Phong Liên Dực nhìn nàng đột nhiên trầm mặc, trên mặt mang theo vài phần vui vẻ hỏi: “Không biết Bắc Nguyệt quận chúa có tinh thông loại nhạc khí nào không?”
“Cái gì cũng không tinh thông.” Hoàng Bắc Nguyệt rất nhanh nói: “Ta đối với âm luật, một chữ cũng không biết.”
“Thì ra là như vậy?” Phong Liên Dực ôn nhã gật đầu: “Hôm nay tuyết rơi, quang cảnh rất đẹp, Bắc Nguyệt quận chúa nếu có nhã hứng, không bằng để ta dạy cho ngươi đ.á.n.h đàn đi?”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn một cái, biết hắn muốn chuyển dời trọng tâm câu chuyện, không để cho nàng lúng túng. Dù sao cũng là nàng đột nhiên xông vào nhà hắn, hắn không tức giận, ngược lại còn đối đãi nàng như khách quý, như vậy đã rất tốt rồi, nàng đương nhiên sẽ thức thời làm khách.
“Dực vương t.ử hăng hái như vậy, ta tất nhiên sẽ phụng bồi.” Nàng đi qua, Phong Liên Dực đứng lên, nhường vị trí cho nàng ngồi xuống.
Hắn khom người xuống, vì nàng tỉ mỉ giảng giải tri thức trụ cột trong việc đ.á.n.h đàn cùng chỉ pháp cơ bản. Giọng điệu trầm thấp của hắn chậm rãi vang lên, giống như âm phù khiến người khác thấy tâm thần yên ổn.
Ngón tay của Hoàng Bắc Nguyệt tùy tiện gảy nhẹ dây đàn, âm thanh réo rắt liên tiếp phát ra. Thật ra nàng cũng có chút hiểu biết về cầm kỹ, sư phụ nàng là một kỳ nhân lục nghệ tinh thông, cái gì cũng biết, cái gì cũng tinh, là một người hoàn hảo không tỳ vết. Sư phụ từng dạy nàng đ.á.n.h đàn, nhưng nàng không có thiên phú ở môn này, không thể đạt được trình độ xuất thần nhập hóa.
Phong Liên Dực nhìn thoáng qua cách thức nàng dùng khi gảy đàn liền biết nàng cũng tinh thông cầm kỹ, bởi vậy không giải thích nhiều nữa: “Quận chúa thông minh hơn người, mới đó đã học xong.”
“Đây là do Dực vương t.ử dạy tốt.” Hoàng Bắc Nguyệt hiếm khi khiêm tốn một hồi: “Mới vừa rồi khi tiến vào ta có nghe Dực vương t.ử đàn một khúc, rất êm tai, không biết khúc đó tên là gì?”
Phong Liên Dực ngẩn ra, trong nụ cười có chút trốn tránh: “Đây chỉ là một khúc nhạc ta tự phổ trong lúc rãnh rỗi, vẫn chưa hoàn thành, làm quận chúa chê cười rồi.”
“Ta thấy rất hay, Dực vương t.ử mặc dù chỉ là tùy ý gảy đàn, nhưng phần tình cảm bao hàm trong tiếng đàn đó quả thật làm người khác động dung.” Mi mắt Hoàng Bắc Nguyệt hơi cong, quay đầu nhìn hắn, nụ cười mang theo vẻ giảo hoạt: “Trong khúc nhạc ấy, hình như mang theo ý tương tư nha?”
Phong Liên Dực nheo mắt, trong nụ cười có vài phần mất tự nhiên: “Quận chúa nói đùa, ta nào có tương tư, chỉ là nhất thời có chút cảm khái mà thôi.”
Hoàng Bắc Nguyệt dùng tay chống cằm, nhìn bộ dáng xấu hổ lúng túng của người này, trong lòng chợt đắc ý. Người này biết rất nhiều bí mật của nàng, bởi vậy khi ở trước mặt hắn, nàng cũng không cần phải ngụy trang thành hình tượng tiểu thư khuê các rụt rè.
Vài bông tuyết từ trên bầu trời rơi xuống mắc trên tóc nàng, Phong Liên Dực ngẩng đầu nhìn thấy, liền duỗi tay phủi phủi bông tuyết đi.
Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Chẳng lẽ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình?”
Nàng đúng là cố ý trêu ghẹo hắn, không nghĩ tới vẻ mặt hắn thật sự thay đổi, Hoàng Bắc Nguyệt bật cười một tiếng, ghé vào đàn cổ cười rộ lên. Đàn tranh bị d.a.o động, phát ra những tiếng réo rắt còn trong hơn cả tiếng đàn.
Phong Liên Dực cúi đầu nhìn nàng, thấy nàng cười vui vẻ như thế, phần buồn bực lúc nãy phảng phất như bị quét sạch, chính hắn cũng cười rộ lên.
Bông tuyết phiêu đãng, sương đêm quạnh hiu, nửa đêm trăng khuyết, đối ứng thành đôi. Tình cảnh này, nếu như đổi một loại tâm cảnh cùng thời gian khác, như vậy nó sẽ trở thành một cảnh đẹp, tựa như hoa mỹ quyên.
“Điện hạ, khúc Nguyệt Phách vừa nãy thuộc hạ đã cho nhạc công ghi lại rồi, quả thật là ý cảnh tuyệt đẹp, khúc điệu triền miên.”
Trong lúc hai người đang cười to, Vũ Văn Địch tay cầm một tờ giấy có in hình hoa vội vã đi tới, vừa thấy có người khác, hắn không khỏi ngây ngẩn.
Phong Liên Dực thu lại nụ cười, sải bước đi tới, trong nháy mắt đã chộp được tờ giấy trong tay Vũ Văn Địch, nhanh ch.óng thu vào ống tay áo.
Hoàng Bắc Nguyệt xoay người lại, Vũ Văn Địch nhìn thấy nàng cũng ho nhẹ một tiếng, lúng túng nói: “Không biết Bắc Nguyệt quận chúa ở đây, thất lễ.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt liếc hắn một cái, nụ cười trên mặt cũng thu lại. Thì ra khúc nhạc tràn ngập ý tương tư kia gọi là Nguyệt Phách.
Phong Liên Dực nhớ tới lời viện cớ vừa rồi, không khỏi có chút xấu hổ. Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, nụ cười trên mặt mặc dù đã biến mất, thế nhưng sự lạnh nhạt bình thường cũng đã nhạt đi.
“Ta đêm khuya bái kiến chỉ là muốn hỏi Dực vương t.ử một tiếng, vật ta muốn đã có chưa?” Giọng điệu của nàng đã không còn vẻ thân cận như ban nãy.
Phong Liên Dực trong lòng có chút đau xót, một tia thất vọng bất chợt xẹt qua mi mắt tuyệt sắc, hắn nhanh ch.óng xoay người, trong nháy mắt đã khôi phục lại dáng vẻ lãnh đạm không màng thế sự.
“Mấy ngày nữa chính là thời cơ tốt nhất.”
“Vậy thì tốt, ta sẽ chờ hồi âm của Dực vương t.ử.” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên vòng qua đàn cổ, gật đầu với Phong Liên Dực cùng Vũ Văn Địch: “Cáo từ.”
Phong Liên Dực nhất thời nóng lòng nói: “Bắc Nguyệt”
Hoàng Bắc Nguyệt không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Dực vương t.ử vẫn nên xưng hô với ta một tiếng quận chúa đi, như vậy mới hợp quy củ.”
Nói xong, nàng gọi Băng Linh Huyễn Điểu đến, nhảy lên lưng nó, trong nháy mắt đã khuất bóng.
“Quy củ sao?” Phong Liên Dực khổ sở cười. Vũ Văn Địch len lén liếc hắn một cái, có chút xấu hổ nói: “Điện hạ, có phải là do ta lúc nãy…”
“Nàng rất thông minh, sớm muộn cũng sẽ biết.” Phong Liên Dực thở dài, lấy tờ giấy từ trong ống tay áo ra, cười nói: “Ngươi cũng thật có lòng, còn bảo nhạc công nhớ kỹ.”
