Tiêu Vận sợ hết hồn, hung hăng nuốt vài ngụm nước bọt, nhưng đây là hy vọng báo thù của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không buông tha.
“Ta biết một người có mái tóc đỏ, người đó đang ở nước Nam Dực .” Nàng nhỏ giọng nói, hy vọng có thể mượn tay tên thần bí này thay nàng báo thù.
Hí Thiên! Kẻ có mái tóc đỏ đó chẳng phải là Hí Thiên sao. Mà Hí Thiên lại chính Hoàng Bắc Nguyệt. Sợ rằng không ai nghĩ tới, Hí Thiên lợi hại như vậy lại là Hoàng Bắc Nguyệt - một tên phế vật.
Hừ! Ngươi lợi hại thì sao? Ngươi chẳng qua chỉ có một con Băng Linh Huyễn Điểu mà thôi. Băng Linh Huyễn Điểu dù cường đại thì vẫn chỉ là một con Linh thú, mà Triệu hoán thú của thiếu niên thần bí này lại là một con thần thú cấp bốn. Trong hai người, ai lợi hại hơn? Cái này còn phải nói sao?
Nghe được lời của nàng, sắc mặt thiếu niên rốt cuộc cũng có một tia d.a.o động: “Ở nơi nào?”
“Ngươi… ngươi tìm nàng làm gì?”
“G.i.ế.c!” Thiếu niên nói ngắn gọn.
Tiêu Vận trong lòng vui mừng, quả nhiên là vậy! Hoàng Bắc Nguyệt kia quá kiêu ngạo, ngay cả người thần bí như vậy cũng muốn đối phó với nàng.
Báo ứng! Đây chính là báo ứng nha!
“Cô ta đang ở phủ Trưởng công chúa! Ngươi và ta cùng tới nước Nam Dực , ta sẽ dẫn ngươi đi tìm cô ta.” Tiêu Vận vui mừng nói.
Thiếu niên không nói thêm lời nào, lẳng lặng đi theo Tiêu Vận ra khỏi Rừng rậm Mê Vụ. Hôm nay là ngày Thái hậu hồi triều, cũng là một ngày trọng đại đối với dân chúng Thành Lâm Hoài.
Hoàng Thượng thiết yến trong cung, hơn nữa còn cho b.ắ.n pháo hoa trong Hoàng Thành để dân chúng đế đô cùng ăn mừng. Bởi vậy khi đêm xuống, Thành Lâm Hoài liền náo nhiệt hẳn lên, dân chúng đều treo đèn l.ồ.ng đỏ trước cửa, bày tỏ sự vui mừng của mình. Có dân chúng như vậy, quốc gia này nhất định sẽ vô cùng giàu mạnh!
Tiêu Vận bị lạnh run cả người, rốt cuộc cũng về tới Thành Lâm Hoài rồi, nhìn quang cảnh quen thuộc, nàng kích động muốn bật khóc. Trở về, rốt cuộc cũng trở về rồi.
Thiếu niên kia không nhìn thấy gì, chỉ nghe bên tai toàn tạp âm, hắn cau mày nói: “Ở nơi nào?”
Hắn nói chuyện luôn ngắn gọn, có thể tiết kiệm chữ nào liền tiết kiệm chữ đó, tới bây giờ cũng chưa từng nói nhảm một chữ, thật may Tiêu Vận nghe hiểu, người thiếu niên này muốn tìm chính là Hoàng Bắc Nguyệt, dẫn hắn tới gặp nàng, nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia còn có đường sống sao?
Tiêu Vận nhìn xung quanh, nghe những lời nghị luận của dân chúng liền biết Thái hậu đã hồi triều. Sắc mặt nàng có chút khó coi, Thái hậu rất sủng ái Hoàng Bắc Nguyệt, Thái hậu mà biết chuyện của phủ Trưởng công chúa nhất định sẽ rất giận dữ. Nàng phải nhanh ch.óng trừ khử Hoàng Bắc Nguyệt, nhất định không thể xảy ra một chút sai sót nào.
“Bộ dạng này của ngươi quá gây chú ý, ngươi chờ ta một chút, ta đi tìm một bộ y phục bình thường cho ngươi.” Tiêu Vận biết đầu phố bên kia có một cửa hàng bán y phục.
Thiếu niên này mặc y phục đen tuyền, tinh xảo hoa lệ nhưng lại quá mức quỷ dị, không giống trang phục của nước Nam Dực . Hôm nay là ngày Thái hậu hồi triều, nếu cứ mang hắn nghênh ngang đi lại trên đường cái, sợ rằng sẽ làm Hắc Sắc Kỵ Binh chú ý, như vậy sẽ nguy to. Hơn nữa nàng cũng muốn đổi một bộ y phục khác, cải trang một chút, Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn g.i.ế.c nàng, ngàn vạn lần không thể để cho nha đầu kia biết nàng đã trở lại.
Tiêu Vận thấy hắn vẫn đứng im, nàng biết người này sẽ không dám chạy loạn, hắn muốn tìm người tóc đỏ thì chỉ có thể dựa vào nàng. Nghĩ vậy, Tiêu Vận lập tức yên tâm đi tới cửa hàng bán y phục.
Nàng đi một hồi, thiếu niên kia vẫn đứng bất động. Hắn đứng ở góc tường, thực lực của hắn quả thật rất mạnh, nhưng vì hắn là người mù nên người qua đường cũng không ai chú ý tới. Hắn đứng một hồi, nghe bụng mình vang lên tiếng “ọt ọt”. Hắn rất đói, lúc ở Rừng rậm Mê Vụ đã rất đói rồi, đi một đoạn đường dài như vậy, hắn lại càng đói bụng hơn.
“Vằn thắn, vằn thắn đây.” Một người bán hàng rong đứng ở góc tường rao lên, mùi vằn thắn thơm phức liền bay sang.
Thiếu niên không chút do dự đi tới, đứng ở trước quầy bán vằn thắn. Người bán hàng nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của hắn, phản ứng đầu tiên là hoảng sợ, nhưng khi thấy hắn mặc y phục đắt tiền, vẻ mặt liền biến thành tươi cười: “Vị công t.ử này, tới ăn một chén vằn thắn đi!”
Thiếu niên gật đầu một cái.
“Tốt.” Người bán hàng lập tức múc một bát vằn thắn từ trong nồi ra, cho thêm hành lá xắt nhỏ cùng vài món gia vị khác, sau đó đưa cho hắn.
Thiếu niên bưng chén, cầm lấy đôi đũa, tay chân luống cuống bày ra bộ dáng không biết nên làm thế nào. Người bán hàng rong nhìn hắn, cười nói: “Công t.ử, ngươi dùng đũa ăn đi!”
Vừa nói, hắn vừa đứng một bên đ.á.n.h giá vị thiếu niên này từ trên xuống dưới. Thiếu niên mặc quần áo quái dị, nhìn qua không giống người của nước Nam Dực , chẳng lẽ là gian tế nước khác phái tới? Nhưng gian tế sao lại có dáng vẻ ngơ ngác thế chứ?
“Đôi đũa!” Thiếu niên suy nghĩ kỹ một hồi mới nhận ra thứ đang cầm trong tay là một đôi đũa. Đối với người không nhìn thấy gì như hắn, việc dùng đũa thật phiền phức. Hắn đã rất đói, cũng không quan tâm động tác cầm đũa của mình là đúng hay sai, cứ một tay cầm đũa, một tay cầm chén vằn thắn nóng hổi, miệng thổi thổi, tay lua lua, rất nhanh đã ăn hết một chén.
“Muốn nữa.” Hắn đưa chén qua, người bán hàng rong vừa cười vừa múc cho hắn thêm một chén nữa. Hắn ăn liền một mạch bốn bát, lúc này mới có chút thỏa mãn buông bát xuống, xoay người rời đi.
