Yểm hít sâu mấy hơi, tức đến mức hô hấp không thông, nếu không phải giờ phút này đang bị phong ấn, hắn nhất định sẽ đ.á.n.h nha đầu kia một trận! Quá không nghe lời! Quá kiêu ngạo rồi!!!

Hoàng Bắc Nguyệt cười lớn. Nghe tiếng cười cuồng ngạo này, Yểm không khỏi cẩn thận suy nghĩ lại, hình như hắn bị nàng chơi một vố rồi!

Mới rồi đang nói chuyện của nàng, hắn có nói Phong Liên Dực nảy sinh tình cảm với nàng, nha đầu này chắc hẳn ngượng ngùng nên mới chuyển đề tài, đùa cợt hắn! Hừ, thật là một nha đầu giảo hoạt mà!

“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi năm nay thật sự chỉ mới mười hai tuổi thôi sao?”

“Hừ, mười hai tuổi thì sao?” Nàng đương nhiên không phải mười hai tuổi! Chỉ là, lúc nàng mười hai tuổi cũng chẳng thua kém bao nhiêu so với hiện tại!

“Ta sống nhiều năm, gặp qua vô số thiếu niên thiên tài, phàm là người lợi hại từ nhỏ, bản tính đều âm ngoan lãnh khốc, quả thật chưa bao giờ thấy nha đầu nào còn ranh mãnh hơn cả quỷ như ngươi!”

“Đó là do ngươi kiến thức có hạn! Không biết tuổi càng nhỏ càng dễ thành tinh sao? Lão quái vật, ngươi quá khinh thường người khác, sớm muộn gì cũng sẽ thua trên tay ta mà thôi!” Trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra một tia lạnh lẽo.

Yểm nhẹ giọng hừ một tiếng: “Ta chỉ là người ăn nhờ ở đậu, không thèm đấu miệng với ngươi nữa!”. Hắn thừa nhận là tài miệng lưỡi của mình không bằng nha đầu này, mỗi lần đấu người thua luôn là hắn.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ một tiếng, nói : “Yểm, đến tột cùng trước kia ngươi là thứ gì, lợi hại như thế mà vẫn bị người khác phong ấn sao?”

Nhắc tới chuyện cũ, Yểm không khỏi thở dài một hơi: “Nếu không phải nhất thời khinh thường, ta cũng sẽ không luân lạc đến mức này! Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi thả ta ra đi, ta chỉ giúp ngươi, tuyệt đối sẽ không hại ngươi đâu!”

Chuyện này về sau hãy nhắc lại, Hoàng Bắc Nguyệt cắt đứt lời hắn: “Yểm, ta muốn ngươi nói hết mọi chuyện của Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La cho ta biết, hai nơi này là uy h.i.ế.p lớn nhất đối với ta hiện tại!”

“Nói cho ngươi, ta cũng không có chỗ tốt gì nha…” Yểm nhỏ giọng nói thầm. Trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, hắn căn bản không thể nói điều kiện, nha đầu kia hoàn toàn nắm quyền chủ động, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, nàng muốn biết cái gì thì phải nói cho nàng biết. Nếu không may chọc nàng mất hứng, vậy hắn sẽ bị nàng uy h.i.ế.p ngay.

“Chỗ tốt có rất nhiều, nhưng phải xem biểu hiện của ngươi thế nào đã.” Hoàng Bắc Nguyệt nhếch môi mỉm cười.

Yểm không có cách nào, không thể làm gì khác hơn ngoài việc biết gì nói nấy, đem hết thảy tin tức về hai tổ chức mạnh mẽ nhất trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp là Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La nói cho nàng.

Khoảng hơn ba trăm năm trước, Điện Quang Diệu mới xuất hiện trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, khi đó, Thành Tu La đã là một tổ chức hắc ám xưng bá đại lục từ lâu. Bọn họ rất cường đại và thần bí, vô số người mạo hiểm không sợ c.h.ế.t muốn đi thăm dò Thành Tu La, song kết quả đều là một đi không trở lại.

Thành Tu La rất thần bí, thủ đoạn làm việc của bọn họ vô cùng kín kẽ, không lưu lại bất cứ dấu vết gì. Tục truyền từng nói, người của Thành Tu La đều là quái vật, không phải đầu trâu mặt ngựa, đầu người thân rắn, thì là đầu người thân sư t.ử, hình dạng cực kỳ đáng sợ. Hơn nữa bọn họ còn uống m.á.u người, ăn thịt người, không khác gì quỷ đói ở Địa ngục.

Đã từng có một quãng thời gian, mọi người trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp đều vô cùng hoang mang, bởi người của Thành Tu La sẽ tùy thời xuất hiện bắt đi những đứa bé hoặc các thiếu niên thiếu nữ có diện mạo xinh đẹp. Khi những người bị bắt này trở về, bọn họ không phải bị c.h.ặ.t đ.ầ.u c.h.ế.t t.h.ả.m thì cũng là hoảng sợ quá độ, hoàn toàn biến thành si ngốc.

Bầu không khí khủng hoảng này bao trùm đại lục hơn mấy trăm năm, sau đó, Điện Quang Diệu đã xuất hiện. Sự xuất hiện của Điện Quang Diệu giống như một ngọn đèn thần thánh, hoàn toàn đối nghịch với Thành Tu La. Thành Tu La làm điều ác thì bọn họ làm việc thiện, Thành Tu La bắt người thì bọn họ cứu người.

Lúc ấy, Hồng Liên cùng Mặc Liên đời thứ nhất đã xuất hiện, bọn họ là một cặp tỷ muội sinh đôi, thực lực cường đại, phong mang không người nào dám khinh thường. Quãng thời gian này, người Thành Tu La gặp họ cũng phải nhượng bộ lui binh.

Điện Quang Diệu tựa như chúa cứu thế giáng xuống trần gian, thế nhưng hào quang thần thánh của bọn họ lại không kéo dài được mấy năm. Một ngày kia, bọn họ bỗng dưng đi lùng sục những người có thực lực cường đại ở mỗi nước, sau đó đ.á.n.h bại, g.i.ế.c c.h.ế.t rồi cướp đoạt Linh thú của họ.

Không ai biết nguyên nhân bọn họ làm như vậy, chỉ biết Điện Quang Diệu thần thánh đã không còn đối nghịch cùng với Thành Tu La, ngược lại cấu kết với nhau, làm ra những chuyện càng vô nhân đạo hơn, điều này rốt cuộc đã triệt để chọc giận các nước .

Hơn một trăm năm trước, một thiên tài kinh tài tuyệt diễm xuất thế. Hắn là Triệu hoán sư, nhưng lại sử dụng một loại thuật pháp chưa ai thấy, đầu tiên là đ.á.n.h bại Hồng Liên cùng Mặc Liên của Điện Quang Diệu, sau đó lại một người một ngựa xông vào Thành Tu La, g.i.ế.c c.h.ế.t mười hai đại cao thủ của Thành Tu La!

Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La liên thủ, phái ra mấy trăm cao thủ cùng nhau vây công người nọ, chẳng qua lực chiến của người kia trăm quân khó phá! Mấy trăm cao thủ đều vẫn lạc trong tay hắn. Từ đó về sau, Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La đều ẩn cư trong bóng tối, không dám ló mặt ra, truyền thuyết về hai nơi này cũng chậm rãi mờ nhạt theo thời gian.

Hoàng Bắc Nguyệt nằm ở trên giường, nhắm mắt lắng nghe tiếng nói của Yểm, chờ hắn tự thuật hết mới mở miệng nói: “Thành Tu La thật sự giống như ngươi nói, bên trong đều là quái vật sao?”

Nàng nhớ tới Phong Liên Dực, hắn cũng là người của Thành Tu La, nhưng trên người hắn chẳng có điểm nào có thể liên hệ với hai chữ quái vật hết.

“Thế nhân cũng cho rằng đó chỉ là lời đồn bậy, nhưng chờ ngươi thấy tận mắt thì sẽ rõ.” Yểm lười nhác nói.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu nhíu mi, từ chối bình luận, hiện giờ có chút hiểu rõ hai địa phương này, sau này nàng làm việc cũng tiện lợi hơn một ít.

Trên người nàng có Vạn Thú Vô Cương, điều này sợ rằng không bao lâu nữa Điện Quang Diệu cùng Thành Tu La sẽ đoán ra được, tất sẽ có ngày giao thủ với nhau, hiện tại thực lực của nàng chưa đủ mạnh mẽ, cho nên chỉ có thể thu thập tình báo trước, làm tốt việc chuẩn bị!

“Tiểu thư!” Đông Lăng gõ gõ cửa rồi đi vào, giơ giá nến lên nói: “Bên ngoài đang có thiên tượng dị biến, tiểu thư ngàn vạn lần không nên đi ra ngoài.”

Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên ngồi dậy, đi tới mở cửa sổ ra, nhìn thấy chín vì sao đang từ từ xếp thành một đường thẳng phía sau vầng trăng khuyết! Trong thiên địa có nguyên khí d.a.o động, mặc dù rất yếu ớt, người bình thường không cảm giác được, nhưng nàng thân là Triệu hoán sư, hấp thụ thiên địa nguyên khí để tu luyện nên cảm nhận vô cùng rõ ràng!

“Đây là Cửu Tinh Liên Châu!” Nàng thấp giọng nói.

Yểm ở trong lòng nàng nói: “Sau khi Cửu Tinh Liên Châu sẽ là lúc vật đổi sao dời, nhật nguyệt luân chuyển, thời cơ để luyện chế Tẩy Tủy Đan chính là một hai ngày sau!”

Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, khóe miệng mơ hồ hiện ra vẻ mỉm cười, đợi lâu như vậy rốt cuộc cũng đã tới!

“Tiểu thư, người đừng đứng ở đó, đêm nay ánh trăng chiếu đến sẽ mang lại điềm xấu đó.” Đông Lăng vội vàng kéo nàng ra chỗ khác.

“Đây là loại thuyết pháp gì vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt tâm tình tốt, tò mò hỏi.

Chương 167 Tẩy Tủy Đan (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia