Từ khi tiểu Xích Kim Thánh Hổ và thú Chức Mộng tới, Đông Lăng quả thật không còn thời gian rảnh rỗi, nàng vừa phải chăm sóc hai con thú nhỏ, lại vừa phải hòa giải chúng khi xảy ra mâu thuẫn. Tiểu Xích Kim Thánh Hổ trời sinh tính khí bá vương, chứng kiến “quả bóng len” yếu ớt này, hắn đặc biệt thích bắt nạt nó. Dùng lời nói của Đông Lăng là, răng của tiểu Xích Kim Thánh Hổ đang mọc dài, muốn tìm đồ vật để mài răng, thú Chức Mộng bộ dáng khả ái vừa vặn hợp ý của nó…
Đông Lăng suy nghĩ một hồi, hai con Linh thú ở nhà đã làm cho nàng sứt đầu mẻ trán, thiếu niên này vừa nhìn đã biết tuyệt đối còn đau đầu hơn so với Linh thú.
“Là do ta quá dễ đồng tình, tiểu thư nói rất đúng, chúng ta không có năng lực giúp hắn.” Đông Lăng có chút tiếc hận nói.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn Đông Lăng một chút, lại quay sang nhìn Mặc Liên, cuối cùng khẽ thở dài một tiếng, cất giọng nói: “Mặc, ngươi đến đây một mình hay vẫn còn đồng bạn nào khác?”
Nghe được giọng nói của nàng, trên mặt Mặc Liên hiện lên một tầng ý cười nhàn nhạt: “Có đồng bạn.”
“Bọn họ sẽ đến tìm ngươi chứ?”
“Sẽ.” Mặc Liên gật đầu, hắn không biết nói dối.
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu ngươi chắc chắn đồng bạn sẽ đến tìm, vậy trước hết ta tìm cho ngươi một chỗ nghỉ chân, được không?”
Mặc Liên lập tức gật đầu. Hắn cho rằng mình sẽ được đi theo nàng, bởi vậy nhanh ch.óng đi tới trước mặt nàng, gương mặt trắng bệch lộ ra một nụ cười quái dị.
“Không biết cười thì đừng cười!” Đôi mắt Hoàng Bắc Nguyệt mang theo ý cười: “Ta biết ngươi muốn cảm tạ ta, nhưng ngươi chỉ cần có ý trong lòng là được rồi!”
Nói xong, nàng xoay người mang Mặc Liên vào một khách điếm trong Thành Lâm Hoài, thuê một gian phòng hảo hạng, ứng trước nửa tháng tiền phòng, lại tiếp tục dặn dò chưởng quỹ mỗi ngày ba bữa đúng hạn đưa tới cho hắn, hơn nữa hắn có yêu cầu gì thì cứ việc làm theo. Chưởng quỹ thấy tiền lập tức gật đầu không ngừng, vội vã dẫn bọn họ đi nhận phòng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn một chút, không gian không tệ, cũng không thiệt thòi hắn: “Ngươi có hài lòng với nơi này không?”
Mặc Liên nhìn nàng hỏi: “Ngươi nghỉ ngơi ở đâu?”
“Ta về nhà.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng của hắn, lại đ.á.n.h mắt với Đông Lăng một cái, Đông Lăng thức thời lập tức nói: “Mặc công t.ử, ngươi an tâm ở lại đây đi, tiểu thư lúc rảnh rỗi sẽ đến thăm ngươi.”
Nghe nói thế, Mặc Liên lại hỏi: “Lúc nào?”
“Lúc rảnh rỗi sẽ tới!” Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm cầu khẩn, hy vọng lần này mình đừng chọc vào người phiền toái!
“Lúc rảnh rỗi là lúc nào?”
Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Mặc, ngươi phải học cách dựa vào chính mình, không ai có thể cho ngươi dựa vào cả đời đâu.”
Mặc Liên trầm mặc, xoay người bước vào phòng, giống như lòng tự ái bị đả kích, hắn đi được vài bước đã quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ta chưa bao giờ dựa vào người khác!” Nói xong, Mặc Liên đóng cửa phòng lại.
Hoàng Bắc Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Đông Lăng, Đông Lăng thấy vậy gãi gãi đầu, nói: “Vị Mặc công t.ử này chắc là rất ít tiếp xúc với người khác đây mà.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, lắc đầu mỉm cười: “Quên đi, chúng ta đi thôi.”
Phủ Trưởng công chúa.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Đông Lăng đi xuống địa lao “thăm hỏi” Cầm di nương cùng Tuyết di nương. Mấy ngày qua bị Tiêu Linh chơi đùa, Cầm di nương chỉ cần thấy có người đi vào là lập tức hoảng sợ, núp trong địa lao run lẩy bẩy.
“Quả là phong thuỷ luân chuyển, ngày xưa Cầm di nương kiêu hãnh bao nhiêu, ai biết một khi thất bại lại rơi vào kết quả như vậy?” Đông Lăng chế nhạo hai tiếng, dìu Hoàng Bắc Nguyệt đi vào phòng giam của Tuyết di nương trước. Bởi vì nàng bố trí nguyên khí cấm chế nên Tiêu Linh không chơi đùa Tuyết di nương được, nhưng lư hương “Hủ Huyết Đan” còn đang bốc khói kia cũng không phải để không. Thân thể Tuyết di nương đang mềm nhũn nằm trên đống rơm, bà ta cố gắng ngẩng đầu nhìn người tiến vào, mặt mũi đều có vết m.á.u chảy xuống, cử động rất khó khăn.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở ngoài phòng giam nói: “Tuyết di, ta tới thông báo cho ngươi một việc, Nhị tỷ e là vĩnh viễn không thể trở lại gặp ngươi nữa rồi.”
Tuyết di nương nâng mắt lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng: “Ngươi…ngươi hạ độc thủ!”
“Thông minh!” Hoàng Bắc Nguyệt khen một tiếng: “Nhị tỷ số mệnh không tốt, bị mấy tên lính đ.á.n.h thuê bắt, ý đồ nhục nhã nhưng không thành, ta chỉ thuận nước giong thuyền, ném tỷ ấy vào đại bản doanh của lính đ.á.n.h thuê đoàn mà thôi.”
“Ngươi…!” Tuyết di nương nổi điên nhào tới: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi thật ngoan độc!”
“Ngoan độc, cái này mà gọi là ngoan độc sao? Tuyết di nương xem nhẹ ta quá đó.” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ: “Ta trước đó có rắc bột phấn Khổng Tước Thảo giống cái vào trong đoàn lính đ.á.n.h thuê, dẫn tới Linh thú bạo động, trong vòng một đêm san bằng đoàn lính đ.á.n.h thuê, Nhị tỷ giờ phút này không biết đã thành bữa ăn trong bụng Linh thú nào nữa rồi?”
“A…a…Hoàng Bắc Nguyệt! A…” Tuyết di nương gào rú lên, thân thể yeeys ớt bị Hủ Huyết Đan ăn mòn lảo đảo nhào tới cửa lao, trong mắt chảy ra lệ m.á.u: “Ta thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!”
“Đừng nói thành quỷ, ngươi hiện tại là người thì ta cũng không buông tha cho ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt âm độc nhìn nàng: “Tuyết di, ngươi bây giờ chỉ còn lại Nhị ca thôi, nếu ngươi nói cho ta biết ai là người sai ngươi hạ độc với mẫu thân ta, không chừng ta sẽ nổi lòng từ bi bỏ qua cho Nhị ca, để ngươi lưu lại một huyết mạch.”
Tuyết di nương môi run rẩy: “Lỗi nhi, Lỗi nhi của ta.”
Nàng đã mất đi đứa con gái mà nàng tự hào nhất, chỉ còn lại một đứa con trai này thôi.
“Đúng vậy, Nhị ca năm nay mới có bao nhiêu tuổi nha? Ngươi nhẫn tâm để hắn c.h.ế.t thê t.h.ả.m như Nhị tỷ sao?”
