Sơ xuất duy nhất của Hoàng Bắc Nguyệt chính là nàng vẫn chưa biết Mặc Liên của Điện Quang Diệu đã được Tiêu Vận dẫn đến, nếu biết nàng cũng sẽ không quyết định như vậy.

Nàng cùng Đông Lăng trở lại Dung Nguyệt Hiên, vừa về tới, tiểu Xích Kim Thánh Hổ đã lon ton chạy đến, vui sướng chạy vòng vòng quanh chân của Hoàng Bắc Nguyệt.

Đông Lăng thấy vậy cười nói: “Tiểu Hổ, ngươi đừng gây chuyện nữa, đi, ta mang ngươi đi ăn.”

Hoàng Bắc Nguyệt đang định đi về phòng chợt dừng bước lại, quay đầu lại nói: “Tiểu Hổ?”

Đông Lăng ngượng ngùng nói: “Chỉ thuận miệng gọi thôi, Đông Lăng vẫn đang chờ tiểu thư đặt tên cho nó đây.”

“Vậy gọi Tiểu Hổ đi, rất tốt mà.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua bộ dáng hoạt bát của tiểu Xích Kim Thánh Hổ, cảm thấy cái tên Tiểu Hổ này rất hợp với khí chất của nó.

Quay đầu định đi về phòng, nàng tình cờ thấy bóng dáng nhỏ nhắn của tiểu thú Chức Mộng ngồi trên bệ cửa sổ. Nó lấy một hạt mầm màu đen từ trong cái túi nhỏ ra, dùng đôi tay ngắn ngủn cầm c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn chăm chăm về phương hướng của rừng rậm Phù Quang sụt sịt vài cái, hai mắt ngập nước. Mới đến một ngày thôi mà đã nhớ nhà đến mức như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nó, nhớ lần đầu tiên bị sư phụ mang đi, nàng cũng từng len lén nhìn về hướng nhà của mình như vậy. Nàng đi tới vỗ nhẹ vào đầu tiểu thú Chức Mộng làm nó “chi” một tiếng nhảy dựng lên, ôm c.h.ặ.t lấy hạt mầm, vô cùng lo sợ nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt buồn cười hỏi: “Ngươi có tên không?, có thì nháy mắt, không có thì đừng nháy mắt.”

Tiểu thú Chức Mộng trợn to đôi mắt, không dám chớp lấy một cái.

“Không có tên sao? Vậy ta đặt cho ngươi một cái tên.”

Tiểu thú Chức Mộng chớp chớp mắt nhìn nàng, tựa hồ rất mong chờ cái tên được đặt.

Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút nói: “Ngươi cả ngày cứ “chi chi nha nha”, vậy cứ dùng mấy từ đó làm tên đi. Ngươi thích Chi Chi hay là Nha Nha?”

Tiểu thú Chức Mộng chớp chớp mắt, “chi chi nha nha” kêu vài tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt biết là không thể cùng hắn trao đổi, bởi vậy nói: “Thích Nha Nha thì nháy mắt, thích Chi Chi thì không nháy mắt.”

Tiểu thú Chức Mộng lập tức trợn mắt.

Xem ra là thích Chi Chi rồi. Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng khẽ nhếch, đột nhiên nổi ý muốn trêu đùa nó: “Ngươi thích Chi Chi sao? Ta lại thấy Nha Nha tương đối dễ nghe hơn.”

Tiểu thú Chức Mộng dùng cái chân ngắn ngủn lon ton đi đến, đem khối hạt mầm màu đen cẩn thận đưa cho Hoàng Bắc Nguyệt, “chi chi nha nha” vài tiếng, bộ dạng kia rõ ràng là muốn lấy lòng nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc cười rộ lên: “Chi Chi, ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

Tiểu thú Chức Mộng thất vọng, cánh hoa trên người cũng cụp xuống, bày ra bộ dáng ủ rũ.

Hoàng Bắc Nguyệt sờ sờ đầu nó: “Được rồi, không phải ta vẫn gọi ngươi là Chi Chi sao? Nếu ngươi không vui, ta sẽ lấy lại cái tên đó.”

Cánh hoa trên người tiểu thú Chức Mộng lập tức mở ra, lộ ra cái mặt tròn tròn đang ngây ngốc cười.

“Tốt lắm, ngươi cũng đi ăn cái gì đi.” Thấy nó cao hứng, không còn nhớ nhà, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không cần lo lắng nữa.

Chi Chi đi được hai bước, chuẩn bị từ trên bàn nhảy xuống, hình như nhớ ra cái gì, nó lại xoay người trở về, đem hạt mầm đặt trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, chớp chớp mắt cười với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt cầm lấy hạt mầm nhìn một chút, không biết đây là hạt mầm của thực vật gì, so với ngón cái của nàng thì lớn hơn một chút, đen nhánh, bởi vì được Chi Chi lấy ra chơi đùa mỗi ngày nên vỏ ngoài của nó nhẵn bóng.

“Ừ, cám ơn ngươi.” Mặc dù không biết đây là cái gì, nhưng nhìn bộ dáng chờ mong của Chi Chi, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn tỏ vẻ cảm tạ.

Chi Chi vui vẻ, lúc này mới nhảy khỏi bàn rời đi. Hoàng Bắc Nguyệt thu hạt mầm vào nạp giới, sau đó chống cằm ngồi bên cửa sổ. Hồi tưởng lại mộng cảnh của Tuyết di nương, trong lòng nàng lại nổi lên một trận nghi hoặc.

Câu “rời xa chốn thị phi, đừng nên dấn thân vào nhà Đế Vương” của Trưởng công chúa Huệ Văn quả thật là ý vị thâm trường, cẩn thận nghĩ nghĩ, nàng chợt phát hiện, không lẽ chuyện này có liên quan đến người trong hoàng thất?

Có thể dùng một chén t.h.u.ố.c độc hại c.h.ế.t Trưởng công chúa, cả nước Nam Dực  này có mấy người có năng lực như vậy chứ? Càng cẩn thận suy nghĩ, nội tâm nàng lại càng lạnh lẽo cùng thê lương. Trưởng công chúa Huệ Văn, bà ấy cả đời không làm gì chuyện xấu, tại sao lại có kết cục như vậy?

Mặc dù không phải là con ruột, nhưng chính mắt nhìn thấy tất cả, trong lòng nàng làm sao quên được, hết thảy những ảo tưởng tốt đẹp trong lòng dường như cũng từ từ sụp đổ. Hoàng Bắc Nguyệt tâm tình buồn khổ đi ra ngoài, lấy áo choàng màu đen phủ lên người, triệu hoán Băng Linh Huyễn Điểu bay lên bầu trời đêm.

“Hoàng Bắc Nguyệt, có một số việc biết càng nhiều lại càng thống khổ, chi bằng cái gì cũng không biết, như vậy sẽ tốt hơn.” Yểm ở trong thân thể nàng, nàng buồn đương nhiên hắn cũng có thể cảm nhận được, bởi vậy mới đi ra nói hai ba câu khuyên nhủ nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn về phía trước, trong ánh mắt che một tầng bóng mờ không dễ thấy: “Ta đã nhìn thấy, sao có thể giả vờ không biết được!”

“Biết rồi thì sao? Nếu quả thật là do người trong hoàng thất gây ra thì ngươi dự định làm thế nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc không nói, chính bởi vì nghĩ đến những thứ này, lòng nàng mới càng thêm buồn bực. Càng đến gần chân tướng, nàng lại có cảm giác chán nản, tâm tình của Trưởng công chúa Huệ Văn năm đó sẽ như thế nào? Người hại bà không ngờ lại là thân nhân của bà!

Gió đêm vù vù thổi qua gò má nàng, xen lẫn vài mảnh bông tuyết, mùa đông của Thành Lâm Hoài cũng đã bắt đầu rồi.

“Yểm, mặc kệ chân tướng cuối cùng là như thế nào, ta tuyệt đối sẽ không trốn tránh!” Tiếng nói kiên định vang vọng trong gió, ẩn chứa khí thế sắc bén.

Yểm ngẩn ra, không biết nên nói thế nào mới tốt. Hắn rốt cuộc phải bội phục sự dũng cảm quả quyết của nàng, hay phải thở dài trước sự cố chấp quật cường của nàng đây? Cô gái này quá cao ngạo, trong ánh mắt không dung một hạt cát nào!

“Băng, đi Chất T.ử Phủ.” Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay phủi bụi tuyết trên gương mặt, lần nữa khôi phục thần sắc thanh lãnh, hạ lệnh với Băng Linh Huyễn Điểu.

Băng Linh Huyễn Điểu lập tức vỗ cánh bay về hướng Chất T.ử Phủ (Phủ Con tin).

Mấy năm nay nước Nam Dực  cùng Nước Bắc Diệu chung sống hoà bình, không có chiến sự phát sinh, bởi vậy việc canh gác đối với con tin của Nước Bắc Diệu cũng không quá nghiêm mật.

Hoàng Bắc Nguyệt tránh né tai mắt xung quanh, rất nhanh đã hạ xuống. Nàng để Băng Linh Huyễn Điểu rời đi, còn mình thì chậm rãi tiến vào phòng có ánh đèn.

Tiếng đàn “trang tranh” đột nhiên vang lên, khoan t.h.a.i nhã nhặn, khiến kẻ khác không khỏi mê mẩn. Tiếng đàn này rất bình thản, lại giống như tiên âm, chỉ tùy ý gảy cầm huyền vài cái, giai điệu đã xâm nhập vào lòng người, như cành liễu trong gió xuân, lơ đãng thổi tới nơi mềm mại nhất trong lòng người.

Nàng chậm rãi đi về hướng tiếng đàn, chỉ thấy bên ngọn đèn có một người đang ngồi, y phục trắng hơn tuyết, mặt mày như họa.

“Đinh” một tiếng, tiếng đàn đã dừng lại. Phong Liên Dực ngẩng đầu lên, nhìn thấy nàng liền mỉm cười: “Ngươi đã đến rồi.”

Khẩu khí bình thản, giống như nàng chính là người nhà mình, mới đi ra ngoài một chuyến trở về vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn một cái, lạnh nhạt nói: “Sao không đàn nữa?”

“Một người độc tấu, cảm thấy không thú vị.” Ngón tay thon dài của Phong Liên Dực nhẹ nhàng xẹt qua trên dây đàn, ống tay áo thật dài tựa như mây trôi bồng bềnh trên đàn cổ, càng khiến hắn tao nhã như trích tiên hạ phàm.

“Dực vương t.ử tài đ.á.n.h đàn cao siêu, khúc điệu cao thâm, đương nhiên chỉ có thể một người độc tấu.” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói.

Phong Liên Dực khẽ cười: “Cũng không hẳn vậy, trước đây không lâu từng có một người thần bí, dùng tiêu cùng ta hợp tấu một khúc, tình cảnh hôm ấy quả thật suốt đời khó quên.”

Hoàng Bắc Nguyệt mặt không chút thay đổi nhưng trong đầu lại nhớ tới một khúc cầm tiêu hợp tấu lúc ấy. Một lần đó, nàng cũng suốt đời khó quên, tiếng đàn của hắn siêu phàm thoát tục, đương thời tuyệt đối không có người thứ hai.

Tiếng tiêu kia của nàng chỉ là thổi lung tung một phen, so sánh với hắn quả thật là tự bêu xấu.

Chương 165 Tẩy Tủy Đan (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia