngoài thì hắn cũng sẽ không đói đến mức như vậy.

Tiêu Vận trong lòng trầm xuống, người này đang rất tức giận, nhất định không thể nhiều lời, nhưng hình như trong lời nói lúc nãy của hắn có mang theo một chút bất đắc dĩ. Hắn nói lạc đường, chẳng lẽ hắn cũng không thể ra khỏi Rừng rậm Mê Vụ sao?

“Ta…ta biết đường đi! Nếu ngươi muốn ra ngoài thì có thể mang ta theo, ta chỉ đường cho ngươi.” Tiêu Vận vội vàng nói, như bắt được một tia ánh sáng hy vọng.

“Có thể.” Thiếu niên rất sảng khoái đáp ứng.

Tiêu Vận lập tức cao hứng đứng lên, ngàn vạn lần cảm tạ nói với hắn: “Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi!”

“Ăn.” Thiếu niên trả lời.

“Được, ngươi chờ một chút!” Tiêu Vận vén lều cỏ rách nát lên, bên trong có một bọc quần áo. Bề ngoài dính không ít m.á.u nhưng đồ giấu bên trong vẫn ăn được. Nàng lội qua dòng sông, đưa bọc quần áo cho hắn.

“Cho ngươi, ăn đi.” Trong bao quần áo có thịt khô và lương khô, còn có một cái túi da trâu đựng đầy nước. Nàng vừa đến gần, thiếu niên kia liền nhíu mày, trên khuôn mặt trắng bệch lộ ra thần sắc khó chịu.

“Cút.” giọng nói lạnh như băng mang theo khẩu khí ra lệnh.

Tiêu Vận lập tức lui về phía sau, lui đến sát dòng sông nhỏ mới dám dừng lại, thấp thỏm bất an nhìn hắn. Trên người nàng có mùi hôi thối, là do nàng trốn quá lâu trong đống t.h.i t.h.ể, ngay chính nàng cũng tự cảm thấy mình vô cùng ghê tởm, nhưng nàng cũng không có cách gì tránh được. Trước đây, nàng là Đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, ngày ngày tắm trong cánh hoa, dùng phấn hương cùng tinh dầu thượng hạng nhất, đi tới nơi nào thì nơi đó tràn ngập hương thơm, lúc đó, có biết bao nhiêu công t.ử ái mộ nàng.

Nhưng bây giờ…

Nàng ấm ức ngậm miệng lui đến dòng sông nhỏ, nhân lúc thiếu niên kia cúi đầu nghiên cứu thức ăn trong bao quần áo, nàng nhanh ch.óng dùng nước tắm rửa một trận. Nàng không dám cởi quần áo, chỉ có thể tùy tiện xối nước bên ngoài, cố gắng tẩy mùi x.á.c c.h.ế.t trên người đi.

Lúc xoay người lại, nàng phát hiện thiếu niên kia không ăn thứ gì cả, thịt khô cùng lương khô dính m.á.u bị hắn ném qua một bên. Hắn chỉ uống một chút xíu nước trong túi da trâu mà thôi.

“Ngươi không thích ăn những thứ này, ta sẽ tìm cho ngươi thứ khác.” Tiêu Vận lập tức nói, nàng sợ hắn không ăn thì sẽ không mang mình đi.

“Không ăn, đi.” Thiếu niên đứng lên, thu hồi Huyễn Linh Thú vào trong không gian Linh thú, sau đó xoay người rời đi.

Tiêu Vận bước khỏi dòng nước, kéo y phục ướt sũng nước vội vàng theo sau hắn.

Thiếu niên cúi đầu, cô độc đi về phía trước, màu đen trên người hắn như hòa cùng với sương mù bên trong rừng rậm, mang theo hơi thở lạnh lẽo thấu xương.

Tiêu Vận thấy hắn lầm bầm cái gì đó nhưng không nghe rõ, vì muốn dẫn đường thật tốt, nàng đành phải đi tới trước mặt thiếu niên kia. Lúc này, nàng rốt cuộc cũng nghe được hắn nói.

“Tóc đỏ, tóc đỏ.”

Tiêu Vận rùng mình, hắn muốn tìm người có mái tóc đỏ sao? Tóc đỏ!

Theo nàng biết, người có mái tóc đỏ, cả nước Nam Dực  này cũng chỉ có một người.

“Ngươi, ngươi có quan hệ gì với người có mái tóc đỏ?” Tiêu Vận nhỏ giọng hỏi.

Thiếu niên ngẩng đầu lên, sắc mặt lãnh lệ, biểu tình như đang cảnh cáo nàng: “Bớt can thiệp vào chuyện của người khác đi.”

Chương 160 Mặc Liên (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia