Trưởng công chúa Huệ Văn thống khổ, hai hàng nước mắt chảy xuống, tay run rẩy cầm chén độc d.ư.ợ.c, buồn bã liếc mắt một cái, sau đó nhẹ giọng nói: “Tuyết Lâm, xin ngươi hãy nể tình tỷ muội nhiều năm mà giúp ta chăm lo cho Bắc Nguyệt, chờ nó lớn hãy bảo nó rời xa chốn thị phi, đừng nên dấn thân vào nhà Đế Vương…”

“Yên tâm đi, ngươi c.h.ế.t rồi, ta sẽ chăm sóc quận chúa Bắc Nguyệt thật tốt.” Tuyết di nương nở nụ cười giả tạo!

Trưởng công chúa Huệ Văn liếc bà ta một cái, đương nhiên biết bà ta không nói thật, tay run lên muốn ném chén t.h.u.ố.c đi. Tuyết di nương vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bà, vừa thấy bà có động tác này, ả ta lập tức đoạt lấy chén t.h.u.ố.c, nhào tới định đổ t.h.u.ố.c vào miệng Trưởng công chúa Huệ Văn.

Tiễn Thu quát: “Làm càn! Sao ngươi dám vô lễ với Trưởng công chúa như vậy!”

“Tiễn Thu cô nương, t.h.u.ố.c này công chúa dám không uống sao? Ngươi cũng biết người đó lợi hại đến mức nào mà, các ngươi có gan kháng lệnh sao?” Tuyết di nương uy h.i.ế.p nói.

Tiễn Thu vẻ mặt thê lương, cúi đầu rơi lệ: “Công chúa, người mau uống đi, nô tỳ sẽ phụng bồi ngài lên đường…”

Trưởng công chúa Huệ Văn nhắm mắt lại, cảm thấy vô cùng thống khổ, nàng vừa khóc vừa cười: “Ta cả đời này hy sinh nhiều như vậy, rốt cuộc chỉ có thể đổi lấy kết cục này… Đến tột cùng… đến tột cùng là tại sao…”

Tuyết di nương bưng chén t.h.u.ố.c lên đổ hết vào miệng bà, vừa đổ vừa cười to: “Ngươi c.h.ế.t đi! C.h.ế.t rồi thì sẽ không còn đau khổ nữa!”

Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t hai đ.ấ.m, tròng mắt đỏ ửng, nhất thời xúc động muốn xông lên. Tiểu thú Chức Mộng “chi nha” một tiếng, lập tức cắt đứt cảnh ảo, đưa nàng ra khỏi mộng cảnh. Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng thở dốc, oán hận nói: “Còn gì nữa không? Là ai sai bà ta?!”

Tiểu thú Chức Mộng “chi nha chi nha” lắc đầu, đôi mắt to lóe ra vẻ vô tội.

“Cảnh tiếp theo không nhìn thấy sao? Cảnh tiếp nữa có cái gì?”

Tiểu thú Chức Mộng không ngừng lắc đầu. Đông Lăng ngồi xổm xuống đỡ nàng lên: “Tiểu thư, hay là chúng ta tìm biện pháp khác đi.”

“Tại sao lại không nhìn thấy được, chẳng lẽ trong mộng cảnh có cấm chế?”

Tiểu thú Chức Mộng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ việc này không phải lỗi của nó.

“Cấm chế…” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn về phía Tuyết di nương, xem ra đây quả thật là một âm mưu rất lớn, cái c.h.ế.t của Trưởng công chúa Huệ Văn rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu kế hoạch đây?

Tuyết di nương mơ màng tỉnh lại, trên trán vẫn còn chảy đầy mồ hôi lạnh, giấc mộng vừa rồi không ngờ lại là chuyện năm đó. Mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng khoảnh khắc Trưởng công chúa Huệ Văn c.h.ế.t vẫn luôn xuất hiện trong cơn ác mộng của bà. Báo ứng, chẳng lẽ thật sự có báo ứng sao? Bây giờ Vận nhi, nữ nhi duy nhất của bà cũng đã c.h.ế.t…

“Tuyết di, trên đời này không có bức tường nào mà không lọt gió, chuyện này ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, nếu ngươi không nói thì cũng đừng trách ta không khách khí!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc bà một cái, sau đó mang tiểu thú Chức Mộng cùng Đông Lăng rời đi.

Bọn họ đi được một lúc, Tuyết di nương vẫn ngây ngốc ngồi trong phòng giam. Ngửi mùi Hủ Huyết Đan gay mũi, bà biết tính mạng cùng thân thể của mình đang từng chút từng chút bị ăn mòn, sợ hãi trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.