“Ta…” Ngón tay rách nát của Tuyết di nương nắm lấy song gỗ phòng giam, lưu lại trên đó vài vệt m.á.u. Tròng mắt đẫm m.á.u chuyển động không ngừng như đang suy tư gì đó.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng chằm chằm, lặng lẽ lấy thú Chức Mộng ra cầm trên tay. Tiểu thú Chức Mộng ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tuyết di nương, nó rất e ngại bộ dáng k.h.ủ.n.g b.ố của ả, thân thể nhỏ nhắn co rụt lại.
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ đầu nó, nói: “Mau nhìn.”
Thú Chức Mộng lập tức “chi” một tiếng, cọng hành màu xanh biếc trên đầu lập tức lay động.
Năng lực của thú Chức Mộng có thể thi triển vào một đối tượng cụ thể, chỉ cần nó nguyện ý, nó có thể tạo ra mộng cảnh của bất kỳ kẻ nào. Tuyết di nương ngẩn ra một chút, hai mắt chậm rãi nhắm lại. Bà ta chỉ là người bình thường, năng lực của thú Chức Mộng đương nhiên sẽ phát huy hiệu quả nhanh hơn.
Rất nhanh, Tuyết di nương đã ngã nhào trên mặt đất, tiểu thú Chức Mộng xoay người nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, đem mộng cảnh của Tuyết di nương truyền lại cho nàng.
Nhắm mắt, nàng nhìn thấy căn phòng quen thuộc, không có nhiều vật trang trí, trang nhã mà giản dị, chỉ có một bức bình phong in hình hoa hoa bay mây trôi trong buổi rạng đông ngày thu, bên dưới bức tranh vẽ sương mờ nước chảy.
“Trưởng công chúa điện hạ, chén t.h.u.ố.c này, ngài tốt nhất hãy uống hết đi.” giọng nói uyển chuyển nhu mị đột nhiên vang lên. Đây đúng là giọng của Tuyết di nương!
Hoàng Bắc Nguyệt bước tới vài bước, đi qua tấm bình phong thì thấy Tuyết di nương hồi trẻ, hai tay bà ta cầm một cái chén sứ đi tới mép giường. Trên giường, Trưởng công chúa Huệ Văn sắc mặt tái nhợt đang nửa ngồi, một đầu tóc đen rủ xuống lộ ra gương mặt khéo léo tinh xảo. Mặt bà có vài phần bi ai, thân thể tựa vào trong lòng thị nữ Tiễn Thu, đôi mắt sáng hàm chứa lệ quang nhìn chằm chằm vào Tuyết di nương.
“Vì sao? Ta đối đãi ngươi cũng không tệ mà.”
So với bộ dáng ôn nhu trong trí nhớ, bộ dáng bây giờ của Trưởng công chúa Huệ Văn lại có vài phần thống khổ, điều này khiến Hoàng Bắc Nguyệt đau xót.
Tuyết di nương lúc này trẻ hơn không ít so với hiện tại. Nàng lớn lên xinh đẹp như hoa, nhưng biểu tình quá mức dữ tợn làm cho người khác cảm thấy ghê tởm!
“Trưởng công chúa điện hạ đúng là đối đãi ta không tệ, nhưng như vậy thì sao chứ? Người làm chủ việc này cũng không phải là một tiện tỳ như ta.” Tuyết di nương tiến lên phía trước, dâng chén t.h.u.ố.c lên: “Mau uống đi, Trưởng công chúa.”
Trưởng công chúa Huệ Văn quay mặt vào trong lòng Tiễn Thu, thấp giọng nức nở: “Bắc Nguyệt…Bắc Nguyệt của ta đâu? Gọi nó đến, ta muốn thấy mặt nó lần cuối…”
“Trưởng công chúa điện hạ! Nếu ngài không chịu uống t.h.u.ố.c thì Bắc Nguyệt quận chúa cũng đừng mong có thể gặp ai.” Tuyết di nương lạnh lùng cười.