“Một khúc này của Điện hạ thật sự quá tuyệt diệu, không nhớ kỹ thì rất đáng tiếc.”
“Nhớ kỹ thì có ích lợi gì? Quả thật là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.” Phong Liên Dực đem tờ phổ nhạc đặt trên cổ cầm, xoay người đi vào trong phòng, đóng cửa lại.
Vũ Văn Địch sửng sốt, lầm bầm nói: “Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình? Chẳng lẽ khúc Nguyệt Phách này của Điện hạ, chữ “Nguyệt” là chỉ Bắc Nguyệt quận chúa?”
Nghĩ như vậy, Vũ Văn Địch liền đi đến trước cửa, gõ hai cái, nói: “Điện hạ không nên lo lắng như thế, có lẽ không phải là nước chảy vô tình đâu, chẳng qua là Bắc Nguyệt quận chúa tuổi còn quá nhỏ, chưa hiểu rõ sự tình.”
Nói xong Vũ Văn Địch rụt cổ, hắn biết hắn đang xen vào việc của người khác, nhưng thấy điện hạ chán nản như thế, hắn không đành lòng nên mới lắm miệng nói mấy câu. Sau đó lặng lẽ đi ra.
Trong phòng, Phong Liên Dực ngồi bên cạnh cửa sổ. Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên trời. Đôi mắt màu tím của hắn phản chiếu ánh trăng, lộ ra tia sáng mê ly, mê hoặc tâm hồn người khác.
“Ta biết nàng hiểu, nhưng tâm của nàng, ta lại không hiểu được nửa phần.” Tiếng nói trầm thấp tựa như một tiếng thở dài vang vọng trong đêm khuya.
Trong bóng đêm, Băng Linh Huyễn Điểu cưỡi gió bay cao, Hoàng Bắc Nguyệt ngồi trên lưng nó, sắc mặt nàng vẫn thanh lãnh, tâm tình không chút gợn sóng.
Yểm trầm mặc một lát, chợt bật cười: “Tương vương hữu mộng, thần nữ vô tâm, Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu thật là một người thú vị nha, không ngờ lại nảy sinh tình cảm yêu đương với một nha đầu độc ác như ngươi.”
Hai mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe sắc lạnh, khóe miệng cong lên, dùng giọng điệu giọng mỉa mai nói: “Ngươi ghen tỵ sao? Lão quái vật, ngươi sống lâu như vậy, đã có ai vì ngươi xuất ra một mảnh chân tình chưa?”
Yểm hừ một tiếng, có chút kiêu ngạo nói: “Trước khi bị phong ấn, trên trời dưới đất đều chỉ có mình ta duy ngã độc tôn, khi đó, trên thế gian nào có ai có thể cùng ta sánh vai, phong tư của ta lúc đó, nha đầu nhà ngươi sao có thể tưởng tượng được?”
“Hắc hắc, ngươi không phải đang nói khoác chứ? Dáng vẻ của ngươi khi ở trong Hắc Thủy Cấm Lao có điểm nào gọi là phong tư sao?” Hoàng Bắc Nguyệt trào phúng nói.
“Hừ! Dáng vẻ đó chỉ là hình thái sau khi ta bị phong ấn mà thôi, chờ ta ra ngoài được thì…”
“Ngươi không thoát ra được đâu!” Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh: “Ngươi là lão quái vật vô dụng, ngươi không giúp ta được cái gì hết, suốt ngày chỉ biết châm chọc khiêu khích, có quỷ mới cho ngươi thoát ra ngoài! Chờ ta tìm ra bí mật của Vạn Thú Vô Cương, ta nhất định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”
“Ngươi…ngươi đã đáp ứng thả ta ra ngoài nha!” Yểm nóng nảy nói.
“Đáp ứng rồi thì sao? Đối với loại người như ngươi, dù không giữ chữ tín thì ta cũng không thấy mất mặt!”