“Nương.” Một tiếng kêu từ phía sau vang lên.

Tuyết di nương tưởng mình vẫn trong ác mộng, hoảng sợ quay đầu lại, vừa vặn thấy gương mặt tiều tụy của Tiêu Vận, bà ta nhất thời kinh hô một tiếng.

“Nương! Nói nhỏ một chút!” Tiêu Vận lập tức nói, cảnh giác liếc nhìn bốn phía. Nơi này tuy là địa lao của phủ Trưởng công chúa nhưng chỉ có một ít gia đinh canh gác, phòng vệ tương đối lỏng lẻo, với thực lực Tam Tinh Triệu hoán sư của ả rất nhanh đã lẻn vào được.

Tuyết di nương trừng to đôi mắt đen đầy tơ m.á.u nhìn ả, một hồi lâu mới run rẩy vươn tay: “Vận…Vận nhi?”

“Là con, nương, con tới cứu nương ra ngoài!” Tiêu Vận vừa nói vừa chậm rãi đi tới.Tuyết di nương nước mắt tràn mi, thê t.h.ả.m khóc: “Vận nhi, nương cứ tưởng con đã…”

“Hừ, tiện nhân Hoàng Bắc Nguyệt đó nói ta c.h.ế.t rồi đúng không?” Tiêu Vận cười khẩy: “Nương, hai mẹ con chúng ta phúc lớn mạng lớn, không dễ c.h.ế.t như vậy đâu! Cho dù c.h.ế.t, chúng ta cũng phải kéo nó theo làm cái đệm lưng!”

Tuyết di nương lau nước mắt, cầm lấy song gỗ nói: “Để nương nhìn kỹ con một chút.”

“Nương, chờ ra ngoài rồi hãy nhìn, bây giờ chúng ta rời đi trước.” Tiêu Vận nhỏ giọng nói, vừa nói, ả ta vừa sờ soạng cửa lao bị Hoàng Bắc Nguyệt bố trí nguyên khí cấm chế.

Tuyết di nương nhìn ả, lo lắng nói: “Nguyên khí cấm chế này có thể phá giải được sao?”

“Gia gia từng đã dạy con, nếu dùng Băng thuộc tính bố trí nguyên khí cấm chế, vậy Triệu hoán sư Băng thuộc tính sẽ dễ dàng phá giải hơn.” Tiêu Vận nghiêm túc sờ soạng, ngón tay cảm ứng được một chỗ nguyên khí yếu ớt nhất, nội tâm liền vui mừng. Ả lấy một chuỗi hạt từ nạp giới ra, lầm bầm niệm mấy tiếng khẩu quyết, sau đó dùng chuỗi hạt đ.á.n.h tới chỗ nguyên khí cấm chế yếu ớt nhất!

“Rầm” một tiếng, nguyên khí cấm chế d.a.o động một chút nhưng vẫn không bị phá giải, Tiêu Vận lại thử lần thứ hai, cấm chế vẫn sừng sững như cũ. Dùng năng lực Tam Tinh Triệu hoán sư của nàng mà muốn phá giải cấm chế nguyên khí do Cửu Tinh Triệu hoán sư bố trí quả thật có chút khó khăn. Tuy nhiên Tiêu Vận vẫn không từ bỏ, sau khi thử liên tục năm lần, nguyên khí cấm chế rốt cuộc yếu dần đi, sau đó ánh sáng chợt lóe, trong nháy mắt đã biến mất.

Tiêu Vận lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, cầm bảo kiếm c.h.é.m gãy cửa lao, đem Tuyết di nương đỡ ra ngoài.

“Nương chịu khổ rồi.” Tiêu Vận ôm lấy thân thể suy nhược của Tuyết di nương, sống mũi cay cay, mắt nhòe lệ.

“Đừng khóc, Vận nhi, chúng ta nhanh ch.óng rời khỏi chỗ này trước đã.” Tuyết di nương vỗ vỗ lưng Tiêu Vận. Vận nhi không c.h.ế.t, thật tốt!

Tuyết di nương cũng biết mình không dễ c.h.ế.t như vậy!

Tiêu Vận lau khô nước mắt, gật đầu, dìu Tuyết di nương ra khỏi địa lao. Lúc đi ngang qua phòng giam Cầm di nương, Tuyết di nương dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Cầm di nương đang run rẩy trốn trong góc.

“Hừ, Cầm muội muội, ta và ngươi tranh đấu nhiều năm như vậy, không nghĩ tới cuối cùng lại rơi vào kết cục này.”