Người bán hàng rong vốn mặt mày hớn hở, nhưng vừa thấy hắn xoay người, vẻ mặt liền trầm xuống, từ quầy hàng nhanh ch.óng chạy tới cản đường.
“Công t.ử, ngươi chưa trả tiền!” Trên cười quần áo tốt như vậy, không giống người không có tiền nha!
“Tiền?” Thiếu niên nghi hoặc hỏi: “Đó là thứ gì?”
Người bán hàng rong lập tức sa sầm nét mặt: “Công t.ử, ta nói ngươi này, ta là người làm ăn nhỏ, ngươi đừng đùa giỡn ta! Ăn xong thì phải trả tiền, đó là chuyện đương nhiên, ngươi đừng nói với ta đây là lần đầu tiên ngươi ra khỏi cửa nha!”
Ăn cái gì phải trả tiền cái đó, quan niệm này quả thật là lần đầu tiên vị thiếu niên này nghe thấy! Hắn mờ mịt, căn bản không biết thứ gọi là tiền là cái gì, thì ra muốn ăn cái gì còn phải dùng một loại đồ vật khác để trao đổi! Từ khi đi theo Hồng Liên tới bây giờ, hắn chưa bao giờ phải băn khoăn về phương diện này!
“Không có tiền!” Hắn dứt khoát nói.
“Hắc hắc! Ta nói ngươi này, đã không có tiền sao còn dám chạy tới chỗ này ăn! Ngươi cố tình đùa giỡn ta phải không? Nhìn ngươi ăn mặc cũng giống người phú quý, thật không ngờ lại là một tên giang hồ bịp bợm!”
Giọng nói của người bán hàng rong này quá lớn, thoáng một cái xung quanh đã chật kín người vây xem.
Nhìn gã thiếu niên gầy yếu đứng đó, mọi người cũng bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ. Hầu hết đám người này đều là những người buôn bán nhỏ, bình thường cũng có qua lại giúp đỡ nhau, khi chứng kiến người bán vằn thắn bị thua thiệt, bọn họ đương nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Đứa trẻ này, ngươi từ đâu tới đây? Không có tiền mà còn dám đi ăn! nước Nam Dực chúng ta không phải là nơi có thể tùy tiện lừa gạt đâu, hôm nay ngươi không trả tiền thì chúng ta cùng đi gặp quan phủ!”
“Đúng đúng! Hôm nay là ngày vui lớn, tên tiểu t.ử nhà ngươi náo loạn cái gì? Ngươi thấy bọn ta nghèo khổ nên bắt nạt bọn ta phải không?” Một người to lớn từ đoàn tạp kỹ đi tới, lớn tiếng nói.
Những âm thanh xì xào nhốn nháo xung quanh đa số đều là công khai lên án hắn. Bản tính hắn vốn âm tà độc ác, chỉ có điều hắn ra đời chưa lâu, không hiểu cách đối nhân xử thế! Nhưng từ nhỏ đến lớn, chưa có ai dám nói chuyện như vậy với hắn! Những người này…muốn c.h.ế.t!
Hắn vừa mới đưa tay lên, một giọng nói thanh thúy dễ nghe đột nhiên vang lên bên cạnh hắn: “Hắn chỉ là một đứa trẻ, còn chưa hiểu chuyện, xin mọi người nương tay, đừng làm khó hắn!”
Chủ nhân của giọng nói này là một cô gái thanh lệ mặc một bộ váy màu xanh, yêu kiều vui vẻ, làm những người bên cạnh không khỏi rung động. Nha hoàn xinh đẹp bên người nàng vừa cười vừa đem một kim tệ đặt vào trong tay người bán vằn thắn.
“Vị đại ca này, xin bớt nóng giận!”
Người bán hàng rong trợn trừng hai mắt nhìn đồng kim tệ này. Một kim tệ, số tiền này hắn phải mất một tháng mới kiếm được!