Cầm di nương ngẩng đầu nhìn bà một cái, nói: “Ngươi đừng đắc ý vội, kết cục của ngươi có khi còn t.h.ả.m hơn ta nữa đó!”

Tuyết di nương khinh thường cười khẩy: “Ta bây giờ đã thoát ra ngoài, về phần ngươi, nhiều năm qua ngươi luôn quyến rũ để lão gia rời xa ta, phần “nhân tình” này hôm nay ta cũng nên tính toán với ngươi rồi! Vận nhi.”

“Con biết rồi, nương.” Tiêu Vận cười khẩy một tiếng, sau khi để Tuyết di nương dựa vào tường, ả dùng bảo kiếm c.h.é.m đứt xích sắt cửa lao, đi tới túm lấy tóc của Cầm di nương kéo lên!

“Cầm di, trên đường xuống Hoàng Tuyền nếu có gặp Trưởng công chúa Huệ Văn, ngươi nhớ nói cho bà ta một tiếng, bảo là con gái của bà ta rất nhanh sẽ xuống làm bạn với bà ta!”

Trong mắt Cầm di nương hơi ngấn lệ, song lại không có bao nhiêu sợ hãi, bà chỉ cất tiếng cười to: “Tốt! Trên đường đi tới Hoàng Tuyền, ta cũng chờ các ngươi tới làm bạn!”

Tiêu Vận âm độc cười, một kiếm cắt đứt cổ của bà! Máu tươi b.ắ.n tung tóe đầy đất, Cầm di nương ngã xuống đống cỏ khô, hai tròng mắt mang theo vẻ không cam lòng nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Nhìn thấy ánh mắt như vậy, Tuyết di nương trong lòng phát lạnh, nhưng nghĩ đến việc kẻ thù nhiều năm đã được diệt trừ, tâm tình của bà trong nháy mắt thoải mái hẳn lên!

“Nương, đi thôi, con đã liên lạc với gia gia, hắn sẽ phái người tới tiếp ứng chúng ta.” Tiêu Vận đi qua, cẩn thận đỡ Tuyết di nương dậy, cùng nhau rời đi.

“Vận nhi, con vừa nói Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh sẽ xuống Địa ngục, như vậy là có ý gì?” Tuyết di nương suy yếu hỏi.

Tiêu Vận tự tin nói: “Nương, người cứu con lần này là một người rất lợi hại, Triệu hoán thú của hắn là Lục giai thần thú  Huyễn Linh Thú!. Hơn nữa người này lại muốn g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt!”

“Hoàng Bắc Nguyệt sao lại đắc tội một người lợi hại như vậy?” Thân thể Tuyết di nương bị ăn mòn nhưng đầu óc vẫn còn rất tốt, trong nháy mắt đã nhận ra điểm mấu chốt.

“Chuyện này chút nữa con sẽ giải thích rõ cho người, Hoàng Bắc Nguyệt này quả thật không đơn giản chút nào!” Nghĩ đến thân phận của Hoàng Bắc Nguyệt, Tiêu Vận phẫn hận không dứt, hận không thể ngay tại chỗ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng!

Tuyết di nương nghe giọng điệu của Tiêu Vận liền biết chuyện này không đơn giản, hai ba câu không nói hết được, bởi vậy cũng không hỏi tiếp. Địa lao thông tới phía sau hòn núi giả, nhìn Tuyết di nương và Tiêu Vận cùng nhau rời đi, hai bóng người mới chậm rãi xuất hiện.

“Tiểu thư, cứ để bọn họ trốn đi như vậy sao?” Đông Lăng lo lắng hỏi.

Dưới ánh trăng, sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt lúc sáng lúc tối,thâm sâu khó dò: “Không thả mồi ra thì làm sao câu được cá lớn?”

“Nhưng nhỡ Tiêu Vận tiết lộ thân phận của tiểu thư thì làm sao bây giờ?”

“Cái gì cũng có giá của nó, huống hồ, bọn họ biết thì sao chứ? Ta không tin lão già Tiêu Khải Nguyên kia có dũng khí gióng trống khua chiêng nói ra chuyện này.”

Có lần giáo huấn trước của Linh Tôn, trong lòng Tiêu Khải Nguyên luôn cảm thấy e ngại, huống chi nếu nói ra thân phận của nàng thì chỉ làm người khác càng thêm tôn kính nàng hơn, không có ích lợi gì với bọn họ cả.

Chương 164 Mặc Liên (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia